Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 20
CHƯƠNG XX
Thế rồi ngày lên đường về đơn vị cũng đến, nó lại quay xuống Hải Phòng.Mọi việc rồi cũng cứ thế mà trôi theo thời gian, vòng quay cứ đi trở hàng rút lõi bán, về trở than rút lõi bán, chia tiền và cờ bạc hoặc trác táng. Chấm hết. Nghĩ lại sao mà vô vị và vô nghĩa thế, sống đúng chỉ để cho thêm chật đất.
Rồi lần đó vào tháng 9 năm1988 một sự kiện xẩy ra. Theo hải trình tầu chúng nó lại trở than về, về đến Hà An thì đã hơn 9h tối rồi, mệt mỏi cho cả ngày lao động buổi sáng hôm đó trời lại mưa chứ, mọi thứ đều ướt nhẹp nhèm nhem, nước ngọt thì đã bơm ra hết rồi làm gì còn gì mà tắm rửa. Anh Q thuyền trưởng ra quyết định, dừng tầu cách bờ hơn 100m neo nghỉ, anh em chia 2 tốp trước sau lên bờ để ăn uống và tắm giặt. Như thoát ra khỏi địa ngục cả bọn lập tức thay nhau lên vệ sinh cá nhân, ăn uống. Song việc
thì cũng ước chừng khoảng hơn 11h đêm. Tranh thủ 1 tiếng lại xóc đĩa và gái gú đến quá 12 h thì giải tán và đi ngủ. Tầm 3h sáng cả đoàn đang chìm trong giấc ngủ, nói thì bảo vớ vẩn xà lan cứ căng cờ đeo biển Quân đội gần như miễn nhiễm với trộm cắp và kiểm tra, bọn nó không có thói quen thức đêm để trực.
Rắc, rắc đầu tiên là những tiếng nhỏ liên hồi khiến mọi người trên xà lan 2 choàng tỉnh, không ai biết tiếng động là gì và phát ra ở đâu chỉ biết là từ hầm tầu mà thôi. Lúc đó để mở rộng dòng chẩy, hạn chế lực cản tầu đang được lại kéo theo kiểu nối tiếp có nghĩa là thành một hàng dài, đầu tầu trước rồi xà lan 3, xà lan 2 cuối cùng là xà lan 1. Sau đó là im lặng lại không còn tiếng gì nữa mọi người nhốn nháo kiểm tra hầm tầu một lúc và tiếp tục ngủ.
Rầm, ào, ào trời ơi cả xà lan gẫy làm đôi và từ từ chìm suống biển. Không kịp gì hết chúng nó vứt tất đồ đạc luôn ôm súng cả hai thằng Nó và T thằng đầu xà lan, thằng cuối xà lan chĩa thẳng lên trời bắn báo động. Nói thì đơn giản nhưng thực sự nó là nỗi kính hoàng khiếp sợ, thực sự đây mới là ranh giới của sự sống và cái chết. Lúc này xà lan bắt đầu chìm rất nhanh và kéo theo xà lan 1 và 3 cũng chìm theo vì gằng với nhau qua giây
cáp.
- Rời vị trí, toàn xà lan2 nhẩy thoát hiểm bỏ xà lan.
- Xà lan 1 chặt cáp, xà lan 3 chặt cáp. Ném phao cứu hộ.
Tiếng Q thuyền trưởng từ đầu tầu vọng lên, lúc này tầu cũng tháo cáp khỏi xà lan 3 rồi.
Lóp ngóp dưới biển vai vẫn phải đeo súng sao mà lúc này nó nặng thế không biết, bơi thục mạng cách càng xa càng tốt vị trí xà lan chìm cả hai thằng hai hướng như hai con chuột vậy. Đúng là sinh tử nên sao mà khỏe và nhanh nhẹ thế. Cũng phải đến 10 phút sau thì xà lan mới chìm hẳn, lúc này nó tạo nên một xay nước cực mạnh và sâu hút tất cả những gì xung quanh luôn.
Các cụ cứ tưởng tượng thế này sẽ thấy luôn, lực hút của xoáy nước đủ để kéo hai xà lan trọng tải lớn với đầy chặt than trên đó va vào nhau may mà đã có các lốp xe cũ cheo thành mạn không thì chắc là toạch hết.
Hai thằng sau khi bắn xong thì thằng T đen cùng 2 thằng kia nhẩy xuống biển nhưng vào phía trong nên theo thủy triều nước rút nó nhanh chóng quay lại được tầu, còn Nó do nhẩy ra phía ngoài nên khi bơi ngược dòng thủy triều rút không làm sao mà quay lại được Tầu. 30 phút, rồi 50 phút trôi qua, mọi người náo loạn tìm kiếm và gọi nhưng biết mà không thể nào trả lời được, phần vừa vì đã kiệt sức, phần vì sóng và gió to có hét lên cũng không sao nghe thấy. Đây cũng là đặc điểm khiến cho dân sông nước tại sao hay quen nói to là vì vậy, họ phải nói át được cả tiếng sóng và tiếng gió.
Giữa trời nước mênh mông thế, tiếng sóng thì to tối mịt mù việc tìm thấy một người trên mặt biển là gần như vô vọng nêu không có tín hiệu định hướng. Mà cái lúc đấy thì ai mà đủ bình tĩnh để xác định đưa nào nhẩy hướng nào được.
Mệt đến giã rời và kiệt sức Nó tưởng đã chắc chết rồi, thì chợt lóe lên một sự thông thái chắc cung chỉ có trong những lúc thế này. Còn súng bên người nếu bóp nó nổ coi như trời cho sống, không có nghĩa toạch, tàn hơi cuối cùng Nó cố gắng nhấc súng kên khỏi mặt nước bóp cò. Đoành, đúng một phát nổ sau đó là tịt luôn.
Trời ơi trời vẫn cho mình sống. Cả hải đoàn trừ 3 ông trực đầu tầu lập tức nhẩy hết xuống nhánh tróng bơi ra. Lúc này Nó đã mê man bất tỉnh rồi và súng cũng không còn trên tay nữa. Thế rồi lúc tỉnh lại Nó đã nằm trong trạm tế của Hà An rồi.
Điện thoại đã được báo về đơn vị và người nhận là thằng H lợn, nhanh chóng T đàm cũng biết. Bắt chấp đang ca trực nó lập tức rời bỏ vị trí bắt xe đi luôn, tầm trưa thì lên đến nơi, ngồi chưa được 30 phút thì chỉ huy đơn vị đến. Chờ đến chiều sức khỏe đã tương đối hồi phục nó được đưa lên xe chuyển về trạm xá của đơn vị.
Sau này nghe kể lại nguyên nhân gẫy xà lan do thuyền trưởng chủ quan. Tại vị trí này có một roi cát, bình thường không sao nhưng khi thủy triều rút và kèm theo tầu đang chở nặng mớn nước thấp sẽ dẫn đến dính cạn, đây là nguyên nhân dẫn đến xà lam bị bẻ.
Vài ngày sau nó bình phục cùng T đen nhận giấy khen vì tinh thần trách nhiệm trong nhiệm vụ được giao, nó càng có uy tín trong đơn vị. Toàn đoàn còn lại bị kỷ luật riêng Q thì hạ cấp xuống thượng úy và không còn là đoàn trưởng nữa cho dù vẫn là thuyền trưởng.
Nhận xét
Đăng nhận xét