{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Góc Khuất Cuộc Đời




Tác giả: Da Xong
Nguồn: http://otofun.net


LỜI NGỎ CỦA TÁC GIẢ

Nhiều cụ đọc nếu sống cùng giai đoạn này sẽ biết là xác thực đến đâu, các nhân vật trong tự sự của em, có rất nhiều khuôn mặt quen với danh vang một thời nhưng vì nhiều lý do em chỉ viết tắt mà thôi. Những nhân vật xã hội này có nhiều người đã ra đi vĩnh viễn không vì tử hình cũng là nghiện ngập hoặc đâm chém bắn giết nhau mà chết. 

Những nhân vật trong quan hệ làm ăn thì nhiểu người đã về hưu, hạ cánh, nhiều người vẫn còn đương chức và cũng không thiếu người vẫn đang trên ngôi cao chói lọi.

Để đảm bảo an toàn cho mọingười em biết nhiều cụ có thể sau chuyện này sẽ nhận ra em là ai nhưng mong các cụ nếu cần có thể điện thoại cho em hoặc không thì pm. Tuyệt không cmt có tính chất tiết lộ danh tính của em hoặc các nhân vật trong tự sự.

Vì thời gian cũng đã lâu,quá dài nếu kể hết ra tình tiết vì vậy em xin phép cắt lược những cái không cần thiết và chỉ rút ngắn ở những phần có tính quyết định đến cuộc đời và sự nghiệp của em, đặc biệt các chiêu trò mánh khóe trong mảng đầu tư dự án và tư vấn đầu tư ra sao em sẽ cố gắng chi tiết nhất có thể. 

Em không phải nhà văn và cũng không có năng khiếu nên tự sự được viết bằng các việc thật và Nó chỉ là người trực tiếp tham gia hoặc chứng kiến giờ viết lại như một câu chuyện tầm phào giải trí không giá trí gì về thực tế. Thế nhé các cụ!

Trân trọng.

Bắt đầu đọc

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 22

    CHƯƠNG XXII 

    Càng ngay chúng nó càng ỷ thế, dựa vào tiền chúng nó thao túng, dựa vào quân lệnh chúng nó độc tôn. Nhưng rồi cái gì cũng có hồi kết của nó nó như quy luật của cuộc sống thôi: Cùng tất Biến và Cuộc đời là một hình sin.

Hôm đó là một ngày cuối tháng 3 năm 1989, như thường lệ tầu lại neo cách bờ hơn 50m, và sới bạc lại được mở. Để tiện di chuyển các xà lan được ghép với nhau theo phương án áp mạn và xà lan giữa là nơi tập trung sới bạc.

Hôm nay T đen lại cầm cái, canh bạc thật to.

- Cái cân làng xuống tiền. Câu cửa miệng của nó thốt ra.

- Cái vẫn cân làng xuống tiền. 

Rào rào tiền rụng như lá mùa thu, cả một sàn xà lan kín đặc là tiền với hai mặt chẵn lẻ, chúng nó đánh theo kiểu tay bo không có bảng vị bảng veo gì hết.

- Lẻ thừa, lẻ thừa xxx

Vì tiến đen chặp này đang xóc rất tin tay nên làng theo, bạc lúc này đang cầu lẻ, Nó nhớ rõ lắm hình như là lẻ tiếng thứ 6 hay 7 rồi thì phải. Lúc này thì cũng phải công nhận cái khoảng thời gian bỏ màn tu luyện của T đen có tác dụng, nó xóc rất tin tay và dai, tầm 8 đến 10h liên tục là chuyện bình thường.

Một lẽ rất hay là trên xà lan không thể đánh được quân máy vào thời đó do sàn và cả xà lan bằng thép khiến tất cả các canh bạc đều rất đắt hàng và an toàn gần như tuyệt đối.

- Cả làng đánh lẻ thế này thì bạc một mái à, nghỉ m.ẹ nó đi không thì đổi tay xóc đi. Nó và T đàm nói chuyện với nhau như thật.

- Một mái là sao, tao hơi ngợ tiếng này rồi đấy. T đàm lên tiếng.

- Ngợ cái đ.íu gì mày toàn liên thiên nó sóc thế bệt là cái chắc.

- Mày tất tay đi phát này ko anh em gì hết, xong tiếng bạc rồi tính sau.

Hai thằng cãi nhau như thật, thế rồi

- Đắt hết mặt lẻ. Chẵn vẫn thừa xxx ông nào thích khuân thì vào mở bát, tôi không tin tay mở bát.

Nó bắt đầu đánh vào lòng ham mở bát của những người thích lẻ mà ngồi ngoài bạc chõm.

- Tao không phải chiến hỉu phát này cho mày đi bằng đ.ít luôn. Nó lại làu bàu.

- Thôi hai ông đánh nốt tiếng này lượn m.ẹ nó đi cho tôi yên bạc. Đánh mấy anh em với nhau mà cãi nhau không lúc nào ngớt nữa. T đen lại lên tiếng.

- Mặt chẵn cái quản lý nhé, tôi vẫn chẵn thừa xxx đấy. Không ông nào đắt là tôi mở bát đây này. T đàm lại thúc và chực thò tay mở bát.

- Có ai theo tôi khênh cái chỗ chẵn thừa này không nhỉ. H bãi than lên tiếng.

- Mày xuống mẹ nó hết chẵn đi tao khênh tất cho trôi bạc, cứ gạn mất hết thời gian. T đen lại lên tiếng.

- Cay lỗ tai rồi đấy. Nó lại chen vào. Ông khênh được bao nhiêu còn để tôi ăn nốt.

- Ông theo tôi để tôi mở bát, tôi đánh tiếng bạc nhẩy này thôi. H bãi than lại nói.

- M.ẹ chứ tôi định khênh 2/3 cái số xxx của nó mà ông lại đòi mở bát thì thôi.

- Thì ông cứ xuống đi tôi cốp theo ông 50/50 được chưa cho ông đỡ lăn tăn là xuống ít với nhiều không được mở.

- Ok, mày thừa lại một câu ngay ngắn đi tao quyết định cho mày tiễn khách để bạc đỡ loạn.

- Cái hô lại đi cái nào.

- Sạch bán lẻ. T đen hô lại.

- Đắt hết mặt lẻ rồi. Tôi cốp mặt cho ngay ngắn này. T đàm xuống tiền mặt chẵn.

Nếu các cụ ở đấy mới biết cái độ khủng của canh bạc thế nào. Trên này có một vài người ở khu vực đó chắc chắn biết về huyền thoại Tám Bính và cờ bạc trên xà lan Km9. Đây là chuyện thật 100%.


Đọc tiếp Chương 23

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 21

CHƯƠNG XXI

Mọi việc rồi cũng qua và nhanh chóng quay lại vòng quay cũ. Hôm đó là một ngày là tháng 11 năm 1988 lúc này thời tiết tương đối lạnh rồi, chẳng hiểu do kho khăn hay sao mà sao thủa ấy cái rét miền bắc kinh khủng thế hải đoàn đang trên bờ duy tu thiết bị thì nó nhận được tin: Ông Nội Mẩt về ngay.
Lập tực thu xếp mị việc Nó cùng T đen về trước, T đàm cùng toàn đoàn sẽ về sau. Về đến nhà cũng phải tầmhơn 8h tối rồi.
- Tao té về Quan Hoa trước nhé, sang mai tao lên sớm, tiền đây tôi đưa ông tất chần gì cứ phi thoải mái lên kia tính sau. T đen đưa cho nó 1 cặp luôn.
- Thôi tao không cần đâu tiền mày cứ về đi rồi tính sau giờ này cón bụng dạ đâu.
- Ờ thôi tao đi đã, bây giờ tao sẽ qua 108 báo anh em rồi té về nhà có gì sáng mai anh em tập trung sớm.
  Thế rồi nó đi luôn. Lại một lần nữa Nó phải nhắc lại bởi cái tình khi đó sao mà đậm đà và con người sống với nhau chân thành vì nhau thế. Chẳng có điện thoại di động gì hết chỉ chuyền tai nhau thôi vậy mà ngay trong tối đấy 1 phần họ hàng người nhà, 1 phần là bạn bè của chị, đến 8 phần còn lại là bạn bè xã hội của nó rồi.
Thời đó chưa có nhà tang lễ thành phố tất cả đám cưới, đám ma và công việc gia đình đều được tổ chức tại nhà. Lúc này đã có cái gọi là nếp sống văn hóa theo như tiêu chí của một số người đề ra, người chết không được để nhà quá 3 ngày vậy là đám ma được cấp tập chuẩn bị, chẳng có xem ngày với định giờ gì hết, may mà nhiều anh em bạn bè mỗi người một tay nên cũng đỡ được nhiều.
Cũng trong thời gian Nó trên Hải Phòng thì ở Hà nội tốp bạn đơn vi 108 cũng có 2 đồng chí bị loại:
- T Lợn chết do rơi từ tầng 5 xuống trong khi thi công 
- T dặt dẹo (quê nam định) tranh thủ nửa đêm không có việc gì nó chui vào phòng vệ binh lấy trộm súng AK47 ra ga và cướp. Bị phản kháng và công an truy đuổi đến đầu Trần Hưng Đạo nó quay súng phệt luôn, vãi lái may mà chỉ có 1 ông què. Nó bị tước quân tịch và đi mút mùa.
Đêm đó là cháu đích tôn và cũng là trưởng họ nó nó trách nhiệm phải trông linh cữu của ông khi đó chưa liệm, cấm làm động và chông không cho mèo đến gần.
Tai sao em phải đưa chi tiết này vào vì đây là lần đầu tiên em mơ mà thấy khiếp đảm đến giờ. 
Ngày đầu mới về, tiếp luôn cùng anh em bạn bè và mọi người lo việc nó kê ghế gấp ngay cạnh linh cữu và ngủ thiếp đi ngon lành không có vấn đề gì, bọn bạn thì riệu chè và đánh bạc ngay ngoài cửa đồng thời cũng chông xe luôn cho nó, chúng nó cũng không níu kéo vì biết rằng nó rất mệt rồi.
Lúc này Bố nó vẫn đang ở nước ngoài và không có nhà, cái thời thổ tả đấy khiến cho hơn 1 tuần sau hung tin mới sang đến nơi. Mọi việc đều quá muộn đối với bố nó rồi. Lúc này về con trai đương nhiên phải là nó gánh vác thôi, làm gì còn ai nữa.
Sáng sớm ngày thứ hai bắt đầu khâm liệm, và viếng thăm. Cho dù bố nó không về nhưng khắp các nơi chủ yếu là các tỉnh khu vực miền bắc, các trường đại học, các cơ quan cấp bộ, cấp sở, trung ương đều có vòng hoa đến viếng. Mà cái thời đó chẳng hiểu sao chỉ có vòng hoa không có phướn gì hết. 100% là vòng hoa.
 
Thế rồi cũng đến hết ngày phúng viếng. Các cụ có biết bao nhiêu vòng hoa không ạ, gần 300 vòng hoa tất cả. Thế này không được rồi để trong nhà thì ngột ngạt mà sẽ dập nát hết sang mai đưa ma thì làm sao. Vậy là gần trăm thằng bạn cả bội đội lẫn anh em xã hội xúm vào khiêng hết ra đường để rải kín trên hè và toàn bộ lòng đường cả phố.
Phân 2 tốp đứng hai đầu thay phiên nhau trông và cản giao thông không cho đi vào đó nữa. May thời đó xe cộ và người cũng còn rất thưa.Thế rồi nó lại vào nằm ngủ. Hôm nay thì nó lại không ngủ được say như hôm trước nữa, Nó cứ chập chờn vừa nằm vừa nghĩ đến những kỷ niệm và ông nó, thế rồi thiếp vào giấc mơ lúc nào không biết.
Quay lại nó vừa đi công tác trên đơn vị về, vừa bước vào nhà thì một cái có thể kiểu như bồn tắm rất to được đặt giữa nhà nước nóng bốc lên nghi ngút. Cảm giác ngạc nhiên pha chút bất ngờ vẫn còn nguyên trong nó kể cả ngay lúc này đang kể lại.
Tiến lại gần nó thấy Ông nó vẫn sống và nằm trong cái bồn nước đó im lặng nhìn nó.
- Sao ông lại để cái bồn nước nóng thế này ở giữa nhà mà tắm vậy ạ. Nó ngạc nhiên hỏi
- Ưm ông lạnh quá, dưới này lạnh lắm ông phải ngâm thế này cho đỡ rét.
- Thôi ông ra đi không cảm đấy, già rồi hình như ông lẩm cẩm hay sao ý nó làu bàu.
- Lại ông bảo này, vì ông sắp đi xa lắm rồi không còn gặp được cháu nữa đâu.
- Ông lại định sang kia cùng bố cháu à. Nó hỏi đùa lại vì ít khi ông nó ân cần với nó như thế. Đối với cái thằng Nó thì cứ phải là bốp bốp mới nghe.
- Cháu nhớ là phải học làm người đi ............. (xin lỗi em không tiết lộ được nữa.)
Đúng lúc đấy cũng là lúc mà Nó choàng tỉnh dậy, trời ơi nói thì thế thôi các cụ ạ nhưng các cụ không biết là em sợ đến thế nào và tự nhiên thương ông Nó đến thế nào đâu.
Ngay lúc đấy Nó mới hiểu máu và ruột là thế nào, tự nhiên giữa đêm mình Nó ôm quan tài tu tu khóc, mà khóc nức nở thành tiếng luôn. Việc này chỉ có duy nhất một lần xẩy ra trong đời Nó thôi đó chính là lần này.
Mọi người tự nhiên thấy thế tất cả bạn bè rồi họ hàng ào xuống tưởng việc gì rối rít hỏi thăm, Nó kể lại giấc mơ trong thổn thức, mọi người bàng hoàng vội vã thắp lại hương và khấn vái đến sáng luôn. Nghĩ lại đế giờ em vẫn không quên cho dù một chi tiết nhỏ nhất của cái ngày hôm đó.
Xong đám ma cho ông nội nó lại nhanh tróng quay lại với guồng quay, lại cờ bạc, lại đĩ điếm và lại chơi bời mọi lời dặn dò như chôi tuột hết chẳng còn đọng gì trong cái đầu mà óc bằng đất sét của nó. Thế rồi việc đến phải đến,suốt cả dịp tết năm 1989 đến tháng 3 năm 1989 xà lan nó thành một ổ tệ nạn nhức nhối nhất khu vực Km9 đến Quan Toan. Công an và chính quyền địa phương bó tay vì bói đâu được lệnh Quân Khu, nếu kiểm tra mà không đúng và không có quả tang chắc là cũng ngọng với bên quân đội ngay.


