Góc Khuất Cuộc Đời - Chap 01

  Sau 3 lần chuyển trường cuối cùng Nó cũng chật vật leo qua lớp 12 không phải vì học dốt nhưng như một đứa tâm thần và cũng như đồng trang lứa nó có sở thích được thể hiện và khẳng định cái Tôi bằng những cuộc đánh nhau, đi bụi liên miên Nó trượt dài trên con đường tăm tối. Bỏ thi đại học vì bị ốm nó ở nhà chờ năm sau thi tiếp thế rồi như định mệnh mọi việc bắt đầu.

Vào ngày đấy năm 1986, việc đi nghĩa vụ quân sự là bắt buộc với toàn thanh niên trong độ tuổi từ 18 đến 27. Đợt nhập ngũ tháng 9 năm 1986, như bình thường nó đi tiến bạn lên đường nhập ngũ, đây cũng là đứa đầu tiên trong tốp bạn nó lên đường. T My nhà dưới bãi Nghĩa Dũng hôm nay nhập ngũ, mà cái thủa ấy ngày chia tay nhập ngũ luôn là ngày rất đông và vui nhưng cũng đầy nguy hiểm, cái cách chơi của thời đấy cũng khác bây giờ. Mọi người biết nhau là bằng con người thật,  liên lạc với nhau chỉ bằng cách nhờ nhắn nhủ mà thôi, vậy mà cuộc vui nào cũng vẫn đông và tình nó cũng có vẻ đậm đà hơn. Có lẽ vì mới hết chiến tranh và khó khăn trong cuộc sống quá mà con

người hình như gần với phần Con hơn đặc biệt là lớp thanh thiếu niên mới lớn. Sự manh động và liều lĩnh không như bây giờ nhưng bù lại là sự hiếu chiến và giá trị cuộc sống lúc đó có phần sai lệch khiến một bộ phận lớn Thanh thiêu niên tuyệt không có hứng thú học hành. Với những đứa gia đình kinh tế eo hẹp thì việc làm sao kiếm được nhanh nhiều tiền bất chấp là làm gì, số gia đình khá giả thì thường là đàn đúm chơi bời tụ tập và thời đó gọi là Quân Khu. Nổi nhất là: Lý Nam Đế, K95 và khu Nam Đồng với trang phục là:

- Quần Ga, Áo Ga hoặc cả bộ PonPot xanh ôliu là dành cho dạng trộm cắp, cắt bom, bắn chim sẻ nhẩy ngẽo thường là đi dép Gò hay còn gọi là nhựa tiền phong. Đầu bao giờ cũng là cái mũ cối hoặc dạ tá (Là loại mũ lưới trai bằng vải dạ mỏng dành cho cấp Tá).

- Loại khác Quân khu cậu thường mặc quần Ga hoặc Dạ tá, áo Bay, chân đi dép cao su đúc hoặc tông cỏ hay còn gọi là coỏng, đầu đội là mũ cối hoặc dạ tá.

Không ai quy định nhưng đây là trang phục để phân biệt giữa hai dạng xã hội lúc đó và cái khiến xã hội khiếp sợ hơn chính là Quân khu cậu bởi phần lớn những thành phần này mới là những người chi đạo tốp kia và đồng thời những cuộc sát phạt lớn, tàn bạo cũng thường từ ở nhóm này.

