Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 19
CHƯƠNG XVIII
Sau sự vụ đó chúng nó bị cấm trại không được tự do ra ngoài nữa, nhưng quen rồi không đánh bạc thì sao chịu nổi. Một kế hoạch được đưa ra: Lên xà lan đánh bạc. Thế là từ đó cứ ở bến là xà lan của chúng nó lại thành nơi đánh bạc.
Lúc đầu còn e dè vì Q thuyền trưởng là Bộ đồi chuyên nghiệp không chơi, Cthợ máy không nhưng rồi theo thời gian bằng tiền chúng nó mua và khiến tất cảkhu vực Km9 phụ thuộc. Theo đó 2 ông không chơi ngồi cạnh một sới bạc to tướngvấn đề chỉ còn là thời gian mà thôi. Không quá 3 tháng sau xà lan nó thực sợ chở thành nơi chứa chấp đánh bạc chuyên nghiệp, nhưng lần đánh to nhất lúc đó khôngcòn là ở trên bờ nữa mà dưới xà lan. Lần đó như mọi lần xa lan về xưởng và duy tu bảo dưỡng, toàn bộ xà lan được sơn lại bằng một mầu sơn hoàn toàn khác, tất cả các biển hiệu quân sự, còi báo quân sự đều được tháo hết ra và thay vào đó là thiết bị dân sự. Mọi người đều hết sức ngạc nhiên và không hiểu việc gì xẩy ra. Cấm trại tuyệt đối, tất cả mọi người di chuyển khỏi đơn vị về hết trên cầu Bạch Đằng Hạ Lý trừ hai ông vệ binh ở lại. Trên đơn vị chính 3 ngày chúng nó làm mưa làm gió. Vào đúng ngày hôm đó tầmtháng 4 năm 1988 một trận xung đột mà nếu nói ra đến giờ các cụ ở Hải Phòng đảm bảo vẫn chưa quên. Vì lý do gì thì không biết nhưng tại bến xe gần quán Phong Lan lúc đó công an đồn bắt nhầm một cán bộ Hải Quân thuộc nằm ngay sát nơi đơn vị nó đóng quân, việc không có gì nếu như đồn công an kia không đánh khiến cán bộ kia bị gẫy mất 2 cái răng. Thế rồi thông tin về đơn vị công an đánh bộ đội, toàn đơn vị bên cạnh lập tức lên đường, có thể mọi người nghĩ cũng bình thường thôi nhưng lúc đó do đã có nhiều hiềm khích giữa hai lực lượng từ cũ nên đây sẽ là cái ngòi của một khối thuốc nổ khủng khiếp. Cả Hải Phòng như nổi dậy, cứ tốp nọ kéo theo tốp kia và trang bị không phải là vũ khi thô sơ, nó là hàng nóng, súng quân dụng chủ yếu là AK. Mà lạ một điều chỉ huy đơn vị cho dù cấm trại nhưng thực tế vẫn bật đèn xanh cho binh sỹ tham ra.
Toàn đồn công an đối diện sông Tam Bạc bị bao vây kín súng nổ liên hồi, dĩ nhiên là chỉ có chỉ thiên thôi, đồng chí đồn trưởng, cùng 3 công an viên vừa bước ra chưa kịp phân bua không quá 1 phút đã bị đánh gục tại chỗ luôn cả đồn lập tức sơ tán, đồn công an Tam Bạc bị đốt cháy đùng đùng. Lúc này cơn bạo động đã lên đỉnh điểm. Nhanh tróng chắc có sự can thiệp từ Quân Khu bộ đội từ Thủy Nguyên và các nơi lập tức được điều động về nhằm giải tán và trấn áp cả Hải Phòng những ngày này tràn gập sắc mầu bộ đội. Sausự vụ này thì bộ đôi tại Hải Phòng thành độc tôn và quần áo bộ đội
là cái thẻ bài miễn dịch với công an tại Hải Phòng.
Quay trở lại câu chuyện, sau 3 ngày trên đơn vị chính chúng nó lại quay về Km9 lúc này toàn đoàn xà lan đã là một đội hình khác hoàn toàn rồi, không ai có thểnhận ra được. Tiếp tục nghỉ ngơi chuẩn bị hải trình mới chúng nó được nghỉ cả buổi chiều. Tối hôm đó họp khẩn cấptoàn đoàn, yêu cầu mang đủ quân trang, vũ khí và nội vụ. Mọi người hoang mang lắm không biết có việc gì, một nỗi lo mơ hồ và hoài nghi cứ dâng cao lên mãi.
