{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 21

CHƯƠNG XXI

Mọi việc rồi cũng qua và nhanh chóng quay lại vòng quay cũ. Hôm đó là một ngày là tháng 11 năm 1988 lúc này thời tiết tương đối lạnh rồi, chẳng hiểu do kho khăn hay sao mà sao thủa ấy cái rét miền bắc kinh khủng thế hải đoàn đang trên bờ duy tu thiết bị thì nó nhận được tin: Ông Nội Mẩt về ngay.
Lập tực thu xếp mị việc Nó cùng T đen về trước, T đàm cùng toàn đoàn sẽ về sau. Về đến nhà cũng phải tầmhơn 8h tối rồi.
- Tao té về Quan Hoa trước nhé, sang mai tao lên sớm, tiền đây tôi đưa ông tất chần gì cứ phi thoải mái lên kia tính sau. T đen đưa cho nó 1 cặp luôn.
- Thôi tao không cần đâu tiền mày cứ về đi rồi tính sau giờ này cón bụng dạ đâu.
- Ờ thôi tao đi đã, bây giờ tao sẽ qua 108 báo anh em rồi té về nhà có gì sáng mai anh em tập trung sớm.
  Thế rồi nó đi luôn. Lại một lần nữa Nó phải nhắc lại bởi cái tình khi đó sao mà đậm đà và con người sống với nhau chân thành vì nhau thế. Chẳng có điện thoại di động gì hết chỉ chuyền tai nhau thôi vậy mà ngay trong tối đấy 1 phần họ hàng người nhà, 1 phần là bạn bè của chị, đến 8 phần còn lại là bạn bè xã hội của nó rồi.
Thời đó chưa có nhà tang lễ thành phố tất cả đám cưới, đám ma và công việc gia đình đều được tổ chức tại nhà. Lúc này đã có cái gọi là nếp sống văn hóa theo như tiêu chí của một số người đề ra, người chết không được để nhà quá 3 ngày vậy là đám ma được cấp tập chuẩn bị, chẳng có xem ngày với định giờ gì hết, may mà nhiều anh em bạn bè mỗi người một tay nên cũng đỡ được nhiều.
Cũng trong thời gian Nó trên Hải Phòng thì ở Hà nội tốp bạn đơn vi 108 cũng có 2 đồng chí bị loại:
- T Lợn chết do rơi từ tầng 5 xuống trong khi thi công 
- T dặt dẹo (quê nam định) tranh thủ nửa đêm không có việc gì nó chui vào phòng vệ binh lấy trộm súng AK47 ra ga và cướp. Bị phản kháng và công an truy đuổi đến đầu Trần Hưng Đạo nó quay súng phệt luôn, vãi lái may mà chỉ có 1 ông què. Nó bị tước quân tịch và đi mút mùa.
Đêm đó là cháu đích tôn và cũng là trưởng họ nó nó trách nhiệm phải trông linh cữu của ông khi đó chưa liệm, cấm làm động và chông không cho mèo đến gần.
Tai sao em phải đưa chi tiết này vào vì đây là lần đầu tiên em mơ mà thấy khiếp đảm đến giờ. 
Ngày đầu mới về, tiếp luôn cùng anh em bạn bè và mọi người lo việc nó kê ghế gấp ngay cạnh linh cữu và ngủ thiếp đi ngon lành không có vấn đề gì, bọn bạn thì riệu chè và đánh bạc ngay ngoài cửa đồng thời cũng chông xe luôn cho nó, chúng nó cũng không níu kéo vì biết rằng nó rất mệt rồi.
Lúc này Bố nó vẫn đang ở nước ngoài và không có nhà, cái thời thổ tả đấy khiến cho hơn 1 tuần sau hung tin mới sang đến nơi. Mọi việc đều quá muộn đối với bố nó rồi. Lúc này về con trai đương nhiên phải là nó gánh vác thôi, làm gì còn ai nữa.
Sáng sớm ngày thứ hai bắt đầu khâm liệm, và viếng thăm. Cho dù bố nó không về nhưng khắp các nơi chủ yếu là các tỉnh khu vực miền bắc, các trường đại học, các cơ quan cấp bộ, cấp sở, trung ương đều có vòng hoa đến viếng. Mà cái thời đó chẳng hiểu sao chỉ có vòng hoa không có phướn gì hết. 100% là vòng hoa.
 