            Đầu mỗi cuộc chia taynhập ngũ bao giờ cũng là những trận riệu, mà đã là chia tay thì hay uống thể hiện hết mình và vừa là thoải mái. Vậy là uống và uống, Thời đó chưa có những câu zozozo vô nghĩa mà cũng chẳng có 123 gì hết, anh em chỉ biết uống bằng tình cảm và sự chân tình mà thôi rượu cứ rót và mọi người cứ uống. Quay lại việc tiến bạn lên đường nhập ngũ, Quà tặng nhau lên đường có thể là cái khăn mặt và bàn chải, có thể là bánh xà phòng, hộp bánh cái kẹo bao thuốc lá, họa hoằn lắm mới có 1, 2 cái phong bì tiền nhưng mọi người vẫn hết sức trân trọng nó. Tàn cuộc riệu là bắt đầu đến nhẩy mà như thời đó gói là nhẩy sếch hay nhảy túyp. Nào có biết điệu nào với điệu nào đâu thế mà cả trai, cả gái vẫn cứ tưng tưng trong một cái không khí ồn ào huyên náo các cụ có thể thấy lại cái không khí đó ở các đám cưới quê bây giờ vậy. Rượu là chất kích thích, rồi nhạc mạnh chủ yếu thời đó là Bônây, smocke, abba ….. và không khí huyên náo chính là chất xúc tác để tạo nên những cuộc đánh nhau thường vào cuối mỗi buổi chia tay như thế. Thế rồi lần này là Nó, để thể hiện cái Tôi dở hơi thời đó lý do nhanh nhất để bắt lỗi là nhìn đểu. 

- Mày nhìn gì tao đấy hả, biết bố là ai không. Thằng N chuột hất hàm hỏi nó.

- Ơ thằng động vật này tao móc mẹ mày mắt ra bây giờ.

Nó nhanh chóng đáp lại và mồm đi đôi với tay là cái cốc đã vút bay luôn rồi. “CHOANG”. Tất cả mọi người tản ra đây đó tiếng con gái hét, rồi bỗng lại ập vào với số lượng đông hơn gồm toàn bộ bạn của N và Nó. Cuộc đánh đấm, đập phá diễn ra trong đôi phút thì mọi người can và đôi bên cùng lui về cuộc vui cũng nhanh chóng tàn theo.

Hôm sau đúng 10h30 sau khi chuyến xe cuối cùng lăn bánh đưa bạn lên Sơn Tây nhập ngũ nó lững thững đi về và cũng nghĩ trong đầu bao giờ mới đến lượt mình đây?

- A! Nó kìa rồi anh em ơi.Thằng D đứng lại tao bảo!

Thoáng nghe tiếng hô sau lưng cùng tiếng chân rầm rập, phản xạ bất biết việc gì nó vùng bỏ chạy thục mạng về phía đường Thanh Niên để lại phía sau là hơn 20 đứa lớn bé với đủ thứ khí giới trên tay. Nghĩ nhanh trong đầu không thoát nhanh về làng Ngũ Xã chắc hôm nay hóa vàng mất, nó chạy nhanh vào ụ pháo (Địa danh trước khi có đường Trấn Vũ) và lao mình xuống hồ Trúc Bạch bơi một mạch sang bên xưởng gang. Lôi thôi và ướt nhẹp cùng cái nhục bị quây phải bỏ chạy đến vứt cả dép nó thực sự cay cú. Việc đầu tiên là đi gọi hội và bàn cách trả thù. Thế rồi để mọi thứ bất ngờ quyết định trả thủ được đưa ra luôn khi thằng N chuột kia vẫn nghĩ Nó chưa hoàn hồn. Nó cùng 3 thằng nữa gồm Tty, C lý, L mán lên đường phục trả thù. Quần Ga, áo Bay, chân đi dép gò, mũ cối xùm xụp cà bọn lên đường với vũ khí dấu sẵn trong người. Ngồi chở đến 11h đêm trên đường đê gần bến Nứa chúng nó rặt dẹo như bọn bụi đời, thế rồi người cần cũng về. Khác với N chuột nó im lặng phần vì đi có 4 người mà đây lại là đất nhà N, phần vì quyết tâm dằn mặt đánh thật Nó lặng lẽ lẻn ra sau. Nương theo bóng tôi của rặng cây bên đường Nó cùng thằng L mán nhẹ nhàng tiến sát đến sau lưng thằng N, thế rồi vút, vút những nhát dao mà nghĩ đến giờ nó cũng không thể quên được đã xả suống người N bất biết thế nào, chưa kịp kêu thì liên tục là 2 cái khóa dây cùng 1 cây côn nghị khúc vụt liên chi hồi điệp. N chỉ kịp la lên “Ối!” rồi ngã gục.

Chapter 02




Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn