CHƯƠNG XXIV
Nhập khu giam cứu chiến sỹ vi phạm tại Thủy Nguyên nó bị tống vào phòng 5, phòng chuyên để giam giữ chiến sỹ. Khác hoàn toàn trại giam xã hội trại giam quân nhân không có các cảnh bộ đội hay đánh đấm giữa anh em với nhau, một điều đặc biệt nữa là do đặc
thù quân đội, các vụ bắt đều trong bí mật vì vậy gần như gia đình đều không biết, đây chính là nguyên nhân khiến tù quân sự khổ hơn tù dân sự rất nhiều vì không có đồ tắc tế. Có lẽ vì phần có quay cũng chẳng có và phần người trong quân nhân nó vẫn nhiều hơn dân xã hội nên việc đùm bọc nhau lại có phần ân cần hơn ngoài xã hội.
Nó nhập phòng lúc đấy đã tầm hơn 7h rồi. Cả ngày hôm nay chưa có gì vào bụng khiến Nó gần lả đi vì mệt và kiệt sức. Lê xác được vào phòng là cả người nó đổ ập xuống luôn và ngất chắc là tụt huyết áp vì đói và mệt quá. Thế là phút nhập phòng thế nào cũng không còn nhớ nữa.
- Nó tỉnh rồi anh em ơi. Tiếng bạn cùng buồng hô, hơn chục ông đầu trọclốc nham nhở như su hào gọt dở vây quanh.
Sực nức là mùi dầu gió, mồm vẫn còn chút nước đường nó từ từ hồi tỉnh.
- Em chào các anh, em đang ở đâu vậy.
- Ông đang ở nhà giam trạm kiểm soát quân sự Hải Phòng chứ đâu. Thế ông không nhớ gì à
- Bật giậy luôn nó nhanh chóng nhớ lại mọi việc, lúc này nó mới định hình được cái nơi mà nó đang bị giam giữ.
Lại nhà giam, ôi cái cuộc đời thằng Nó đến đi bộ đội cũng không thoát được, Ngu lắm D ơi, máu c.hó cho lắm vào, nó nghĩ thầm trong bụng.
- Thôi ông húp tạm cốc sữa đi, ăn uống gì chưa.
- Chưa tôi từ trưa đã ăn uống gì đâu, bị úp là vào đây luôn.
- Nghỉ đi mai còn nhiều cái để ông phải hiểu đời lắm đấy. Dưỡng sức đi, chúng mày tản ra.
Uống hết cốc sữa pha bằng nước lạnh Nó tỉnh hẳn và bắt đầu nhìn xung quanh. Nhà giam chiến sỹ là những căn buồng với kiểu nửa trên, nửa dưới mặt đất. Phía trên bằng bê tông cốt thép, dưới là đá hộc xây. Nó kiên cố hơn bất cự cái phòng giam nào mà nó từng biết đến.Toàn bộ phòng giam từ dưới nền lên đên cao hơn 2m không có bất cứ một cái cửa sổ nào hết vì nằm chìm trong đất mà chỉ có 1 của ra vào, sát trên trần mới có ba cái của sổ ở ba cạnh còn lại so với của ra vào mà thôi, nền nhà giam cũng là bê tông cốt thép và láng trên là xi măng đánh màu.
Quá lịch sự và sang trọng phải không các cụ. Đúng thế và mát nữa chứ. Nhưng không đơn giản vậy đâu, cái nhà kết cấu kiểu này chỉ cần 1 cơn mưa thôi thì chắc chết luôn vì sẽ bì bõm trong nước suốt, chờ cho nước rút đi và khô ráo chắc cũng đến hàng tuần mà ở cái khí hậu Thủy nguyên thì không quá 1 tuần sẽ có 1 trận mưa, vậy là nó chẳng bao giờ khô ráo cả. Cảm nhận 5 ngày nằm ở trại giam này về điều kiện sống là chuồng cọp của Côn đảo còn gọi bằng cụ luôn. Không thể nằm ngủ được nếu không quá mệt, và khi đã ngã lưng xuống có nghĩa kiệt sực rồi thì chắc chắn một điều là sẽ bị viêm phổi vì cảm lạnh.
Thực là đây mới là địa ngục trần gian. Có những người sau 3 tháng bước chân ra khỏi đây đầu không còn sợi tóc, ghẻ lở và hắc lào đầy người kèm theo viêm phổi mãn tính, việc ho ra máu là hết sức bình thường. Thế này là chấm hết, nó nghĩ và xác định không thể vượt qua nổi.
Nằm miên man nghĩ rồi thì đến đâu nhỉ, chắc chắn họ sẽ quay mình đây vậy mình có khả năng bị quay vì gì nhỉ:
1- Việc mình bắn không sai vì lúc đó chưa đọc lệnh khám tầu
2- Việc tiền nhiều trên tầu cũng không phải của mình vì đúng là không phải của mình thật, lúc đó mình đã thua hết cơ mà.
3- Việc cho người lên tầu mới là nguy hiểm đây, nó liên quan đến tiết lộ bí mật quân sự. Giải trình sao cho hợp lý. Haiza.
Nói chung là cương quyết không nhận đánh bạc, việc nhiều người lên tầu là cư dân khu vực lên xin dọn xà lan và đổi lại nhặt than. Chắc chắn là sẽ khốc liệt nhưng thôi thì chấp nhận, đàng nào chả chết, nó tặc lưỡi. Nhưng nếu không nhận sẽ không đủ chứng cơ tước quân tịch và ít nhất cũng không ảnh hưởng đến Bác nó và Bố nó. Vậy thôi cuối cùng cũng chỉ đến chết là cùng. Nhưng đúng là Nó chết đi sống lại.
Ngày hôm sau cả buổi sáng nó được bình yên, ôi điều thật lạ ở đây vì thường phủ đầu các chiến sỹ đã vào sẽ bị quay cấp tập rồi mới nới dần dần, nó thì ngược lại.
Đầu giờ chiều:
- Chiến sỹ D, đi báo cáo giải trình. Ở trại của quân nhân thì ra vẫn được coi là chiến sỹ. Nó bắt đầu tự tin vì vẫn là quân nhân và vẫn có quyền công dân. Đi lên khỏi hầm giữa trưa ánh sáng mặt trời bất ngờ ập vào khiến nó hoa mắt và ngã dúi dụi.
Huỵch, hự, hự lập tức gần như biết trước sẽ ngã một cái đá trời giáng vào lưng khiến nó xấp mặt tiếp theo là hai cú như trời giáng liên tục vào mạng sườn khiến nó lịm đi đau đến không thở được.
- Đứng lên giữ nguyên tác phong quân nhân.
Bọn sát nhân chứ không phải là người, giờ mà ngoài xã hội chắc nằm xuống tao cũng phải xin mày tý tiết. Nó nuốt hận đau đớn đứng thẳng.
- Bước đều bước.
Tổ cha nó chứ, liên tục hai phát vào một bên mạng sườn mà giờ bắt đi thẳng theo kiểu mốt hai mốt. Đúng là đời sao người với người cứ thích tàn sát nhau như vậy nhỉ?
Rồi cũng đến nhà báo cáo giải trình. Không có bàn gì hết, chỉ có một phòng trống không với 2 cái nghế đẩu bằng gỗ đối diện nhau mà thôi. Nó bị ném vào đó và bắt đầu cuộc cung.
- Tên, tuổi, ngày tháng năm sinh, đơn vị, số hiệu quân nhân. Tiếng thằng 3 sao, 1 gạch hỏi.
- Nó gượng đau và lắp bắp trả lời.
- Số hiệu quân nhân
....... Nó im lặng
- Số hiệu quân nhân. Thằng thượng úy hỏi lại.
- Hừm mày có biết mày là vết nhơ của quân đội nhân dân không, có cái số hiệu quân nhân mà không nhớ thì sao còn là quân nhân được?
Bốp, bốp, bốp liên tục là ba cái đạp trực diên và liên tiếp vào mỏ ác. Không gian như cô đặc và thời gian cũng như dừng lại đòn quá hiểm bất ngờ và đúng ngay mỏ ác Nó chỉ kịp hự nhỏ là lịm luôn không còn biết gì nữa.
Ào, nước lạnh làm cho nó nhanh tróng tỉnh lại.
- Sao mày ngất vậy, thằng thượng ủy hỏi với vẻ tỉnh khô.
Với kinh nhiệm sống ở xã hội nó quá hiểu cần phải thế nào.
- Báo cáo thủ trưởng em mấy hôm mệt quá vì thức trông phương tiên nên em tự lả đi ạ.
- Tốt, thôi cố gắng bình phục, giờ tôi đọc số hiệu quân nhân cho anh biết và phải nhớ rõ đấy: xxxxx . Rồi đọc lại cho tôi xem nào.
- Dạ báo cáo anh em chưa nghe ........
- Hự, ngay lập tức một cú vả trái vào mạng sườn khiến cho nó cảm thấy như lồng ngực muốn nổ tung.
- Sao không nhớ nổi à, cố mà nhớ số hiệu quân nhân đi nhé. Hôm nay báo cáo đến đây thôi.