Đọc tiếp Chương 22

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 20

 CHƯƠNG XX

Thế rồi ngày lên đường về đơn vị cũng đến, nó lại quay xuống Hải Phòng.Mọi việc rồi cũng cứ thế mà trôi theo thời gian, vòng quay cứ đi trở hàng rút lõi bán, về trở than rút lõi bán, chia tiền và cờ bạc hoặc trác táng. Chấm hết. Nghĩ lại sao mà vô vị và vô nghĩa thế, sống đúng chỉ để cho thêm chật đất.

Rồi lần đó vào tháng 9 năm1988 một sự kiện xẩy ra. Theo hải trình tầu chúng nó lại trở than về, về đến Hà An thì đã hơn 9h tối rồi, mệt mỏi cho cả ngày lao động buổi sáng hôm đó trời lại mưa chứ, mọi thứ đều ướt nhẹp nhèm nhem, nước ngọt thì đã bơm ra hết rồi làm gì còn gì mà tắm rửa. Anh Q thuyền trưởng ra quyết định, dừng tầu cách bờ hơn 100m neo nghỉ, anh em chia 2 tốp trước sau lên bờ để ăn uống và tắm giặt. Như thoát ra khỏi địa ngục cả bọn lập tức thay nhau lên vệ sinh cá nhân, ăn uống. Song việc

thì cũng ước chừng khoảng hơn 11h đêm. Tranh thủ 1 tiếng lại xóc đĩa và gái gú đến quá 12 h thì giải tán và đi ngủ. Tầm 3h sáng cả đoàn đang chìm trong giấc ngủ, nói thì bảo vớ vẩn xà lan cứ căng cờ đeo biển Quân đội gần như miễn nhiễm với trộm cắp và kiểm tra, bọn nó không có thói quen thức đêm để trực. 

Rắc, rắc đầu tiên là những tiếng nhỏ liên hồi khiến mọi người trên xà lan 2 choàng tỉnh, không ai biết tiếng động là gì và phát ra ở đâu chỉ biết là từ hầm tầu mà thôi. Lúc đó để mở rộng dòng chẩy, hạn chế lực cản tầu đang được lại kéo theo kiểu nối tiếp có nghĩa là thành một hàng dài, đầu tầu trước rồi xà lan 3, xà lan 2 cuối cùng là xà lan 1. Sau đó là im lặng lại không còn tiếng gì nữa mọi người nhốn nháo kiểm tra hầm tầu một lúc và tiếp tục ngủ.

Rầm, ào, ào trời ơi cả xà lan gẫy làm đôi và từ từ chìm suống biển. Không kịp gì hết chúng nó vứt tất đồ đạc luôn ôm súng cả hai thằng Nó và T thằng đầu xà lan, thằng cuối xà lan chĩa thẳng lên trời bắn báo động. Nói thì đơn giản nhưng thực sự nó là nỗi kính hoàng khiếp sợ, thực sự đây mới là ranh giới của sự sống và cái chết. Lúc này xà lan bắt đầu chìm rất nhanh và kéo theo xà lan 1 và 3 cũng chìm theo vì gằng với nhau qua giây

cáp. 

- Rời vị trí, toàn xà lan2 nhẩy thoát hiểm bỏ xà lan.

- Xà lan 1 chặt cáp, xà lan 3 chặt cáp. Ném phao cứu hộ.

Tiếng Q thuyền trưởng từ đầu tầu vọng lên, lúc này tầu cũng tháo cáp khỏi xà lan 3 rồi.

Lóp ngóp dưới biển vai vẫn phải đeo súng sao mà lúc này nó nặng thế không biết, bơi thục mạng cách càng xa càng tốt vị trí xà lan chìm cả hai thằng hai hướng như hai con chuột vậy. Đúng là sinh tử nên sao mà khỏe và nhanh nhẹ thế. Cũng phải đến 10 phút sau thì xà lan mới chìm hẳn, lúc này nó tạo nên một xay nước cực mạnh và sâu hút tất cả những gì xung quanh luôn.  

Các cụ cứ tưởng tượng thế này sẽ thấy luôn, lực hút của xoáy nước đủ để kéo hai xà lan trọng tải lớn với đầy chặt than trên đó va vào nhau may mà đã có các lốp xe cũ cheo thành mạn không thì chắc là toạch hết.


Hai thằng sau khi bắn xong thì thằng T đen cùng 2 thằng kia nhẩy xuống biển nhưng vào phía trong nên theo thủy triều nước rút nó nhanh chóng quay lại được tầu, còn Nó do nhẩy ra phía ngoài nên khi bơi ngược dòng thủy triều rút không làm sao mà quay lại được Tầu. 30 phút, rồi 50 phút trôi qua, mọi người náo loạn tìm kiếm và gọi nhưng biết mà không thể nào trả lời được, phần vừa vì đã kiệt sức, phần vì sóng và gió to có hét lên cũng không sao nghe thấy. Đây cũng là đặc điểm khiến cho dân sông nước tại sao hay quen nói to là vì vậy, họ phải nói át được cả tiếng sóng và tiếng gió.

Giữa trời nước mênh mông thế, tiếng sóng thì to tối mịt mù việc tìm thấy một người trên mặt biển là gần như vô vọng nêu không có tín hiệu định hướng. Mà cái lúc đấy thì ai mà đủ bình tĩnh để xác định đưa nào nhẩy hướng nào được.

Mệt đến giã rời và kiệt sức Nó tưởng đã chắc chết rồi, thì chợt lóe lên một sự thông thái chắc cung chỉ có trong những lúc thế này. Còn súng bên người nếu bóp nó nổ coi như trời cho sống, không có nghĩa toạch, tàn hơi cuối cùng Nó cố gắng nhấc súng kên khỏi mặt nước bóp cò. Đoành, đúng một phát nổ sau đó là tịt luôn. 

Trời ơi trời vẫn cho mình sống. Cả hải đoàn trừ 3 ông trực đầu tầu lập tức nhẩy hết xuống nhánh tróng bơi ra. Lúc này Nó đã mê man bất tỉnh rồi và súng cũng không còn trên tay nữa. Thế rồi lúc tỉnh lại Nó đã nằm trong trạm  tế của Hà An rồi.

Điện thoại đã được báo về đơn vị và người nhận là thằng H lợn, nhanh chóng T đàm cũng biết. Bắt chấp đang ca trực nó lập tức rời bỏ vị trí bắt xe đi luôn, tầm trưa thì lên đến nơi, ngồi chưa được 30 phút thì chỉ huy đơn vị đến. Chờ đến chiều sức khỏe đã tương đối hồi phục nó được đưa lên xe chuyển về trạm xá của đơn vị.

Sau này nghe kể lại nguyên nhân gẫy xà lan do thuyền trưởng chủ quan. Tại vị trí này có một roi cát, bình thường không sao nhưng khi thủy triều rút và kèm theo tầu đang chở nặng mớn nước thấp sẽ dẫn đến dính cạn, đây là nguyên nhân dẫn đến xà lam bị bẻ.

Vài ngày sau nó bình phục cùng T đen nhận giấy khen vì tinh thần trách nhiệm trong nhiệm vụ được giao, nó càng có uy tín trong đơn vị. Toàn đoàn còn lại bị kỷ luật riêng Q thì hạ cấp xuống thượng úy và không còn là đoàn trưởng nữa cho dù vẫn là thuyền trưởng.

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 19

CHƯƠNG XVIII

    Sau sự vụ đó chúng nó bị cấm trại không được tự do ra ngoài nữa, nhưng quen rồi không đánh bạc thì sao chịu nổi. Một kế hoạch được đưa ra: Lên xà lan đánh bạc. Thế là từ đó cứ ở bến là xà lan của chúng nó lại thành nơi đánh bạc.
     Lúc đầu còn e dè vì Q thuyền trưởng là Bộ đồi chuyên nghiệp không chơi, Cthợ máy không nhưng rồi theo thời gian bằng tiền chúng nó mua và khiến tất cảkhu vực Km9 phụ thuộc. Theo đó 2 ông không chơi ngồi cạnh một sới bạc to tướngvấn đề chỉ còn là thời gian mà thôi. Không quá 3 tháng sau xà lan nó thực sợ chở thành nơi chứa chấp đánh bạc chuyên nghiệp, nhưng lần đánh to nhất lúc đó khôngcòn là ở trên bờ nữa mà dưới xà lan. Lần đó như mọi lần xa lan về xưởng và duy tu bảo dưỡng, toàn bộ xà lan được sơn lại bằng một mầu sơn hoàn toàn khác, tất cả các biển hiệu quân sự, còi báo quân sự đều được tháo hết ra và thay vào đó là thiết bị dân sự. Mọi người đều hết sức ngạc nhiên và không hiểu việc gì xẩy ra. Cấm trại tuyệt đối, tất cả mọi người di chuyển khỏi đơn vị về hết trên cầu Bạch Đằng Hạ Lý trừ hai ông vệ binh ở lại. Trên đơn vị chính 3 ngày chúng nó làm mưa làm gió. Vào đúng ngày hôm đó tầmtháng 4 năm 1988 một trận xung đột mà nếu nói ra đến giờ các cụ ở Hải Phòng đảm bảo vẫn chưa quên. Vì lý do gì thì không biết nhưng tại bến xe gần quán Phong Lan lúc đó công an đồn bắt nhầm một cán bộ Hải Quân thuộc nằm ngay sát nơi đơn vị nó đóng quân, việc không có gì nếu như đồn công an kia không đánh khiến cán bộ kia bị gẫy mất 2 cái răng. Thế rồi thông tin về đơn vị công an đánh bộ đội, toàn đơn vị bên cạnh lập tức lên đường, có thể mọi người nghĩ cũng bình thường thôi nhưng lúc đó do đã có nhiều hiềm khích giữa hai lực lượng từ cũ nên đây sẽ là cái ngòi của một khối thuốc nổ khủng khiếp. Cả Hải Phòng như nổi dậy, cứ tốp nọ kéo theo tốp kia và trang bị không phải là vũ khi thô sơ, nó là hàng nóng, súng quân dụng chủ yếu là AK. Mà lạ một điều chỉ huy đơn vị cho dù cấm trại nhưng thực tế vẫn bật đèn xanh cho binh sỹ tham ra.
Toàn đồn công an đối diện sông Tam Bạc bị bao vây kín súng nổ liên hồi, dĩ nhiên là chỉ có chỉ thiên thôi, đồng chí đồn trưởng, cùng 3 công an viên vừa bước ra chưa kịp phân bua không quá 1 phút đã bị đánh gục tại chỗ luôn cả đồn lập tức sơ tán, đồn công an Tam Bạc bị đốt cháy đùng đùng. Lúc này cơn bạo động đã lên đỉnh điểm. Nhanh tróng chắc có sự can thiệp từ Quân Khu bộ đội từ Thủy Nguyên và các nơi lập tức được điều động về nhằm giải tán và trấn áp cả Hải Phòng những ngày này tràn gập sắc mầu bộ đội. Sausự vụ này thì bộ đôi tại Hải Phòng thành độc tôn và quần áo bộ đội
là cái thẻ bài miễn dịch với công an tại Hải Phòng. 
Quay trở lại câu chuyện, sau 3 ngày trên đơn vị chính chúng nó lại quay về Km9 lúc này toàn đoàn xà lan đã là một đội hình khác hoàn toàn rồi, không ai có thểnhận ra được. Tiếp tục nghỉ ngơi chuẩn bị hải trình mới chúng nó được nghỉ cả buổi chiều. Tối hôm đó họp khẩn cấptoàn đoàn, yêu cầu mang đủ quân trang, vũ khí và nội vụ. Mọi người hoang mang lắm không biết có việc gì, một nỗi lo mơ hồ và hoài nghi cứ dâng cao lên mãi.
- Lần này chúng ta làmnhiệm vụ đặc biệt, tất cả mọi người đều phải tuyệt đối tuân thủ kỳ luật và chấphành nghiêm nội quy đoàn, giữ nguyên trạng thái trực chiên. Chỉ huy Đơn vị thông báo trước cuộc họp.
- Các đồng chí được phépnổ súng khi tầu bí xâm phạm hoặc nguy hiểm
......
     Nội dung tiếp theo thế nào là bí mật quân sự và cho dù rất lâu rồi xin phép em không đề cập vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều người.
Ngay sau khi nhận nhiệm vụ cả đoàn lên Tầu và bắt đầu khởi hành, hải trình vẫn như cũ nhưng như trên một đoàn tầu quân sự đã được làm thành dân sự. Nào biết là chở cái gì đâu chỉ biết là đặc biệt nhậy cảm hoặc có giá trị rất cao, chúng nó vừa sợ vừa tò mò lắm nhưng không đứa nào giám ho he. Đúng thật là loạn, tầu vừa đến ngã ba sông Ninh Tiếp liên tục có đến hơn chục cái tầu nhỏ dạng chỉ to bằng cái ca no đã bám theo. 
    Theo lệnh từ trước, khi chưa xâm phạm thì cấm được bắn và tiết lộ danh tính là tầu quân sự nên thấy đoàn bị bám đuôi chúng nó lo lắm nhưng cũng chỉ nhìn và rè chừng mà thôi.
Cứ thế mấy cái thuyền con bám theo lẵng nhẵng đến tận Cát Hải lúc đó đã tầm hơn 10h đêm rồi lúc này sự vụ bắt đầu. Các thuyền kia chắc là thấy tầu dân sự, lại thấy lẵng nhẵng bám theo mà không có phản ứng gì vì vậy quyết định cướp xà lan. 
    Vì lúc này xà lan đang kéo theo kiểu áp mạn với đầu kéo ở giữa vì vậy khả năng áp mạn chỉ có thể ở bên các xà lan mà thôi và không thể trực tiếp tiếp cận với đầu kéo được. Vút vút vút từng cái tầu nhanh tróng cặp mạn xà lan, do mạn xà lan trở hàng nặng và không quá cao nên việc nhẩy từ mũi tầu lên đuôi xà lan là cực đơn giản nó khác hẳn tầu biển phải bắc thang và cầu tầu các cụ nhé.
Cứ mỗi xà lan bị 2 tầu cặp mạn.
Pằng, Pằng, Pằng cả 3 xà lan lẫn tầu cùng nổ súng đạn lửa cảnh cáo. Lập tức bên kia cũng có tiếng đáp trả ngay Pằng. Tiếng súng đáp lại nhưng nó là bắn thẳng chứ không cảnh cáo gì hết. Vãi lái luôn lúc này thì cà cuống thật. Nói anh hùng thế thôi chứ đã rơi vào tình huống đấy biết nếu không chiến đấu sẽ chết nhưng nói thực là xón đ.ái ra quần.
    Thế là ngay sau phát súng đáp trả của bên kia, bọn nó vừa cà cuống vùa sợ, roẹt cả hai thằng đi luôn một băng mà sau này mới biết là cái gì nó cũng cần kinh nhiệm.
Do không biết quỳ ở đầu mũ xà lan cả nó và T đen phệt cả băng nhưng chúng nó cầm dọc súng, khi phệt cả băng lực giật khiến cho chắc được dăm viên về phía trước còn đâu bao nhiêu lên trời tuốt, hết băng thì cả hai thằng cùng ngã bệt đ.ít luôn. Đến giờ nghĩ lại mồi hôi hột của em vẫn toát ra như tắm. Nhưng cũng may nhờ thế mà không ai dính đạn và cũng chẳng để lại hậu quả gì. Lúc này đầu tầu liên tục rúc còi báo cấp cứu và tín hiệu quân sự. Em cũng chẳng biết cái tín hiệu của khỉ này nó thế nào nữa.  Cả khu vực trên cửa Cát Hải lúc này náo loạn tất cả các tầu đang neo đậu trên bờ thay bằng bật đèn thì lại đồng loạt tắt tối um khiến cho mịt mù là mầu đen của đêm tối chẳng ai còn nhìn thấy gì hết nữa.
- Tầu quân sự, chẩu thôi.
Một tiếng hô lên của phía bên kia thế là ùm, ùm, ùm tất cả đội bên kia lập tức nhẩy hết xuống xa lan và mắt tăm mất tích cùng những tầu bám theo cũng nhanh tróng mất hút luôn. Nói thì lâu nhưng thực ra sự việc diễn ra chưa đến trong 2 phút. Chắc có sự chuẩn bị từ trước rồi nên rất nhanh sau đó là cả tầu quân sự và công an đường sông có mặt toàn đoàn xà lan được áp tải và dẫn đường về đến nơi trả hàng mọi việc từ đây lại bình thường như các hải trình khác.
     Thế rồi theo lệ thường sau khi bốc trả hàng xong nó phải đi kiểm tra tầu lần cuối trước khi nhập than để trở về Km9, như định mệnh vì có bao giờ nó cẩn thận thế đâu, lần này nó xem tất cả các ngốc ngách toàn xa lan. Cái gì kia, lấp ló sau cột buộc cáp neo là một khẩu súng K59. Ở đâu ra vậy nhỉ, không cần nghĩ ngợi nhiều nó nhặt và cất luôn xuống bục cá nhân. Do giường trên xà lan được bố trí đặt trên các hầm cá nhân là những thùng bằng thép dầy 10mm hàn chắc chắn và có nắp trên là giát giường và chiếu luôn nên mọi người gọi là hầm cá nhân. Những hầm này về độ chắc chắn như két luôn.
Thế rồi việc được nó dấu kín, tranh thủ giữa đợt tầu bảo dưỡng nó xin rời doanh trại về Hà Nội, tiếng để thăm gia đình nhưng mục đích chính là cầm khẩu súng cất về nhà. Giờ thì đủ sỏi rồi nó nằng nặc xin thu trưởng đơn vị cái giấy phép để khi về là mặc quần áo quân nhân vai đeo balo thì miễn dịch với công an, nếu gập quân cảnh thì có giấy phép cũng là vô tư. Vậy đấy thế là từ tình cờ, cộng chút máu c.hó nó đã rước về cái mầm họa mà sau này trả một giá cực đắt cho bản thân và gia đình của nó. Ba ngày về nhà là ba ngày trác táng, cả hội bạn cũ của nó lại ồn ào náo nhiệt vì nó về chơi, lại tụ tập và lại riệu chè. Ngay trong trong mấy ngày này cũng để lại 1 kỷ niệm của nó với thằng bạn sau này thành thân thiêt.
Ngày đó hay có các vụ cưa đường trêu gái. Ông bạn nó Đ đức (bố nó đi Đức nên gọi thế cho dễ nhớ) lúc đó chưa biết nhau có cưa một cô bé ở đường, thế rồi hỏi han sao cô bé lại cho biết nhà, nhằng nhẵng theo đến hơn tháng không làm sao mà tiếp được nó cuối cùng nghĩ mưu. Nhờ bạn bè theo kiểu anh hùng cứu mỹ nhân, chúng nó bàn soạn lên kế
hoạch. Đen đủi và rùi do sao đúng ngày đấy là ngày Nó đi công tác về.  Quay xuống Đại Cồ Việt chơi cả bọn kéo nhau đi về Cấm chỉ và định lên Lý Nam Đế. Vừa đi đến đài phun nước đầu hàng ngang hàng đào thì một vụ sô xát xẩy ra. Một bên là 3 thằng, một bên là 1 thằng, ở giữa là đứa con gái đang rúm ró lại.
    Cái tệ là tuy một thằng những chắc có nghề nên nó tện cho ba thằng kia bét nhè luôn. Thấy đông thế là cả bọn hơn chục thằng nhẩy xuống xem.
- Bạn tao chúng mày ơi. Táng bỏ m.ẹ con chó này đi. 
Nó hô lên khi thấy thằng T bạn đang nằm bẹp một góc. Thế là sau câu hô cả hơn chục thằng nhẩy vào táp lô hội đồng, khốn cho chú có võ kia bị một trận nên thân may mà mấy cái ghê đẩu đập nó tránh được và bỏ chạy thục mạng.
hehehehe. Bọn nó dìu thằng T con và mấy thằng kia nhập hội vứt con bé con gái lại chơ vơ giữa đường, cả bọn Lý Nam Đế thẳng tiến. Lúc này ông T con mới tiết lộ ra đấy là trả vờ như thế để thằng Đ đức anh hùng cứu mỹ nhân, hehehe giờ thì thành thật ăn trận no đòn hết cả cứu mỹ nhân. Thật may cuối cùng hai đứa năm 1994 vẫn lấy nhau giờ gập lại toe toét cười trừ.

Chương 20

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 18

 CHƯƠNG XVIII

À hóa ra than được giao và nhận hàng bằng mớn nước thảo nào. Thật là tinh quái và chuyên nghiệp. Ok mọi việc coi như xong, như bàn bạc bắt đầu vào sông tầu rúc còi, Chưa đầy1 phút việc đã xong.

Đúng thật về đến cảng Nam Ninh lúc này mớn nước được đo đúng là xấp xỉ với trọng tải lớn nhất. Thực sự tài và kính nể chúng nó tính toàn và hành động chuyên nghiệp quá.

Thế rồi cứ hết chuyến này đến chuyến khác tháng một lần khiến Nó có một lượng tiền Khổng lồ mà có lẽ chỉ đến 14, 15 năm sau nó mới có cơ hội quay lại thời huy hoàng như thế.

Tiền nhiều sinh rửng mỡ là đương nhiên, cho dù đã được quán triệt tuyệt không được chơi hoặc lộ ra có nhiều tiền nhưng làm sao mà giữ được, chúng nó lại lao vào cờ bạc mỗi khi ở trên bờ. Mà cái thời thổ tả đó đã đánh chỉ có xóc đĩa thôi các cụ nhé. Một cái bát, một cái đĩa, 4 quân vị cắt bằng thành bao thuốc lá, một nhóm người thường thì 7, 8 mạng khi đông có thể lên đến vài trục cứ bán chẵn, bán lẻ rồi lẻ thừa, chẵn thừa, rồi cái cân làng xuống tiền .... thôi thì đủ cả.

Vậy mà nó sức hút ghê gớm, không ai đã chơi 1 lần mà có thể kìm chế không chơi lần thứ hai được. 

- Cái cân làng suống tiền.

- Sạch bán chẵn.

- Chẵn vẫn thừa làng suốngtiền.

- Đắt hết mặt chẵn. Xin lỗi cái cho hỏi bát này bao nhiêu tiền nhỉ

- Dạ bát này xxx đấy ạ.

- Tôi đắt hết mặt chẵn mua thêm cái bát.

Bốp, vậy là song một tiếng bạc cái bát cũng bị đập tan, việc này vừa để tăng độ máu những quan trong là xem có chơi máy hay không.

Thế đấy các cụ ạ. Chỉ nghĩ lại thôi đã thấy hừng hực rồi. 

Như mọi lần, hôm nay cả 3 thằng lại đi đánh bạc với nhau, lần này T đen cầm cái. Nó và T đàm đánh ngoài, xung quanh các con bạc cũng phải lên đến hơn chục mạng. Đánh chán chê rồi đến nước kết.

- Cái cân làng xuống tiền. Tiếng T đen cất lên.

Rào rào tiền rơi hai mặt, thằng T đàm bắt đầu. 

- Tao kết chẵn quá, tiếng này chắc bạc thiêu.

- Thiêu đíu gì mà thiêu, mày để tao phát này quét sới rồi chẩu.

- Mày biết đ.éo gì, tao thấy nó lắc tay mà. Nó nói thằng T đen không cân tay ngay bát nên nhẩy vị, m.ẹ chứ nó mà nghe được thế thì có mà là thần bài.

- Tôi lậy bố, mời bố tiếp tôi ko oánh nữa. Nó bực mình đứng lên không chơi nữa và đi ra.

Tiếng bạc đó thế nào cũng không biết nữa vì ai đã đánh sóc đĩa mà bị trái cựa sẽ biết khó chịu thế nào.

Bỏ ra ngoài ngồi nó ngâm nga nước trè và hút thuốc vặt. Chưa đầy 30 phút bỗng xầm cánh của mở toang bóng một thằng chạy vút ra, mọi người thì nhốn nháo còn T đen thì vứt cả dép đuổi theo, thằng T đàm thì cầm cái ghế đẩu gỗ ném theo nhưng trượt.

Định hình nhìn lại thì thằng chết tiệt kia đã mắt tăm mất tích rồi, cuối cùng vì thua hết, chờ đúng tiếng bạc kết làng xuống tiền bất thình lình nó cướp và đạp cửa bỏ chạy.

Cay lắm không phải vì mất tiền mà bị qua mặt cả ba thằng mò về đơn vị tìm cách phục để chộp cổ bằng được thằng này. Thế rồi cái ngày thằng chộp bạc cũng bị tóm dính, hóa ra nó cũng là bộ đội nhưng ở doanh trại Pháo binh ngay bên cạnh. Lại chẵn thừa lẻ thừa ổn ào cả một khu vực, như các cụ biết đây lính thì lấy đâu ra tiền ngoại trừ như kiểu bọn Nó, mà sóc đĩa tiền tí cơ bị thua là rất cao bởi tiếng kết không giám tất tay, tiếng không kết thì cũng vẫn đánh theo cầu việc thua là đến 8/10.

`Rồi nó lại cháy túi và giở võ chộp bạc, nhưng lần này mọi người đã cảnh giác cao rồi. Xoẹt, vừa vươn tay chộp chưa đến mớ tiền trước mặt thằng T đàm thì cũng là lúc cả cái bát từ tay Nó đập thẳng vào mặt thằng chộp luôn rồi, rất may là không chúng vì nó lại bị thằng T đen đạp ngay một cái ngã chúi luôn vào giữa sới. Thế là một trận hội đồng cho thằng chuyên chơi kiểu chộp bạc diễn ra. Mọi việc đáng ra cũng xong thì thôi vì phần nó là Bộ đội, phần cũng để đỡ nổ to dính đến pháp luật. Nhưng cái tệ nhất là L bầu chém luôn cho vài nhát bằng dao phay, vết thương không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng nó khiến cho tất cả những người chơi bạc đều bị liên lụy đến pháp luật. Vụ này L bầu cũng đi mất hơn tháng mới về, tất cả những người có mặt đều bị gọi lên cơ quan công an kể cả 3 thằng. 

Chương 17   | Chương 19


Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 17

 CHƯƠNG XVII

Một cuộc họp nhanh trước khi tầu khởi hanh lập tức được triệu tập tại quán thịt c.hó trên đầu Quan Toan. 

- Hôm nay sau bữa riệu này chúng ta là anh em đồng sinh đồng tử, anh em nào đồng  ý thì xin cạn. Tiếng Q thuyền trưởng lên tiếng.

- Cạn, mọi người cùng hô to rồi uống và uống.

- Khi đã là anh em thì không kể lớn bé, già trẻ, trên dưới gì hết. Việc ngoài thì ai người đấy lo, riêng việc trên tầu là cùng làm cùng hưởng không phân biệt. Nhanh chóng mọi người thống nhất.

Bỗng dưng một đống tài sản trong tay nhưng làm cách nào để nó thành tiền đây. Đừng lo việc đó, vấn đề có giám hay không thôi.

- Mày đi lấy cho tao cái ống nước ra đây, cầm lên phân xưởng cắt vát đầu mài thật nhọn vào. C thợ máy nói.

  Không quá 10 phút sau vài cái ống thép như yêu cầu đã có và tầu lên đường. Tầu bắt đầu rúc còi rời bến cũng là lúc chúng nó bắt tay vào việc, tất cả các bao gạo đều bị rút lõi bằng cách dùng ống thép trên xiên vào, qua lỗ thủng gạo tuôn ra và chúng nó chỉ việc lấy mà thôi, cứ thế mỗi bao bị rút mất từ 2 đến 3kg, đừng nghĩ ít các cụ nhé, 1bao 50kg chỉ mất 2 đến 3kg nhưng nó là 3 xà lan trọng tải lớn, thật là khủng khiếp đúng không ạ. Tất cả chỉ khâu niêm phong vẫn còn nguyên vẹn. Chưa ra đến Ninh Tiếp thì toàn bộ công việc đã xong quá nhẹ nhàng, gọn gàng và nhanh tróng toàn bộ gạo được dồn để ra đầu mũi từng xà lan. Chạy đến thôn Trấn, Cát hải tầu đi chậm, chẳng hiểu chúng nó giao dịch từ bao giờ lúc đấy tầm 7h tối rồi, chỉ cần vài hồi còi rúc lên lập tức như nòng nọc hàng loạt thuyền lao ra vun vút, mỗi thuyền ăn hàng không quá 15 phút

nhanh tróng chúng nó có một mớ lớn trong tay. Hình như đời Nó đây là lần đầu tiên thấy và có nhiều tiền như thế. Tiếp tục hải trình, 3 ngày sau chúng nó có mặt ở Quảng Ninh rồi. Cũng chẳng thèm kiểm tra, gạo lập tức được giao nhận luôn trong ngày mà không

một chút gợn nào hết. Thay vì bị phạt vì rút lõi chúng nó còn được tiếp đãi thịnh soạn và ân cần hơn bao giờ hết.

Có tiền trong tay rồi thì việc đầu tiên là Gái, sau đó là cờ bạc. Lập tức 3 đứa được điều lên tầu mỗi xà lan 1 đứa, riêng đầu kéo thì cấm tuyệt vì đấy là kiêng muốn làm gì cũng được nhữngcấm bước chân lên tầu. Việc đầu tiên trước khi nhận than là tháo nước hầm tầu, chúng nó mất 1 ngày bơm nước liên tục từ hầm ra, lúc này Nó cũng chẳng hiểu gì nhưng vẫn làm thôi, nói chung không hiểu thì cứ nên nghe theo người đi trước.

Ngay đêm hôm đó T đen, Q, C đi gập đội trưởng tổ gầu ngày mai. (Tổ gầu là tổ sẽ xúc than từ bãi đổ xuống xà lan). Sáng hôm sau theo lịch Xà lan cập cầu tầu Vũng Đục than được xúc hối hả lên từng xà lan, có sự thỏa thuận và miếng mỏ từ trước nên việc xúc than cực nhanh và thoải mái, đến khi nước gần như mấp mé mạn vượt qua cả mớn xà lan rồi mới ngừng, làm liên tục thông trưa đến tầm 1h30 mới xong, mọi ngưởi đi ăn trưa nghỉ ngơi chuẩn bị cho Hải trình về lại bắt đầu. Biển lặng và thuận lợi lần này mới đến sáng này thứ tư Xà lan đã lại về Trấn cát rồi, Chẳng cần phải còi hay  ý ới gì hết, hình như nó thành quy luật rồi cứ qua đây sẽ có hàng để thả không cần phải gọi. Lại từng đoàn thuyền như nòng nọc vun vút lao ra cập mạn, thế là than lại xả xuống vô tội vạ, từ mấp mé mớn nước thì giờ nó đã nổi lềnh bềnh rồi, cả nó và T đen lo lắm vì thất thoát tài sản trách nhiệm đầu tiên thuộc về Bảo vệ sau mới đến thuyền trưởng và các thuyền viên, nhưng như giao ước không ai giám hỏi nói gì hết.

Lại tiền, sao mà nhiều tiền thế. Giờ chúng nó không đếm nữa mà là gạt. Đổ tiền thu ra một cái chiếu toàn bộ tiền được chia thành 15 phần khác bằng cách gạt thành 15 đống tương đương nhau.  Mỗi thằng một đống, 1 đống làm quỹ tầu đề phòng những khi trên bờ bị móm, 1 đống cho bên sửa chữa duy tu tầu, 2 đống còn lại là lo việc trên bờ mọi người đều thỏa thuê. 

Nhưng cái việc bán than đến nổi cả xà lan khiến nó và T vẫn lo lắm cho dù có một mớ lớn trong tay. Thôi kệ việc đâu có đó cứ bình tĩnh mà lĩnh phần thưởng đã, chúng nó tặc lưỡi và ngầm hiểu phải làm sao. Đây cũng là chuyến tầu duy nhất mà không hề có cờ bạc.

Tầu chạy đến đoạn Chùa Vẽ trên giòng sông Cửa Cấm

- D, T ơi có việc vào đây bàn việc tý.

- Có việc gì đấy

- Hai ông sách súng xuống hầm tầu, lúc nào tôi rúc còi thì các ông bắn

điểm xạ nhé.

- Vào đâu, điên à. Cả hai thằng há hốc mồm. 

- Thì bắn vào hầm nước chứ đâu. C thợ máy nói.

- Nhưng để làm gì, chìm xà lan thì có mà đi xa cả lũ, ông xem có cách khác an toàn hơn không.

- Ối xời chúng tôi làm mãi rồi yên tâm đi. Ông điểm xạ 3 phát ở đây nếu tầu chạy từ từ thì về đến cảng sẽ vừa vặn mực nước theo mớn đo, hiểu chưa?

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 16

 Chương XVI

Đơn vị về nhận nhiệm vụ mới là một xí nghiệp quốc phòng với chủ yếu là Quân nhân chuyện nghiệp và công nhân quốc phòng, cả đơn vị chỉ có nhõn 4 ông lính nghĩa vụ là con ông cháu cha gửi mà thôi. 

Án ngữ ngày trên trục đường Bạch Đằng và đầu cầu Hạ Lý đơn vị nó chuyên sản xuất nhà tiền chế làm nhà kho và nhà doanh trại di động cho quốc phòng. Mảng thứ hai là vận chuyển đi nhu yếu phẩm, súng, đạn từ Hải Phòng ra Quảng Ninh và chuyển về chủ yếu là than từ Cẩm Phả. Ngay sau khi về Hải Phòng nhận công tác, thay vì đi làm luôn tại các phân xưởng xản suất như các đồng chí bạn nó nằm bẹp luôn ở trạm xá vì ngã

nước mất cũng phải 10 ngày, sau đó là bắt đầu lĩnh hậu quả của những cuộc riệu với mồi nhắm chính là Mít với thịt Chó người nó lên đến hàng 100 cái nhọt, từ móng chân lên đến đỉnh đầu thôi thì không thiếu chỗ nào khiển nó đau đớn nên mức còn không rên được nổi nữa. Cứ thế rặt dẹo rồi qua 3 tháng mọi việc trở lại bình thường. Đào tạo nghiệp vụ vận tải biển. Lớp đầu tiên của đơn vị được hình thành nhằm đáp ứng cho nhiệm vụ vận tải trên cả 4 thằng đều có tên trong lớp học.

Thế rồi hàng ngày thay bằng lao động thì hơn 30 mạng của đơn vị tập trung học từ luật đường sông, sơ cấp cứu, buộc cáp, chặt cáp. Mục khốc liệt nhất là thực hành bơi trên cửa Sông Biển và kỹ năng tồn tại trên mặt nước với thời gian tối thiểu phải đạt là 12h dưới nước không chìm. Cực kỳ bất ngờ và khủng khiếp chính là sức con người, nói đơn giản thế thôi nhưng 60% bị loại luôn gian đoạn này cả lớp chỉ còn 12 mạng trong đó còn lại Nó, T đen và T đàm. H lợn bị loại luôn vì không biết bơi và về làm liên lạc viên đơn vị. Một tổ xà lan lúc đó gồm một đầu kéo, 3 xà lan. Đầu kéo thì có Thuyền trưởng hay cũng là trưởng đoàn luôn, thợ máy, lái. Mỗi xà lan thì gồm có 2 đồng chí

Toàn đoàn xà lan có 2 bộ đội với nhiệm vụ bảo vệ đoàn, chúng nó được phát AK47 với cơ số đạn lúc nào cũng là 3 băng đầy ắp ngoài ra trên xà lan còn có thêm 4 khẩu nữa ở trên mỗi xà lan và tầu. Cơ số đạn không hạn chế vì thời điểm này cướp biển, sông ở Hải Phòng, vượt biên cướp tầu nhiều kính khủng nó còn tàn khốc và khủng khiếp hơn trên bất cứ bộ phim và truyện nào mà các cụ đã từng xem. 

Vậy là toàn đoàn sẽ là 11 người. Theo như nhân sự T đàm bị loại ở nhà và nhận nhiệm vụ vệ binh của đơn vị. Hehehe đen chưa em 2 thằng trêu T đàm, ở nhà gác bếp anh đi nhé về sẽ có quà.

Mỗi hải trình thường là 4 ngày đi, 2 ngày bốc hàng và 6 ngày về do dòng chẩy nên về bao giờ thời gian cũng phải gấp rưỡi lúc đi. Tháng 1 lần thời gian còn lại tự do hoặc là bảo dưỡng thiết bị phương tiện. Do là xà lan quân sự nên chúng nó có giấy phép đặc biệt và không chịu bất cứ một quy định nào của dân sự hết. Muốn kiểm tra phương tiện ít nhất cũng phải có lệnh từ cấp Quân Khu trở lên. Thế là tự nhiên chúng nó có một cõi giang sơn riêng.

Bến đỗ của xà lan và tầu đơn vị nằm tại km9 trên sông Cửa Cấm và ngay sát cảng Nam Ninh. Vào thời đó đây cũng là địa bàn phức tạp không nhất cũng nhì của Hải Phòng. Lúc đó và vợ chồng chị Tám và anh Bình sau này mọi người thường gọi là Tám Bính có vẻ là gấu nhất cầm đầu toàn bộ bọn ăn hàng và cờ bạc ở khu này. Thành tích đâm chém giang hồ thì đây cũng là hảo hán nhưng chủ yếu là tại các bến cảng. Cả khu km8 đến Quán Toan lúc đó là một sới bạc lớn nhất có lẽ là cả nước. Ăn cờ bạc, uống cờ bạc, hếtt iền thì đ.ĩ điếm không 1 là trấn lột các xe tải trở hàng, cướp hàng trên xà lan hoặc không thì ăn hàng xe tải miễn sao có tiền để tiếp tục chơi. Nay tại những sới bạc trong làng Cách Hạ, Cam Lộ và vài điểm khác trong một sới bạc có đủ từ A -Z các dịch vụ trong đó có luôn cả dịch vụ giải đen với nhiều cấp bậc Nếu đang đen quá vì quá kết một tiếng bạc nhưng để đổi cầu có thể trả tiền sờ cái giải đen trước khi mở bát. Nếu muốn hơn thì có thể ngay phòng trong không thì đôi khi luôn ở góc, một đằng cứ đánh còn một đằng cứ rên.

Ôi vãi lái.

Thôi thì đủ kiểu không còn gì không có hết. Có những cuộc đánh bạc kéo dài đến hàng tuần không dừng luôn. Thời đó không có Ta lả, rút xì gì hết. đánh vui là tiến lên, 3 cây còn không là xóc đĩa.  Ngay sau khi điều xuống km9 cả 3 thằng lính mới nhanh tróng bị cuốn theo các vụ cờ bạc của cái trung tâm tệ nạn rồi, từ xà phòng, quân tư trang không còn có gì mà không bán hết, thậm trị cả quần áo mang từ ở nhà đi cũng bay bằng sạch.

Thời đó có cái ao Da thì nó phải như cái oto bây giờ, vậy mà 2 áo da của nó 1 cái và thằng T đen 1 cái, xe đạp 3 cái của 3 thằng ... nói chung là thê thảm. Nhưng bù lại cho dù là thế vẫn phải thừa nhận các anh em Hải Phòng chơi rất đẹp và hay, tuyệt không có cờ bạc bịp đâu các cụ nhé. Nếu định làm thì cũng coi như hết đất sống xác định chuyển chỗ khác không vài hôm sẽ tìm được là 1 cái thây ở bên dòng sống Cửa Cấm. Sau rất nhiều chuẩn bị cuối cùng chuyến sàn lan đầu tiên cũng bắt đầu với nhiệm vụ chở gạo ra QN và chiểu về là Than.

Chương 15   |   Chương 17

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 15

 CHƯƠNG XV

Hồi lính mới thì còn sợ nhưng sau vài trận thư hùng, nhiều khi cả vài C rủ nhau trốn trại đi đánh nhau thì cái việc nhìn thấy Áo lính là thẻ miễn phí lên xe và không có chuyện mất mát trấn lột gì nữa hết.

Thường thì cứ thứ bẩy, khi hết giờ huấn luyện là 4h (duy nhất chỉ có thứ bẩy là nghỉ lúc 4h chiều mà thôi) những ai định té về HN sẽ trèo rào sau sân trung đoàn, băng ra vài cái ruộng lúa cùng bãi ngô, cắt ngang qua khóm tre rồi đi theo đường mòn khoảng 1,5km là ra đến bến xe Trung Hà.

Thường là chuyến cuối cùng về đến Hà Nội cũng phải tầm 8, 9h tối rồi. Nhẩy lên xe thường là xin đi nhờ mà thôi, làm gì có tiền. Lính mà em, hehehe sau vài lần xô sát dẫn đến đánh đấm đập vỡ kính xe ô tô và vài vụ ẩu đả, việc đi xe là không mất tiền nhưng chỗ mặc định của Lính là trên nóc xe. Thôi thì đủ thứ từ thúng mủng, gà vịt đủ thứ trên đời mà mọi người có thể nghĩ ra là nằm trên nóc xe và cùng đó là Lính. hehehe Lính tân binh trong giai đoạn huấn luyện mà tiền đâu ra mà trả tiền xe mà đòi ngồi trong, chấp nhận thôi.

Công an ư, này nhé đừng có dại mà động vào lính thời gian này nhất là ở đất Sơn Tây, thủ đô Bộ Đội. Cứ gọi là mềm như bún luôn mà cũng chẳng hiểu sao trong những vụ đó phần đúng bất biết thế nào nhưng bao giờ cũng là Bộ Đội sướng thía cơ chứ.

Nhiều cụ đã nói về việc này ở những post trước rồi và rất chuẩn vì vậy xin phép cho em bỏ qua để đỡ rườm rà và cũng là lập lại. Thế rồi cuối 7 cũng là cuối đợt huấn luyện đã đến, BẮT ĐẠN THẬT. Nó như một ngày hội vậy, đợt huấn luyện đó bắn đạn thật ở Thanh Sơn, Phú thọ. 

Ở Thanh Sơn sau này phần lớn là dân đi đào vàng mà giầu lên vì vậy sau này nó có tiếng là Phố Vàng là vậy,ngay trong chuyện tầm phào này rồi các cụ sẽ có lúc quay lại về Phố Vàng với Nhà Nghỉ ADAM cùng em, nơi đầu tiên ở Việt Nam ta có Cave Đực. Choáng chưa các cụ. hehehe đây là thật 100% nhé tuyệt không có mô lý phê đâu ạ.

Ngoằn nghèo lắc lư trên cái xe tải có bạt cũng phải đến hết buổi sáng mới đến bãi bắn đạn thật, Nói cáccụ không tin nhưng mỗi xe khoảng hơn 30 ông thì già nửa mật xanh mật vàng vì nôn mửa, không thể chịu nhiệt được xe vừa dừng cả C như lũ thất trận vật vờ la liệt khắp các lùm bụi cây, lúc này nắng trang trang giữa trưa.

Rồi cứ 5 chiến sỹ về một nhà dân, vui lắm và tràn đầy kỷ niệm, mãi mãi không bao giờ những ngày tháng đó có thể quên đươc trong ký ức nếu ai đã từng phải đi Lĩnh nghĩa vụ thì đều hiểu 3 chữ LÍNH MÀ EM. 