Thế rồi cũng đến hết ngày phúng viếng. Các cụ có biết bao nhiêu vòng hoa không ạ, gần 300 vòng hoa tất cả. Thế này không được rồi để trong nhà thì ngột ngạt mà sẽ dập nát hết sang mai đưa ma thì làm sao. Vậy là gần trăm thằng bạn cả bội đội lẫn anh em xã hội xúm vào khiêng hết ra đường để rải kín trên hè và toàn bộ lòng đường cả phố.
Phân 2 tốp đứng hai đầu thay phiên nhau trông và cản giao thông không cho đi vào đó nữa. May thời đó xe cộ và người cũng còn rất thưa.Thế rồi nó lại vào nằm ngủ. Hôm nay thì nó lại không ngủ được say như hôm trước nữa, Nó cứ chập chờn vừa nằm vừa nghĩ đến những kỷ niệm và ông nó, thế rồi thiếp vào giấc mơ lúc nào không biết.
Quay lại nó vừa đi công tác trên đơn vị về, vừa bước vào nhà thì một cái có thể kiểu như bồn tắm rất to được đặt giữa nhà nước nóng bốc lên nghi ngút. Cảm giác ngạc nhiên pha chút bất ngờ vẫn còn nguyên trong nó kể cả ngay lúc này đang kể lại.
Tiến lại gần nó thấy Ông nó vẫn sống và nằm trong cái bồn nước đó im lặng nhìn nó.
- Sao ông lại để cái bồn nước nóng thế này ở giữa nhà mà tắm vậy ạ. Nó ngạc nhiên hỏi
- Ưm ông lạnh quá, dưới này lạnh lắm ông phải ngâm thế này cho đỡ rét.
- Thôi ông ra đi không cảm đấy, già rồi hình như ông lẩm cẩm hay sao ý nó làu bàu.
- Lại ông bảo này, vì ông sắp đi xa lắm rồi không còn gặp được cháu nữa đâu.
- Ông lại định sang kia cùng bố cháu à. Nó hỏi đùa lại vì ít khi ông nó ân cần với nó như thế. Đối với cái thằng Nó thì cứ phải là bốp bốp mới nghe.
- Cháu nhớ là phải học làm người đi ............. (xin lỗi em không tiết lộ được nữa.)
Đúng lúc đấy cũng là lúc mà Nó choàng tỉnh dậy, trời ơi nói thì thế thôi các cụ ạ nhưng các cụ không biết là em sợ đến thế nào và tự nhiên thương ông Nó đến thế nào đâu.
Ngay lúc đấy Nó mới hiểu máu và ruột là thế nào, tự nhiên giữa đêm mình Nó ôm quan tài tu tu khóc, mà khóc nức nở thành tiếng luôn. Việc này chỉ có duy nhất một lần xẩy ra trong đời Nó thôi đó chính là lần này.
Mọi người tự nhiên thấy thế tất cả bạn bè rồi họ hàng ào xuống tưởng việc gì rối rít hỏi thăm, Nó kể lại giấc mơ trong thổn thức, mọi người bàng hoàng vội vã thắp lại hương và khấn vái đến sáng luôn. Nghĩ lại đế giờ em vẫn không quên cho dù một chi tiết nhỏ nhất của cái ngày hôm đó.
Xong đám ma cho ông nội nó lại nhanh tróng quay lại với guồng quay, lại cờ bạc, lại đĩ điếm và lại chơi bời mọi lời dặn dò như chôi tuột hết chẳng còn đọng gì trong cái đầu mà óc bằng đất sét của nó. Thế rồi việc đến phải đến,suốt cả dịp tết năm 1989 đến tháng 3 năm 1989 xà lan nó thành một ổ tệ nạn nhức nhối nhất khu vực Km9 đến Quan Toan. Công an và chính quyền địa phương bó tay vì bói đâu được lệnh Quân Khu, nếu kiểm tra mà không đúng và không có quả tang chắc là cũng ngọng với bên quân đội ngay.


Đọc tiếp Chương 22

Nhận xét