- Lần này chúng ta làmnhiệm vụ đặc biệt, tất cả mọi người đều phải tuyệt đối tuân thủ kỳ luật và chấphành nghiêm nội quy đoàn, giữ nguyên trạng thái trực chiên. Chỉ huy Đơn vị thông báo trước cuộc họp.
- Các đồng chí được phépnổ súng khi tầu bí xâm phạm hoặc nguy hiểm
......
Nội dung tiếp theo thế nào là bí mật quân sự và cho dù rất lâu rồi xin phép em không đề cập vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều người.
Ngay sau khi nhận nhiệm vụ cả đoàn lên Tầu và bắt đầu khởi hành, hải trình vẫn như cũ nhưng như trên một đoàn tầu quân sự đã được làm thành dân sự. Nào biết là chở cái gì đâu chỉ biết là đặc biệt nhậy cảm hoặc có giá trị rất cao, chúng nó vừa sợ vừa tò mò lắm nhưng không đứa nào giám ho he. Đúng thật là loạn, tầu vừa đến ngã ba sông Ninh Tiếp liên tục có đến hơn chục cái tầu nhỏ dạng chỉ to bằng cái ca no đã bám theo.
Theo lệnh từ trước, khi chưa xâm phạm thì cấm được bắn và tiết lộ danh tính là tầu quân sự nên thấy đoàn bị bám đuôi chúng nó lo lắm nhưng cũng chỉ nhìn và rè chừng mà thôi.
Cứ thế mấy cái thuyền con bám theo lẵng nhẵng đến tận Cát Hải lúc đó đã tầm hơn 10h đêm rồi lúc này sự vụ bắt đầu. Các thuyền kia chắc là thấy tầu dân sự, lại thấy lẵng nhẵng bám theo mà không có phản ứng gì vì vậy quyết định cướp xà lan.
Vì lúc này xà lan đang kéo theo kiểu áp mạn với đầu kéo ở giữa vì vậy khả năng áp mạn chỉ có thể ở bên các xà lan mà thôi và không thể trực tiếp tiếp cận với đầu kéo được. Vút vút vút từng cái tầu nhanh tróng cặp mạn xà lan, do mạn xà lan trở hàng nặng và không quá cao nên việc nhẩy từ mũi tầu lên đuôi xà lan là cực đơn giản nó khác hẳn tầu biển phải bắc thang và cầu tầu các cụ nhé.
Cứ mỗi xà lan bị 2 tầu cặp mạn.
Pằng, Pằng, Pằng cả 3 xà lan lẫn tầu cùng nổ súng đạn lửa cảnh cáo. Lập tức bên kia cũng có tiếng đáp trả ngay Pằng. Tiếng súng đáp lại nhưng nó là bắn thẳng chứ không cảnh cáo gì hết. Vãi lái luôn lúc này thì cà cuống thật. Nói anh hùng thế thôi chứ đã rơi vào tình huống đấy biết nếu không chiến đấu sẽ chết nhưng nói thực là xón đ.ái ra quần.
Thế là ngay sau phát súng đáp trả của bên kia, bọn nó vừa cà cuống vùa sợ, roẹt cả hai thằng đi luôn một băng mà sau này mới biết là cái gì nó cũng cần kinh nhiệm.
Do không biết quỳ ở đầu mũ xà lan cả nó và T đen phệt cả băng nhưng chúng nó cầm dọc súng, khi phệt cả băng lực giật khiến cho chắc được dăm viên về phía trước còn đâu bao nhiêu lên trời tuốt, hết băng thì cả hai thằng cùng ngã bệt đ.ít luôn. Đến giờ nghĩ lại mồi hôi hột của em vẫn toát ra như tắm. Nhưng cũng may nhờ thế mà không ai dính đạn và cũng chẳng để lại hậu quả gì. Lúc này đầu tầu liên tục rúc còi báo cấp cứu và tín hiệu quân sự. Em cũng chẳng biết cái tín hiệu của khỉ này nó thế nào nữa. Cả khu vực trên cửa Cát Hải lúc này náo loạn tất cả các tầu đang neo đậu trên bờ thay bằng bật đèn thì lại đồng loạt tắt tối um khiến cho mịt mù là mầu đen của đêm tối chẳng ai còn nhìn thấy gì hết nữa.
- Tầu quân sự, chẩu thôi.
Một tiếng hô lên của phía bên kia thế là ùm, ùm, ùm tất cả đội bên kia lập tức nhẩy hết xuống xa lan và mắt tăm mất tích cùng những tầu bám theo cũng nhanh tróng mất hút luôn. Nói thì lâu nhưng thực ra sự việc diễn ra chưa đến trong 2 phút. Chắc có sự chuẩn bị từ trước rồi nên rất nhanh sau đó là cả tầu quân sự và công an đường sông có mặt toàn đoàn xà lan được áp tải và dẫn đường về đến nơi trả hàng mọi việc từ đây lại bình thường như các hải trình khác.
Thế rồi theo lệ thường sau khi bốc trả hàng xong nó phải đi kiểm tra tầu lần cuối trước khi nhập than để trở về Km9, như định mệnh vì có bao giờ nó cẩn thận thế đâu, lần này nó xem tất cả các ngốc ngách toàn xa lan. Cái gì kia, lấp ló sau cột buộc cáp neo là một khẩu súng K59. Ở đâu ra vậy nhỉ, không cần nghĩ ngợi nhiều nó nhặt và cất luôn xuống bục cá nhân. Do giường trên xà lan được bố trí đặt trên các hầm cá nhân là những thùng bằng thép dầy 10mm hàn chắc chắn và có nắp trên là giát giường và chiếu luôn nên mọi người gọi là hầm cá nhân. Những hầm này về độ chắc chắn như két luôn.
Thế rồi việc được nó dấu kín, tranh thủ giữa đợt tầu bảo dưỡng nó xin rời doanh trại về Hà Nội, tiếng để thăm gia đình nhưng mục đích chính là cầm khẩu súng cất về nhà. Giờ thì đủ sỏi rồi nó nằng nặc xin thu trưởng đơn vị cái giấy phép để khi về là mặc quần áo quân nhân vai đeo balo thì miễn dịch với công an, nếu gập quân cảnh thì có giấy phép cũng là vô tư. Vậy đấy thế là từ tình cờ, cộng chút máu c.hó nó đã rước về cái mầm họa mà sau này trả một giá cực đắt cho bản thân và gia đình của nó. Ba ngày về nhà là ba ngày trác táng, cả hội bạn cũ của nó lại ồn ào náo nhiệt vì nó về chơi, lại tụ tập và lại riệu chè. Ngay trong trong mấy ngày này cũng để lại 1 kỷ niệm của nó với thằng bạn sau này thành thân thiêt.
Ngày đó hay có các vụ cưa đường trêu gái. Ông bạn nó Đ đức (bố nó đi Đức nên gọi thế cho dễ nhớ) lúc đó chưa biết nhau có cưa một cô bé ở đường, thế rồi hỏi han sao cô bé lại cho biết nhà, nhằng nhẵng theo đến hơn tháng không làm sao mà tiếp được nó cuối cùng nghĩ mưu. Nhờ bạn bè theo kiểu anh hùng cứu mỹ nhân, chúng nó bàn soạn lên kế
hoạch. Đen đủi và rùi do sao đúng ngày đấy là ngày Nó đi công tác về. Quay xuống Đại Cồ Việt chơi cả bọn kéo nhau đi về Cấm chỉ và định lên Lý Nam Đế. Vừa đi đến đài phun nước đầu hàng ngang hàng đào thì một vụ sô xát xẩy ra. Một bên là 3 thằng, một bên là 1 thằng, ở giữa là đứa con gái đang rúm ró lại.
Cái tệ là tuy một thằng những chắc có nghề nên nó tện cho ba thằng kia bét nhè luôn. Thấy đông thế là cả bọn hơn chục thằng nhẩy xuống xem.
- Bạn tao chúng mày ơi. Táng bỏ m.ẹ con chó này đi.
Nó hô lên khi thấy thằng T bạn đang nằm bẹp một góc. Thế là sau câu hô cả hơn chục thằng nhẩy vào táp lô hội đồng, khốn cho chú có võ kia bị một trận nên thân may mà mấy cái ghê đẩu đập nó tránh được và bỏ chạy thục mạng.
hehehehe. Bọn nó dìu thằng T con và mấy thằng kia nhập hội vứt con bé con gái lại chơ vơ giữa đường, cả bọn Lý Nam Đế thẳng tiến. Lúc này ông T con mới tiết lộ ra đấy là trả vờ như thế để thằng Đ đức anh hùng cứu mỹ nhân, hehehe giờ thì thành thật ăn trận no đòn hết cả cứu mỹ nhân. Thật may cuối cùng hai đứa năm 1994 vẫn lấy nhau giờ gập lại toe toét cười trừ.
Nhận xét
Đăng nhận xét