Nghỉ ngơi tự do cả chiều tối đến sáng hôm sau tập trung đại đội. Vệ sinh và chuẩn bị trường bắn tất cả cùng làm kể cả Đại Đội trưởng, phó, chính trị viên làm tất.  Cả ngày thứ 2 là dành cho việc này. Đến 4h30 thì xong, bãi bắt đã ngon rồi. Nó là đứa lên bắn gần cuối của C4. Run phết đấy các cụ ạ vì thành tích của cả Đại Đội không phải tính riêng mà chung, như kiểu điểm liệt ý, cứ C nào có ông bắn dưới 10 điểm coi như xóa sổ, mà Nó thì 10 ngày tập bắn bỏ đến 5 lo thật.Cái nó nhớ rõ nhất là ngắm ở dưới vạch đen của bia tính theo hồng tâm xuống thẳng, khi bắn sẽ là chuẩn. Chấm hết về kỹ thuật bắn.

Pằng, Pằng, Pằng ba phát CKC nó lẩy liên tiếp (Đây cũng là lần đầu tiên nó được bắn bằng đạn thật) 10, 10, 8 tiếng báo điểm hô. Chẳng lẽ mà lại ngất, cuối cùng cái câu học tài thi phận và may hơn khôn tuyệt không sai trong bất cứ chỗ nào. 

Rồi cuối cùng C4 lại lần nữa hoành tráng mắt vênh như bánh đa vì xếp điểm toàn C cao nhất. Khỏi cần phải giữ gìn gì nữa ngay tối hôm đó ngoài C trưởng góp tiền anh em có bao nhiêu góp tất vậy là 5 con chó bị đập cùng Riệu chắc phải tính bằng phi, C4 vui hơn bất cứ lúc nào.

Ngày hôm sau chia tay Thanh Sơn Phú Thọ lên đường rút quân, chưa đầy 5 ngày sau thì  kết thúc khóa huấn luyện và chính thức bước vào đời quân ngũ.

Sao tiết giờ là hai hột rồi các cụ nhé, hehehe, oai phong lầm lẫm phải không ạ?

Tiếp tục đến phân về đơn vị sau huấn luyện, đợt đó 50% lính được phân vào xây dựng Quân cảng Cam Ranh, sau này thấy anh em kể lại cũng nhiều người ra đi lắm vì tai nạn lao động và bom mìn còn sót lại.

50% quân số còn lại thì đến 45% là về xây dựng bệnh viện 108 và nó có như bây giờ các cụ vẫn thấy trên đường Trần Hưng Đạo đó, từ đó đến giờ vẫn nguyên như vậy. 5% còn lại về các đơn vị lẻ trong đó có nó. Haiza chắc là có duyên với nhau Nó & T đen lại về cùng đơn vị, đi cùng có thêm H lợn quê Thanh Hóa nữa và T đàm nhà Thanh Xuân lính C3. 

Mà chẳng hiểu sao đợt đấy phải đến 70% các ông lính Hà Nội là dân Xã Hội. T đàm thực sự là đứa cực kỳ lỳ đòn, liều lĩnh và anh em. Nó có thể chết cũng sẵn sàng chơi luôn sát ván vì anh em. Nói chung cá nhân Nó rất nể T đàm vì chơi đẹp cho dù nghèo.

Sau buổi chia tay tại sân của viện 108 Hà Nội 4 đứa lên đường về đơn vị cũng từ đây là những bước đường khốc liệt của đời LÍNH.

Chương 14     |     Chương 16

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 14

CHƯƠNG XIV

Thế rồi việc cũng đến chung kết 8 thằng kia vô can và coi như chạy theo vì sợ quá, 3 thằng còn lại tiếp tục ở nhà giam trung đoàn.  Đừng nghĩ nhà giam trung đoàn mà ngon nhé, thực sự nếu nói về khốc liệt nó còn gấp vạn lần nhà giam dân sự chỉ không có đánh đập mà thôi.

 Boong ke trung đoàn là những cái dạng như cong ten nơ bằng tôn có chiều rộng mỗi chiều khoảng 2,5m phía trên có khoảng 5 cái lỗ tròn đường kính khoảng 15 - 20cm chắc là để lấy không khí. Phía dưới ke được hàn bằng coc nhe 100 x 100 vào thẳng sàn bê tông cố định vừa để cứng hơn nhưng dã man nhất nó sẽ khiến cho nước không thoát được và sàn lúc nào cũng có khoảng 5, 7 cm nước. 

Không cần đấm đá tra tấn gì hêt nhưng chưa ai có thể chịu được quá 3 lệnh kỷ luật hêt (mỗi lệnh 3 ngày).

Cả ba thằng mỗi thằng 3 lệnh kỷ luật nhận luôn miễn kiến gồm: Nó, T đen và H hen.

Nhưng khác với tù dân sự là 24/24, nằm ke chịu án kỷ luật chúng nó chỉ chịu hình phạt từ 5h30 sáng đến 6h tối hàng và ăn uống vệ sinh cũng phải ở trong Ke, tối vẫn được sinh hoạt đại đội và ngủ ở giường chính là chi tiết khác với Tước Quân tịch vì dù là kỷ luật vẫn đang là Quân Nhân và vẫn có quyền công dân.

Hết 1 lệnh cả ba thằng chân đã toét hết ra vì bị nước ăn chân rồi, cái dã man ở đây là vẫn phải mặc nguyên quân phục, chân đi giầy bát kết bằng vải vì vậy nước dưới sàn sẽ ngấm vào và từ từ ăn ăn hết da chân. Đầu lệnh 2 thì H hen bắt đầu sốt ầm ầm vì nhiễm trùng, Nó cũng đã gây gây sốt rồi, còn T đen chắc do có sức khỏe nên cũng đỡ. Hồi đó ở C T đen có biệt danh khổng lồ vì nó cao đến hơn 1,80m và nặng cũng đến 75kg.

Các cụ đừng ngạc nhiên nhé thời đó như thế là cực kỳ to lớn rồi đó ạ. Đến cuối lệnh 2 thì thằng H hen đi trạm xá và bệt luôn đến hết tháng 5. Nó thì kéo được đến đầu lệnh 3 thì ngất xỉu trong ke và cũng đi trạm xá. Còn T đen thì trụ được đủ 3 lệnh nhưng sau khi ra cũng đi trạm xá nốt.

Ngày hết lệnh kỷ luật quay về C, lúc này đã có sự hiểu biết, thông cảm và giao thoa văn hóa, nếp sinh hoạt của cả 2 bên rồi, C4 từ C bất trị nhất nay lại thành C điểm về thành tích và đoàn kết. Thằng Tuấn cua, Bình bong, Thành ốc cũng không còn đầu gấu nữa và rất chan hòa.

Về Đại đội nằm chăm só chai thằng đi kỷ luật về lại chính là mấy ông trước đây hay gầm ghè nhau, sự thông cảm đã có mọi thứ đều thành kỷ niệm buồn nhưng đáng nhớ chung nó thân thiết nhau khác hẳn lúc đầu. Đại đội trưởng lúc này cũng đã thoáng hơn và cũng có phần cơi nới, chẳng hiểu sao Nó lại được quý và nhấc lên làm liên lạc C. 

(hehehe thế là đã có chức rồi cơ đấy).

Vẫn phải nằm phơi trên cát để tặp bắn, vẫn phải hành quân chiến thuật, vẫn phải đội hình đội ngũ nhưng thay vì tháng được về 1 lần như những đứa khác thì giờ tuần nào cứ chiều thứ 7 nó lại được về đến tối Chủ nhất lại lên, Nó là đứa đi đi về về nhiều nhất ở cái lần Huấn luyện đó. 

Giờ thì tình đoàn kết đã cao ở cả C4 rồi, tất cả mọi người như một khối chung và hỗ trợ lẫn nhau, đâyc ũng là niềm kiêu hãnh khiến cho cả trung đoàn ghen tỵ, phút cuối chia tay, anh Thắng Đại đội trưởng cũng phải thốt

lên:

- Tôi Đại đôi trưởng C4 chức vụ Đại Úy, đã từng huấn luyên không biết bao nhiêu đợt tân bình nhưng khẳng định tại đây với danh dự người quân nhân:

- Đây là đại đội có tình đoàn kết cao nhất.

- Tương thân tương ái nhất

- Nhiều kỷ niệm và ấn tượng nhất.

- Nhiều người tài hoa với tài lẻ nhất 

Lời cuối gửi đến tất cả chiến sỹ của C4 hôm nay đặc biệt Nó, T, H, Tuấn,Bình ....... lời cám ơn trân thành vì đã dẹp qua các định kiến mà đoàn kết với nhau giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ một cách suất sắc.

Xin trân thành.

Hehehe, oai không các cụ.

Sau lần này thì những bạn ở quê có sức khỏe lại có kinh nhiệm lao động luôn sẵn sàng giúp đỡ tốp lính Hà Nội nói thì bảo phét toàn công tử chẳng biết làm gì và cũng không quen lao động.

Ngược lại giờ không còn cái vụ ăn riêng nữa, tất cả đồ ăn tắc tế đưa lên được tập trung một chỗ, đến giờ ăn chia đều cho tất cả. Ôi nhớ lại mà như một giấc mơ, kỷ niệm những ngày đẹp nhất của đời em.

Nói về việc đi về Hà Nội, thời đó chưa có cái cầu Trung Hà đâu và thay vào đó là bến phà Trung Hà cùng một đống lưu manh, cao bồi thôn. Bọn này cũng rất manh động trộm cắp đánh nhau cũng chẳng kém gì những nơi khác hết.

Chương 13    |     Chương 15

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 13

 CHƯƠNG XIII

Rồi ngày Tuấn cua từ trạm y tế về cũng đến, hehehe nó lại hênh hoang. Liên tục bóng gió đại khái là lũ hèn, đánh trộm .... bla bla... ông mà biết thì cắt tiết. 

LHN cay lắm, lại lên phương án chiến tiếp nhưng lần này không đánh trộm mà phải đánh công khai. Hơn 10 thằng tụ tập với nhau rồi lại lên phương án, chọn ngày ra tay lần này phải làm một trận kinh thiên động địa chấp nhận vài thằng kỷ luật nhưng đổi lại toàn anh em LHN sẽ được độc tôn, một tiêu chí đưa ra không cầm theo đồ từ C mà lấy đồ tại nơi đánh vì như thế sẽ là có chuẩn bị, tước quân tịch như chơi. Chúng nó nung nấu và quyết định ra tay. 

Như thường lệ đúng 11h30 trưa là giờ ăn cơm trưa, sau tiếng kẻng từng C xếp hàng ngay ngắn theo từng B đi xuống nhà ăn. Nhà ăn thực ra còn sạch sẽ, thoáng mát và to hơn đại đội rất nhiều, tả thì cũng khó nhưng các cụ cứ thấy thế này này: Nó đủ để cho 3C ăn cùng 1 lúc có nghĩa là tương đương khoảng 300 người vậy.

Cứ 6 người 1 chậu cơm, một âu canh, 6 lát thịt lợn mà theo đúng truyền thuyết nếu có thằng hắt hơi thì việc mất một vài miếng là đương nhiên, nó mỏng đến mức độ nếu thích có thể dán lên mắt mà vẫn nhìn thấy bình thường coi như không có. 

Lính HN trong bữa ăn thì luôn có thêm thức ăn khô như muối vừng, ruốc, cá khô .... được nhà gửi lên để ăn kèm thêm nên cũng đỡ hơn nhiều.

Hôm nay như đã bàn hai mâm lính HN kẹp hai bên mâm Tuấn cua, theo kế hoạch thằng H hen múc bát canh rồi như vô tình nó ngã ngửa ra sau, nguyên cả bát canh hắt sang mâm của Tuấn cua. 

- Đ. mẹ thằng này làm gì đấy. Tuấn cua chửi 

- Ấy chết tao xin lỗi làm gì mà chửi ngay thế mày. 

Biết tính Tuấn cua là thằng hay lèm bèm để sau còn đổ vạ chúng nó cứ trả vờ rồi rít xin lỗi thật to để sao mọi người cùng nghe thấy.

- Đ có lỗi với lầm gì hết mày phải giặt trả bố bộ quần áo không tao đập cho bươm xác đấy. Không sai tiếp tục y như rằng Tuấn cua chửi bới. Chết cha mày rồi đúng đòn gài nhé chung nó cười thầm trong bụng.

- Thôi mày lau đồ rồi về giặt cho nó đi làu bàu gì nữa toàn anh em với nhau,xin lỗi nó đi cho đàng hoàng đỡ mất đoàn kết. - Nó lên tiếng.

Thấy bên HN nhũn nó càng dương dương tự đắc, thế rồi thằng H hen tiến đến gần, tay thì lau chỗ nước canh nhưng miệng thì ghe sát tai Tuấn cua:

- Mày đã muốn chết chưa đấy con? - thì thầm nó nói nhỏ vào tai Tuấn cua. 

- Thằng chó này nhé bố đập chết mẹ mày luôn. Tuấn cua gào lên trong sự nhũn nhặn của bên HN

Chỉ cần có thế thôi lấp tức: Bốp, Bốp, Bốp các cụ có biết cái muôi múc cơm bằng nhôm của bộ đội dầy hơn 1mm không nhỉ, nó bẹp rúm lại sau 3 phất đập liên tiếp 1 vào mồm, 1 vào thái dương, 1 vào đầu. Thằng Tuấn cua ngất luôn tại chỗ.


Em xin lỗi các cụ không phải dân Hà Nội nhé nhưng đây là kể lại, tuyệt trong em không một chút vùng miền, bất kể đâu cứ tốt đều là anh em hết. Mong các cụ đại xá nhé.

Thân.

Đúng như tính toán bọn kia ào lên lập tức, ngay bên cạnh thằng T đen vớ chậu cơm úp thẳng lên đầu Thành ốc, những đứa khác cũng bê hết bát và tất cả các thứ có làm vũ khí lao vào nhau. Một trận hỗn chiến diễn ra lúc này không còn phải là riêng C4 nữa mà là cả 3 C đang ăn luôn. Hay tưởng tượng hơn 200 thằng thanh niên đập nhau trong một căn phòng các cụ sẽ thấy thế nào?

Không còn gì lành lặn hết,tiếng la hét, tiếng gào, tiếng đồ vật bị đập phá tạo nên một mớ hỗ độn. Chúng nó đã tạo nên một dấu ấn đầu tiên và cực xấu cho BD11 khi đây là lần đầu tiên có một vụ đánh nhau tập thể giữa tất cả các C.

Đừng nói là chạy nhé, người đông nghịt muốn chạy ra ngoài cũng không được vì các C ngoài tiếp tục ùa vào,lượng người trong phòng ăn ngày một tăng lên, độ hăng máu cũng tăng theo. 

Pằng pằng pằng liên tục tiếng súng chỉ thiên của vệ binh, mọi người lập tức tản ra, có đường thoát lập tức hơn trục thằng đầu trò bỏ chạy để trốn điểm quân. 

Nhưng có lẽ đây là sai lầm cuối cùng trong tính toán, chính sự bỏ chạy lại khiến bọn kia tưởng chúng nó sợ và bùng phát lại cơn bạo động. Hơn 100 thằng đuổi 12 thằng mà không ai cản được, bất biết súng nổ hay không cũng điếc, lúc này chỉ còn lại sự hăng máu giữa sống và chết mà thôi. 

- Không ổn rồi chạy về kho công cụ ngay. Vừa chạy nó vừa hô.

Chủ động và đang bị dồn khiến hơn chục thằng nhanh nhẹn, liều lĩnh và khỏe đến lạ thường, bình thường có cho tiền tấn chắc là cũng không thể nào làm được. 

Đạp tung cửa kho công cụ, nhẩy qua một đống thúng mủng, sô chậu thôi thì hầm bà làng, 12 thằng lao vào được kho công cụ lập tức thằng xẻng, thằng cuốc, thằng thuổng 6 thằng một của trấn vào là đập vào là đập lúc này thì khỏi cần kiêng dè nữa chúng nó bắt đầu say máu cả rồi.

Cứ thế trấn thủ giằng co cũng đến 15 phút hơn 100 thằng ngoài chịu chết không sao vào được, rồi thì cũng đến lúc vệ binh đến, cuộc bạo động nhanh tróng bị giải tán. Cả 12 thằng lập tức bị gô ty lô vào nhà giam trung đoàn.

Cần phải có đứa đứng ra nhận thoát tội cho những đứa còn lại cũng như đảm bảo an toàn cho những đứa còn ở ngoài, nhanh tróng 3 thằng xung phong đứng ra đơn giản vì chúng nó có con ông cháu cha xịn, ít nhiều gì thì cũng không đến mức tồi tệ nhất, Tước Quân Tịch.

Chapter 12    |    Chapter 14

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 12

 CHƯƠNG XII

Thế rồi những ngày tiếp theo thực sự là gian lao và chắc là khổ nhất trong đời nó, khổ hơn cả sau này nó phải vào trong tù nhiều lần. Giữa cái nắng Sơn Tây nằm trên cát đội mũ cối cụp của quân phục và ngắm bia tập bắn, không qua không thể hiểu nối nó khủng khiếp thế nào đâu ạ. Em chỉ nói với các cụ là hãy nghĩ là lòng mũ cối cụp là bằng sơn, vậy mà nắng đến chẩy sơn dính bết vào tóc thì độ khủng đến đâu các cụ tự tưởng tượng ạ.
Rồi thì hành quân chiến thuật, rồi thì đội hình đội ngũ nhưng kính khủng nhất là thể dục buổi sáng. Vì sống kiểu xã hội đã quen việc 5h30 dậy thể dục là cực hình khủng khiếp với nó nhất. Cả giai đoạn 3 tháng huấn luyện này cuối cùng tất cả đều hòa đồng là anh em nhưng trước đó không phải không có đụng độ. Do nhiều cái từ văn hóa, cách sống, điều kiện khác nhau thường Lính Hà Nội với các tỉnh khác bao giờ cũng có những xung đột trong qua trình sinh hoạt trung nhưng thưởng mọi việc chỉ diễn ra ở giai đoạn đầu thôi, quá trình sống đôi bên hiểu nhau hơn sẽ dần hòa đồngvà vui vẻ. 
Ngay những tuần đầu ở nơi huấn luyện việc chia bè nhóm giữa hai bên thành niên ngoại tỉnh xa với thanh niên HN cùng vùng lân cận đã diễn ra. Đầu trò bên kia là Tuấn cua, Bình bong, Thành ốc. Bên này tốp Hà Nội là H hen ngoài xã hội trước khi đi cũng là dân xã hội khu Cao Bá Quát, chuyên thục dùng thục lốp như các cụ đã nói ở trên đấy ạ 
T đen nhà Quan Hoa, cũng đầu gấu khu đầu Cầu Giấy và cũng là dân Xã hội  và D, vâng lại là nó ạ.
Ngày đó khi mới nhập ngũ thì phong chào xăm trong ngày nhập ngũ đang rất thịnh hành. Lính HN thì thường săm là ngày tháng năm nhập ngũ, Lính tỉnh khác thì thôi đủ kiểu, nổi nhất đám làTuấn cua (biệt danh này có cũng là do cái hình xăm) Tuấn cua cũng thuộc hàng gấu ở quê, vì ngỗ ngược mà bị gia đình tống đi bộ đội.

Ngày đó đi nghĩa vụ là mộ thình thức cách ly môi trường, giáo dục công dân và xóa các tiền sự hữu hiệu cho nhưng ông có thành tích bất hảo mà muốn có lý lịch sạch để làm lại cuộc đời.
- Này mày vẽ cái hình gì mà nhìn như cái mạng nhện rối thế
- Mày xăm hình con cua thế này thì phải rúc xuống bùn mới đúng
Bọn nó bắt đầu dè bỉu và chê Tuấn cua. Cay lắm mà không làm gì được cuối cùng nó cũng bắt được lỗi thằng A ở đường Minh khai vì tội vắt khăn mặt không kỹ làm nước nhỏ hết xuống quần áo nó phơi từ trước. Trận đánh nhau đầu tiên ở C4, cũng đen cho thằng A vì hôm đấy toàn bộ anh em té hết ra ngoài doanh trại đi ăn mít với uống Nếp Ga, khi về thì việc đã xong với ông em (A nhỏ tuổi hơn mọi người 1 tuổi và như con gái nên anh em toàn gọi con A và được mặc định là em út).
Lính HN cay lắm nhưng chưa làm gì đã được sự răn từ C trưởng. Rồi để vài hôm khi mọi việc ắng xuống chúng nó mới bắt đầu hành động. Nhà Đại đội thời đó khác xa bây giờ, Nó dài khoảng 30m, rộng khoảng 7m gì đó có 3 cửa ra vào trên lợp bằng mái lá phủ giấy dầu. với kèo cột bằng tre.
Từ ngoài nhìn vào bên phải là nhà đại đội trưởng và phó cùng chính trị viên, bên phải là cửa sổ và chỉ có duy nhất một cửa sổ đó mà thôi. 
Thưởng sinh hoạt tối kết thúc vào lúc 8h30, từ 8h30 đến 9h30 là tự do. Đây cũng là khoảng thời gian mà các cây văn nghệ, kỳ thủ hoặc thầy bói vườn, thợ xăm thể hiện tài năng. từ 9h30 đến 10h là chuẩn bị nội vụ bao gồm đánh răng, mắc màn, cời quần áo. Đúng 10h trở đi duy nhất chỉ có 2 thằng trực được thức còn tắt đèn đi ngủ hết.
Theo đúng lịch bàn bạc bí mật của 4 thằng gồm: Nó, T đen, H hen, V xi lip chờ đúng ca trực là N nghệ sỹ và T lợn, theo thống nhất khác với mọi khi hôm nay sẽ đóng cửa đầu trái nhà C đây là cửa gần chỗ Tuấn cua nằm. Để đến qua 12h đêm, im lặng và nhẹ nhà cả 4 thằng phím nhau bằng cách dật màn tỉnh giậy, T đen trả vờ hút thuốc lào bật riêm soi xem C đã ngủ hết chưa rồi tiếp tục chui vào chăn ngủ tiếp. Hai thằng khác cũng HN được phân công chuẩn bị diêm sẵn, bốn thằng như trên lặng lẽ mò ra chỗ Tuấn Cua đang nằm hai thằng mỗi thằng một đầu màn, 2 thằng còn lại hai cái điếu, cả hai cái điếu này cũng đều được lấy của bọn kia.

Thế rồi hiệu lệnh là hai thằng ở ngoài cùng lúc bật diêm hai đầu C thì 4 thằng bắt đầu phang. 
Xoẹt diêm được bật sáng lên cả hai đầu, phựt, phựt cả cái màn chụp lên người Tuấn cua và bốp, bốp liên chi hồi điệp chỉ trong vòng chưa đến 1 phút Tuấn cua lĩnh phải đến mấy trục phát điếu cầy vào người. Hét lên vì đau đớn và hoảng loạn chưa kịp định hình thì diêm đã tắt phụt rồi.
Báo động Đại đội, gần 100 con người ra sân, lúc này Tuấn cua được lôi ra, đúng là như tấm dẻ rách người nó không còn chỗ nào mà không có thương tích nữa, nó đi trạm y tế chặp đó mất gần tuần luôn. hehehe anh em HN rất thỏa thuê.
Đại đôi bắt đầu điều tra nhưng tất cả im tịt luôn không ai biết vì lúc thấy động mở mắt ra là bị ánh sáng diêm trong bóng tối thu hút rồi, đến khi định hướng được thì lại tắt tối um khiến chúng nó bị hoa mà chẳng còn biết là ai nữa. Kiểm tra vũ khí thì lại toàn không phải của LHN (Lính Hà Nội), thế là mọi việc đi vào ngõ cụt. Cuối cùng án kỷ luật dành cho toàn lính HN trừ hai thằng gác, dọn toàn khu vê sinh đại đội và trung đoàn, cuốc
toàn bộ vườn trung đoàn cùng xách nước đầy tất cả các bể của Đại đội lẫn trung đoàn.
Haiza nói thì đơn giản các cụ ạ nhưng toàn lính công tử, có thằng nào phải lao động bao giờ đâu, LHN bị một phen cũng thê thảm không kém nhưng bù lại là sự hả hê và cái rằn mặt với lũ kia.


Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 11

PHẦN II - ĐỜI QUÂN NGŨ

CHƯƠNG XI 

Nó cũng như ngoài xã hội tính chất phức tạp và tàn khốc, tráo trở sẽ tăng dần theo năm tháng các cụ nhé quy luật cuộc sống mà.

Nó nhập ngũ vào đúng ngày 29 tháng 4 năm 1987 theo đợt tuyển quân của Binh đoàn 11. Từ hôm trước cũng như mọi người cái ngày lên đường nhập ngũ cũng là ngày được hiểu nôm na là rũ bỏ đời Xã Hội để làm công dân tốt. Là con 1 lại là gia đình cũng thuộc hàng có điều kiện nên việc nó tổ chức chia tay nhập ngũ linh đìnhcũng là điều đương nhiên thôi.

Từ sáng sớm mẹ và chị nó cùng mấy cô chú họ hàng làm cơm cho họ hàng anh em đến ăn trưa, rồi cũng chúc tụng, cũng rặn dò mọi người đều quan tâm đến nó. 2h thì đã vãn người rồi chỉ còn lại anh nó T ba mắt cùng T tù ở lại mọi người về hết, bây giờ mới đến lúc bạn nó đến. Hơn 10 đứa con trai và 10 đứa con gái bắt đầu người kê lại loa đài, người

thì đi mua thêm riệu, người chuẩn bị đồ ăn nói chung mỗi người một việc. Tầm 4h bắt đầu lác đác các tốp bạn nó đến thôi thì đủ thành phần từ các bạn cấp 3 lớp cũ lớp mới đến hội bạn xã hội xít xoát cũng phải trên 100 mạng. 

Thật lạ thời đó, đến điện thoại bàn còn hiếm vậy mà chỉ qua tay người nó nhắn người kia nhưng bảo giờ cũng là rất đẩy đủ và luôn đúng giờ, haiza chỉ có thế nó là con người sống nhiệt tình, thật và vì nhau hơn mà thôi Chật quá thế là cách sửl ý luôn và ngày được đưa ra, ra vỉa hè giải chiếu bầy mâm và ngồi luôn ngoài đó.

Lại riệu uống và uống tuyệt không có zozozo và 123 đâu nhé thời đó khác ạ. 

Rồi dần dần nhậu cũngtan, nhưng khác hẳn mọi cuộc chia tay thời đó, của nó không có Nhẩy lý do là quá đông mà anh emngồi ngoài cũng như trong là như nhau. Thay bằng nhẩy là Nhạc mạnh (lúc này đãcó modetakinh rồi nhưng chưa thịnh hành) thường vẫn là BONAYEM, end Joi, smoc..... và Riệu, mà còn là riệu sếch chứ, rồi dần cũng tan hết lúc này ngồi lại với nó chỉ con T ty, C lý, L mán, L le, D cóc, H toác, T ba mắt, G cơm, H đồ tể, Ttù, H đất, T thuốn, M cay ..... mà thôi giờ mới là những đứa vào sinh ra tử nhiều lần với nó, ngưởi uống được kẻ không lúc đó là quay vòng, cuối cùng ngày chia tay lên đường nhập ngũ của nó là ngủ ở vỉa hè. Không sao hết quan trong là mẹ nó hiểu là nó dứt xã hội để đi và anh em cũng hết lòng xác nhận với nhau đikhông phải dừng một cuộc chơi.

 6h30 cả tốp đã bị gọi dậy rồi, đứa nó vịn đứa kia nhanh tróng thu dọn chiến trường và chuẩn bị lên đường. Trong túi nó là 3 bộ gabadin mới cứng cùng cái mũ ổi tầu nó khệnh khạng lên đường. Cả Mẹ, chị và ông nội và vài người cố chú cùng bạn bè nó lại tập trung như tối hôm trước đưa nó xuống bãi tập trung nhập ngũ ngày đó đó, Sân bình đoàn 11 tại khu Nam Đồng.

Thế là chia tay Hà Nội, nhận ở tay vài đứa bạn gái vài cái mùi xoa, những cái vỗ vai của anh em giòng nước mắt của mẹ và chị nó thế là nó lên đường, từng đứa bạn một bất kể trai gái đều lần lượt bắt tay và gửi lời chào thân ái, hôm nay T đen sao thùy mỵ thế, ối nó khóc kìa:

- Hâm, mày bị làm sao thế mấy hôm nữa tao về làm lại phát Dạt Vòm nhé. Mà mày có tiền không cho tao vay mà hết tiền rồi thì tao đưa cho. Hahaha.

Nó sảng khoái cất vang tiếng cười để lấp liếm đi phút giây xúc động, thực sự ngày hôm này nó rất cố gắng để kìm chế tình cảm trước sự trân thành của bạn bè, gia đình. Thôi chia tay bạn bè,chia tay Hà Nội nó bước vào cuộc đời Quân ngũ mà cũng ăm ắp kỷ niệm và đầy sóng gió như cái thủa vẫn ở nhà.

Xe đưa lên đơn vị huấn luyện là loại quân đội hay sử dụng kiểu Hải Âu, theo đường 32 lúc đó nhỏ như cái đường làng ngoằn nghèo ỳ ạch chạy, đến trung đoàn huấn luyện Tân Binh của Binh Đoàn 11 ở Silicat Trung Hà Sơn Tây là đúng 1h chiều.

Tập trung tại sân trung đoàn tất cả tân binh được phát tạm mỗi người 1 cái hộp Lương khô và nước thì uống tự do, mọi người có 30 phút cho cả ăn và nghỉ ngơi. Thế rồi đến chia quân về Đại Đội nó về C4, thật là may đây cũng là C có nhiều Hà Nội nhất.

Tập trung ở sân C, dưới sự chỉ huy của C trưởng bắt đầu chia B với mỗi B là 9 đến 10 người. Nó nằm danh sách ở B6. Mọi người được tạm nghỉ tiếp nhận giường và nghỉ ngơi đến 3h chiều tiếp tục tập trung nhận nội vụ. Đến đây mớilà tạm gọi đã xong phần chuẩn bị.

Ngày hôm đó nghỉ và tiếp tục nghỉ 30/4 cùng 1/5 mọi người thoải mái xả hơi sinh hoạt theo lịch của quân đội nhưng vẫn được tự do.

Ngay tối đầu tiên sinh hoạt tại sân Đại đội đàn ghi ta và hát tay bo, ôi sao mà vô tư thế, sao mà nhớ nhà thế, sao mà nhớ Hà Nội và bạn bè thế. Cái giá lạnh và tiếng hú qua những rặng phi lao khiến ai cũng phải nao lòng, thế rồi có tiếng xút xịt, ơ đàn ông mà khóc này. Vậy mà hơn 20 thằng khóc, nó không nằm trong số đấy nhưng giám khẳng định số không khóc cũng chỉ là cứng rắn bên ngoài mà thôi.

Chapter 10    |    Chapter 12



Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 10

 CHƯƠNG X

Phố LND thời bấy giờ văng tanh đến kỳ lạ, từ đầu phố đến cuối phố không có bất cứ một quán xá nào hết, các nhà biệt thự luôn đóng của im ỉm còn lại là tường rào khu thành và Doanh trại QD. Ba ngày liên tục ngồi rình ở LND cuối cùng nó cũng gập được D cóc. Lại trò tiểu nhân là cắn trộm như lần trước với vụ thằng N chuột nó tiếp tục bài

như cũ. Nhưng khác với N chuột, D cóc vừa to khỏe lại vừa kinh nhiệm hơn nhiều nên việc bị bất ngờ cũng chỉ là chớp nhoáng mà thôi.  Xuống tay được một nhát chém vào vai nó chưa kịp phát thứ 2 đã lập tức ăn cái đạp rồi, vậy là tay vẫn cầm dao nó bỏ chạy thục mạng. Bên kia D cóc dinh vào vai nên sau cái đạp nó cũng bỏ chạy luôn theo chiều ngược lại.

Biết là dây với Quân Khu LND là không ổn nó té luôn một mạch quay lên nhà ngoại, lại về cái nơi mà vừa mấy tháng nó vừa đi. Cũng chẳng biết sao ngay hôm sau mẹ nó đã tất tưởi xuống rồi. Và mọi chuyện được rõ ràng luôn. Từ sáng sớm hơn 20 thằng đầu trâu mặt ngựa kéo theo thằng D cóc băng bó ở vai vào nhà tìm nó và đập phá nhà cửa tan hoang. Cả dân làng kéo ra cản cũng không được cuối cùng may công an vào, mẹ nó phải làm cam kết bồi thường cho D cóc và sẽ bắt nó về trình diện cơ quan công an. Thế này thì đứa nào dám về nó chực té đi rồi phần vì biết khó sống, phần cũng vì chằng còn cách nào để bảo toàn mạng sống nữa.

Đúng lúc đó thì Chú nó K bạc (cái tên này ở khu Lý Nam Đế cũng gợi lên nhiều chuyện lắm đấy ạ nhưng đây là thớt khác em không tiện đề cập) nhà cũng ở LND, đúng là bố Tướng vì Ông Trẻ nó là thiếu tướng lúc đó là đang là viện trưởng viện KS tối cao quân đội, nghe ông bà Nội nó kể vội vàng cùng đống bạn cũng ở khu LND vào nhà nó luôn, nhìn cảnh đập phá đồ đạc tan hoang, thắng cháu thì cút mất, chú nó điên lắm nhưng chưa biết nội tình sự việc cũng như thằng nào làm mà thôi.

Lập tức xộc xuống ngay Đại Cồ Việt là một phi đội hơn 5, 6 cái xe 67, thời đó là đỉnh cao và cực khủng lắm rồi đấy ạ so với dàn mẹc, bim giờ em thây còn một khoảng cách rất xa. Nó được gọi ra nói chuyện với chú nó K Bạc, chú họ nó hơn nó gần chục tuổi. Để chào hàng và cho thằng cháu yên tâm cũng như rằn mặt khủng bố tinh thần, mỗi ông một khẩu cả K54, và K59 được bầy lên bàn ngay giữa quán nước ngã ba cuối Bà Triệu khiến chưa đầy 1 phút không còn một bóng nhân nào trong Quán nữa. Chỉ có thể nói giờ nó mới biết ngoài sự liều lĩnh kiểu ngu dốt ra nó chỉ là con Tép nhỏ mà thôi. Sau khi hỏi han xong xuôi rồi thì việc tiếp theo là dàn xếp không phải pháp luật mà là với D cóc để làm sao dàn hòa, bồi thường và coi như khép lại sự vụ này.

Việc tiếp theo thế nào nó cũng không cụ thể, chỉ biết ngày hôm sau đi cùng nó là Chú nó, cùng 3 ông cũng trạc tuổi vậy, nó và mẹ nó đi thẳng xuống nhà D cóc. Quay lại LND mà tìm nó đập thình thịch cho dù đã được nói yên tâm và đã thu xếp xong rồi giờ gập nhau chỉ là để nhận nhau là anh em và dàn hòa thôi.

Nó cun cút đi theo mà vừa lo sợ vừa hoang mang cực độ, lần đầu tiên nó va với đúng Quân Khu cậu. Cuối cùng rồi cũng xong D cóc và nó nhận nhau là bạn bè dưới sự bảo trợ của chú nó và mấy ông kia. Giờ thì quay lại D cóc lại khẳng khái hơn bao giờ hết:

- Việc tôi với ông là không biết, anh em trước lạ sau quen, giờ là anh em, ông phang tôi cũng phang rồi, anh em tôi phá nhà ông cũng phá rồi. Thôi thì coi như hòa không có bồi thường với khai báo gì hết đi uống rượu!

Thế là mọi người lại vui vẻ với nhau, nó chính thức lại có tên trong Quân Khu LND.

Nhưng mọi việc đâu đơn giản thế, vì cái vụ phá nhà đã được báo công an rồi, cho dù không có đơn tố cáo nhưng việc nó chém người vẫn phải xử lý pháp luật có chạy đằng trời. Cùng ngày hôm đó mẹ nó quyết định một việc mà theo nó có lẽ là cái quyết định đúng đắn nhất trong đời. Không cần thi Đại Học nữa mà cho nó đi Bộ Đội. Với chức Tham mưu trưởng binh đoàn việc để cho một đứa cháu đi bộ đội nghĩa vụ có thể nói là cực kỳ đơn giản và nhanh chóng. Nó bị goi lên cơ quan công an tiếp tục một cái tiền sự mới cũng là lúc nó có giấy gọi đi nhập ngũ vào30 tháng 4 năm 1987.

Vào Khu lần này nó khác hẳn rồi, thứ nhất là đã có kinh nhiệm, thứ hai chai sạn và bản lĩnh hơn nhiều, nó cứng cựa mà không cần khép nép nữa. Vì là sự việc đã rõ ràng, người bị hại D cóc cũng rút đơn nó chỉ còn bị giam cứu để hoàn thiện hồ sơ về tội Gây rối trật tự công cộng mà thôi, tội cố  ý  gây thương tích được xóa vì không có người bị hại. Ngày đi cung 2 lần cả sáng cả chiểu nhưng không còn bị ăn đòn nữa bởi nhà nó đã biết trước và lo lót hết rồi, đồng thời bạn nó từ các nơi Đại Cồ Việt, Hòe Nhai, Lý Nam Đế nói chung khắp nơi liên tục kéo đến hết tốp này đến tốp khác quà tắc liên tục khiến cả buồng 3 như được ăn tết vậy.

Nhìn tên gửi trên các bao quà nghiễm nhiên nó thành chiếu trên. Cuộc sống trong Khu lần này không có gì phải nói ngoài vấn đề mất tự do. Được 3 ngày thì Khu nhận được thông báo Quyết định Nhập ngũ của Nó, không quá 12 tiếng thủ tục hồ sơ được hoàn thiện hết giờ chiều lăn tay rồi Nó được thả. Bước chân ra khỏi Khu là gần 50 thằng bạn đứng ngoài chờ, D cóc đứng trên cùng ôm chầm lấy nó. Lúc này cái tình nó mới thật và chan chứa làm sao, chỉ có thể nói là tình cảm thật, cảm xúc thật và anh em thật. Lại rượu

và rượu đến 12h đêm nó mới mò về đến nhà. Từ đây nó tiếp tục lao sang con đường khác mà có lẽ chỉ có thể nói là SỐ PHẬN đấy là ĐỜI QUÂN NGŨ.

Đây cũng là kết thúc cái phần vào đời của nó.



Chapter 09     |     Chapter 11

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 09

     Như mọi ngày sau khi làm bến sáng xong tầm 1h anh V lững thững đi về nhà ở Hòe Nhai và rồi bị úp. 3 ông Cá biết đối tượng đặc biệt nguy hiểm nên súng ống đầy người áp sát, bất ngờ như không hoảng hốt V bình tĩnh đi theo, áp giải hai ông trước và một ông sau. Khi đi qua ga cống trước ngõ đầu nhà, dùng chân đạp mạnh vào đầu cập kênh của nắp cống khiến cho ông sau trượt chân ngã chúi V đẩy ngã một ông và băng người bỏ chạy. Được khoảng 300m là ra đầu phố hàng Than, do là chợ đông nên việc bắn là không ổn vì vậy chỉ chỉ thiên mà thôi.  Đến khi ra được đến đầu hàng Than lúc này mọi người bỏ chay tán loạn và cũng thoáng rồi thì Cá bắn thẳng, Nói chung mệnh cao nên phát đạn xuyên mông, vậy mà hăng lên V vẫn cố chạy lên đến được gần Tam giác quỷ (địa danh ngã ba giữa hàng Than, Ngô Khắc Nhu và đường Yên Phụ) thì lăn xuống ngõ chợợ và được T điên cõng chạy về đầu hàng Bún, báo cho chiến hữu là H đồ tể. Tiếp tục thế nào thì các cụ đã thấy ở trên. Đến chiều khi thấy mọi việc đã ổn rồi nó xin phép lượn vì thực sự nó cũng bắt đầu cóng. Nghĩ cho cùng nó cũng chỉ là đàn đúm mà thôi, một chút a dua, một chút nông nổi, một chút hung hăng mà tạo nên nó như giờ. Nó bắt

đầu thấy lo sợ hoang mang. Bắt xe tải đi nhờ, mấy chặng rồi nó cũng về đến Hà Nội, như bị câm nó lầm lỳ hẳn và ở lỳ trong nhà.

Nhưng cũng chỉ được không quá 1 tuần sự vụ lại xẩy ra, lần này là ngõ Cấm Chỉ. Như mọi khi thỉnh thoảng vài đứa bạn lại tụ tập nhau đi chơi đêm, thời đó chơi đêm là thế nào và phương tiện ra sao. Về phương tiện bụi đêm phố biến nhất là Xích Lô, sau đó đến xe đạp. Nhưng thường là xích lô bởi xe đạp lúc đó vẫn là một tại sản lớn trong gia

đình, các cuộc bụi đêm thì không biết lúc nào về và cũng chẳng biết có sự vụ gì xẩy ra không nếu lấn bấn vì cái xe không bỏ mạng cũng bị bắt vì vậy thường sẽ là Xích Lô.

Còn bụi đêm thường ở đâu và làm gì à? Tụ tập chơi bời. Vài vụ bây giờ sống bầy đàn thực ra nó đã có từ lâu rồi, trước khi có Nó rất lâu cơ. Thường là dăm đứa con trai và vài đứa con gái (Thời đó gọi là đú) đi chơi trên xích lô với nhau, xông xênh thì tạt qua vài sàn nhẩy rồi 11h tan sàn bắt đầu đi ăn nhậu ngõ Cấm Chỉ không thì ga Hàng Cỏ. Kết thúc nếu còn hứng thì về nhà đứa nào nhưng cũng không ít lần phải vào Bách Thảo lăn ra ngủ lúc nào dậy thì giải tán. Phong chào Hippi bên Mỹ giờ cũng đã ảnh hưởng đến một số bộ phần rồi vì vậy việc sinh hoạt chung trạ cũng chẳng còn gì là ghê ghớm nữa và nó luôn được gái đú ok.

Các cụ đừng ngạc nhiên nhé vì lúc đó Hà Nội nào có khác gì cái thị xã Tỉnh

lẻ đâu, làm gì có chỗ chơi, làm gì có nhà nghỉ các cụ nhớ rõ là 1986 vẫn chưa mở cửa hoàn toàn nhé.

Quay lại sự vụ nó cùng Tty, L mán, L le cũng hai đứa con gái T đen và V đàn ông tụ tập. 

- Bụi đi mày ở nhà chán quá. T ty lên tiếng.

- Phễu rồi làm đíu gì có đạn mà đi. (đạn là tiếng gọi tiền thủa ấy) thằng L le lên tiếng

- Ở nhà, đi đ.éó đâu vớ vẩn lại ăn cái tiền sự mới thì hỏng. Gở mồm nó lên tiếng.

- Ông có đi không, thiếu đíu gì cách có tiền chủ yếu là ông có đi không thôi. Cả T đen và V đàn ông lên tiếng khích.

Vậy là lại máu chó nó đồng  ý với điều kiện có tiền mới đi. Ok vậy là cả hội ngồi bàn cách kiếm tiền cuối cùng lại cái đòn quen thuộc mọi khi được đưa ra. Đầu đường Thanh Niên đoạn dối diện với nhà thuyền và đường Yên Phụ lúc đó là điểm nóng nhất với tệ nạn về Mại Dâm Hà Nội lúc đó. Cả bọn thẳng tiến theo đúng kế hoạch đã phân chia. 4 Thằng dải dọc đường ven hồ Trúc Bạch khi đó chỉ là một còn đường mòn tối tăm và đầy cỏ dại. Để lại T đen cùng V đàn ông thì ra ngoài đường đứng.

Ối giời ơi chúng nó trả vờ làm P.hò để cướp tiền. Đúng là nhu cầu sinh lý nó cũng cần như thở vậy, vào cái thời cái cho vào mồm còn không đủ vậy mà cái nghề xưa ấy vẫn luôn đắt khách.

- Anh ơi đi không.

- Đi đi anh em hết mình mà.

Hai đưa con gải ở ngoài nhẻo nhẻo mời chào. Vừa là rất trẻ lại thêm phần xinh nữa nên nhanh chóng có khách cũng là điều không có gì phải ngạc nhiên. Mả cả như hàng tôm cá, rồi cũng trả giá như ai, uốn éo người T làm trò. 

- Anh ơi ở đây cướp bóc nhiều lắm, em thì thân gái một mình nhỡ xong rồi

như lần trước các anh không trả tiền thì chết ..... bla..bla nó huyên thuyên đủ điều cũng chỉ là đưa tiền trước.

Gặp gái xinh lại hàng ngon, xung quanh thì đông đúc cũng toàn gái với dân chơi, thường là khách yên tâm và đưa tiền luôn trước. Hành sự ở đâu chắc chắn sẽ có cụ hỏi ngay. Nó ở luôn trong con đường nhỏ ven đường lui vào mươi mét.

Cầm tiền ở tay rồi T đen õng ẹo:

- Anh vào đây đi, đi theo em, em đảm bảo anh sẽ không bao giờ quên được.

Lúi húi cả người lẫn xe ông khách lọ mọ theo nó đi vào đường rẽ. Chưa được 10 m thì thằng L mán lao ra đạp đổ cái xe, cùng với việc L mán đạp đổ xe là còn T đen bỏ chạy sâu vào trong khu. Khách nhấc được xe lên thì con T cùng thằng L mán đã mất dạng rồi, chỉ còn lại 3 thằng còn lại mặt mũi bặn trợn đi ngược ra vừa là cản đường tiếp nếu cần vừa là rằn mặt. Cứ vậy trong hai tiếng từ 8h đến 10 chúng nó đã có một mớ trông tay. Lên đường đi bụi thôi.

- Xích lô đi gọi cho tao 3 cái, Mấy đứa du côn giờ đã như đại gia rồi.

Hôm nay chúng nó thống nhất lên Cấm Chỉ cho gần xong rồi giải tán. Lúc này đã tầm 11h đêm.

Lên cấm chỉ vừa gọi được mấy bát xôi bate lót dạ trước khi vào cuộc nhậu cả mấy đứa vừa bàn chuyện xẩy ra huyên náo vừa chọc ghẹo nhau chí chóe.

- Em ơi thế em có đi không? - Giọng thằng bàn bên cạnh cất lên ngoáy sang bàn nó.

Chỉ cần vậy thôi thế là một trận đánh nhau lại xẩy ra. Nhưng hôm này gập đúng đối thủ rồi, với hơn 10 đứa bên kia lại chủ động bao quanh, 2 đứa con gái được tha còn đâu cả 4 thằng đều dính đủ. Thằng T ty và L Mán toác thủ vì ăn cái điếu cầy. Nó với Thằng L le thì bầm dập khắp người. Sau khi bọn kia giải tán thì tốp nó cũng goi xích lô về chấp nhận ăn đòn đủ và cũng hẹn nhau sẽ phục thù. Ba bốn ngày liên rình rập ở Cấm Chỉ cũng chẳng được việc gì cuối cũng qua tai nhau chúng nó cũng tìm ra thủ phạm vụ úp là D cóc đầu phố Lý Nam Đế. Nghe đên tên LND cả bọn đã ngại rồi nhưng không trả thù thì bẽ mặt quá. 

Cứ bàn đi bàn lại đứa muốn đứa không cuối cùng Nó quyết định cắn trộm. Đây là trò tiểu nhân nhưng còn hơn là bị phang mà không dám bật. Theo như xã hội nếu không dám bật lại nghiễm nhiên là đã chấp nhận chiếu dưới rồi, cái này là vết nhục của dân Xã hội và Nó không chấp nhận.



Chapter 08     |     Chapter 10


Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 08

     Rồi bốp một gói thuốc lào được đắp vào vết thương băng kín ngoài là khăn xô, lúc này ta ro đã được tháo ra vì chân anh V đã mất cảm giác, chắc do máu không lưu thông. Giờ đến khâu quan trọng nhất, làm sao để đưa được ra khỏi Hà nội ngay trong đêm đây, đừng nghĩ đơn giản nhé vì hồi đó làm gì có taxi, xe máy cũng chẳng có luôn mà ra khỏi Hà Nội chỉ có duy nhất một đường là qua cầu Long biên mà thôi. Làm thế nào bây giờ, để ông ý  nằm đây thì chắc không quá 24h sẽ bị gô. Chán chê rồi hết cách cuối cùng H đồ tế đưa ra ý kiến bây giờ phải có cái xe máy, mày ở đây trông tao đi 1 tiếng quay lại. 

Mãi sau này Nó mới biết cái xe hôm đi là của anh T Già được H đồ tể mượn qua vợ ông ý với xác định nếu 3 hôm không thấy trả xe thì lên Khu mà lấy về, coi như ông  ý lấy trộm để đỡ liên lụy.

Thế rồi H Đồ tể đèo, Nó ngồi cuối kẹp ông V ở giữa cả ba lao qua cầu Long biên. Mia không hiểu số son hay sao mà cuộc đi lại thuận lợi thế. Qua cầu xong mọi người như đã được tự do. Haiza cũng đỡ được phần nào rồi, đang ngon chớn thì xịch xịch xe chết máy. M.ẹ kiếp chết lúc nào không chết chết lúc này, mà cả đời có cái xe máy nào đâu mà biết tại sao chết. Đồng không mông quạnh thời đó bên kia cầu Long biên làm gì có bóng ma

dại nào đâu, cả 2 anh em như chết tắc. 

Lúi húi chán rồi vứt xe ở vệ đường hút thuốc vặt, thất vọng chàn chề vì chỉ cần vài tiếng nữa mà không té nhanh việc bị bắt là đương nhiên. Đạp thử máy cái xem sao, ối trời ơi nó lại nổ mới chết chứ 2 anh em lại xốc V lên xe tiếp tục tẩu. Chưa đầy 300m xịch xịch lại chết máy. Bố khỉ và ức chế kèm lo lắng mọi người cùng cuống lên không biết tại sao.

Lúc này anh V có vẻ cũng tỉnh lại chút rồi.

- Mày ngu thế, biết đ.éo gì mà sửa, chộp cổ thằng lái xe nào là biết ngay thôi mà.

- Đại ca chuẩn đấy. Nhưng rồi quay ra thì biết tìm đâu ra lái xe đây.

- Mày trông anh V cho tao để tao đi chút. Đang định lao đi thì có ánh đèn xe oto từ xa.

- Dẹp để tao. Lập tức H đồ tể kéo cái xe ra giữa đường và nằm vật bên cạnh. Chỉ chờ lái xe dừng lại đi xuống là H đã vùng dậy. Xoạt lưỡi lê lá lúa được tuốt ra.

- Tao cho mày 2 lựa chọn 1, mày chở bạn tạo đi, 2 sửa cho xe nổ máy.

Ông lái xe són đ.ái ra quần mà Nó thì cũng run cầm cập vì đã bao giờ manh động thế đâu.

- Em xin anh em chỉ là lái xe thôi có biết gì đâu.

- Mày đi lại đường này nhiều có nghe đến tên V ponpot không. 

Càng vãi lái hơn ông lái xe lập cập sửa xe. Không quá 5 phút xác định nguyên nhân hỏng: Hết Xăng. Đúng là cái lãng toẹt lý do đơn giản mà vì không biết, chắc câu chết vì thiếu hiểu biết cũng có xuất xứ từ đây.

Lập tức xăng được hút từ bình ô tô sang xe máy. 

- Đưa tao thẻ Lao động của mày và chứng minh thư.

- Anh ơi em công nhân làm gì có tiền,

- Tao không cần tiền nhưng đưa thẻ lao động và CMT đây, khẩn trương, H đồ tể gằn giọng.

- Vâng đây ạ.

- Việc hôm nay coi như không có biết chưa. Tao cầm giấy tờ của mày 1 tuần nếu im m.õm tao sẽ trả còn không thì mày biết rồi đây. Bằng lái xe cho mày giữ để tiếp tục làm ăn.

 

Mọi người tiếp tục lên đường cứ hướng Bắc Ninh thắng tiến. Cũng chẳng biết đi đâu nữa nhưng Nó chỉ láng máng là đến khu vực làng Ninh Hiệp thì dừng. 

- V ơi, có nhà không?

 H lên tiếng gọi còn Nó ngồi giữ chặt V trên xe, phần đi xa, phần mất máu nên anh V thiếp đi như ngất. Thực sự lúc đấy Nó rất sợ, một cái sợ thực tế nếu bị bắt kèm theo là một cái sợ mơ hồ mà không thể nào tả được. Nó hiểu nó đã đi quá xa rồi.

- Tao đây, tiếng V nhanh tróng trả lời. Xe nhẩy đâu đấy mày.

- Nhẩy đâu xe thằng T đấy tao phải lấy để đưa V đi, thôi vào nhà nhanh.

Mấy anh em lúi húi vào nhà.

- Việc thì dài lắm nhưng giờ tóm tắt thế này, V đang bị lệnh bên kia, mày cho nó ở tạm đây vài hôm tao thu xếp việc xong sẽ quay sang. Mọi việc đâu có đấy, chắc chắn sáng nay Cá sẽ gọi tao nên ngay bây giờ tao phải quay về, thằng em này ở lại chiều mai về sau.

Mọi việc sắp đặt nhanh tróng anh V được dìu ra tròi ngô ngoài bãi, Nó đi cùng. Thế rồi trời cũng sáng. Húp nhanh mấy quả trứng trần của V cầm ra anh V ponpot nhanh tróng tỉnh lại. Đến tầm 12 h sau bữa ăn trưa thì chắc cũng được 3, 4 phần hồi phục rồi.

- Sao rồi em việc sau đấy thế nào?

- Em có biết gì đâu đang uống chè đầu phố thì anh H gọi em đi luôn. Mà việc thế nào đấy anh?

Ừm số c.hó đành chấp nhận thôi, rồi thều thào anh V kể: (Đây cũng là một chuyện mà khiến giới Xã hội thời đấy nghe tên Vponpot đã kính nể rồi.)

Xin phép em chỉ kể sơ lược thôi nhé vì tình tiết nó nhiều cái đan chéo trong giới Xã hội.

Đại khái do mẫu thuẫn trong việc bến bãi tại Ga Long Biên là ga chính hạ hàng buôn từ Lạng Sơn về Hà Nội anh V đụng độ với anh T côn. Sau hai liên tục bị truy sát bằng xéng 1 lần tại ga Long biên, 1 lần tại ngã ba tam giác T côn biết đối mặt là không thể ổn được vì vậy quyết định quay ra thịt trộm và kết quả là V dính 2 phát điếu cầy vào đầu,1 phát chém xượt rách áo bay bằng phay balan.

Rồi sau đó là sự giàn xếp đôi bên giữa anh T thép (đã tử hình sau T trố em anh K trắng) và A phỉ mọi việc coi như đã xong.

Nhưng đúng là giang hồ hiểm ác, sông sâu còn có người dò V ponpot cười tươi và bắt tay riệu bét nhè với thỏa thuận từ nay gập nhau ngoài đường là Anh Em, việc ai nấy làm mọi ân oán coi như xong. Ai có thể ngờ được cái thỏathuận gập nhau ngoài đường đấy bị anh V thay đổi bằng cách sau:

 Theo quy luật dân xã hội không ai thức buổi sáng cả, sớm nhất cũng là 11h mới dậy và ăn trưa chính là ăn sáng. Biết hôm đấy T côn ở nhà ngủ, từ 7h sáng anh V đã lên nhà gọi cửa. Nhà T 2 tầng trên An Dương, T thường ngủ trên tầng 2. Như thường lệ vợ T mở cửa cứ nghĩ là bạn bè nên cho vào nhà, vừa định lên gọi T dậy thì V đã nói:

- Thôi cứ để nó ngủ trên đấy anh lên có tý việc nói riêng rồi đi luôn đây, gọi nó xuống ai nhìn thấy không hay.

Thế rồi nghiễm nhiên anh V đi lên gác khi T côn vẫn còn đang ngủ mê mệt. Mở màn ra một tay bịt mồm một tay rút lệnh (đây chính là từ thời đó hồi là Lê), 2 phát xuyên bụng được khoan vào người T, T chỉ kịp ú ớ và nghe anh V nói thầm: 

- Mày nhớ đây là trong nhà máy nhé, đ.éo phải ngoài đường mà là anh em.

Thế rồi đắp lại chăn thản nhiên anh V đi xuống Cứ nằm thế mà lịm đi T côn chắc chết, may sao cũng có thể là chưa tận số nên khác với quy luật vợ T lại lên phòng. Đập vào mắt là cái xác như chết rồi của T cũng máu loang xuống đầy chiếu cói, tràn ra cả sản xi măng. 

Rú lên là việc đầu tiên của bất cứ người đàn bà nào khi hoảng loạn, rồi mọi người cũng đến, T được lập tức đưa đến Bệnh viện Sanhpôn cấp cứu. Ba ngày sau khi T côn tỉnh cũng là lúc V suất hiện, mặc áo bác sỹ, đeo khẩu trang V vượt qua mọi hàng rào vào đến tận giường của T. Đóng của phòng bệnh và lành lùng V chỉ hỏi T:

- Đây cũng không phải ngoài đường nhé, mày có nhớ ai xiên mày không.

Khiếp đảm đến ngất đi T gần như mất hết chi giác. Việc phát hiện ra V đâm T tại nhà gần như bị dấu kín trong suốt thời gian dài và chỉ sau này mới lộ ra mà thực ra là do công an nói lộ ra chứ tuyệt không có đơn trình báo mà cũng chẳng có người bị hại nào hết. Nhờ vợ T khai báo dần dần Cá cũng tìm ra được người đâm T côn.


Chapter 07     |      Chapter 09