CHƯƠNG XV
Hồi lính mới thì còn sợ nhưng sau vài trận thư hùng, nhiều khi cả vài C rủ nhau trốn trại đi đánh nhau thì cái việc nhìn thấy Áo lính là thẻ miễn phí lên xe và không có chuyện mất mát trấn lột gì nữa hết.
Thường thì cứ thứ bẩy, khi hết giờ huấn luyện là 4h (duy nhất chỉ có thứ bẩy là nghỉ lúc 4h chiều mà thôi) những ai định té về HN sẽ trèo rào sau sân trung đoàn, băng ra vài cái ruộng lúa cùng bãi ngô, cắt ngang qua khóm tre rồi đi theo đường mòn khoảng 1,5km là ra đến bến xe Trung Hà.
Thường là chuyến cuối cùng về đến Hà Nội cũng phải tầm 8, 9h tối rồi. Nhẩy lên xe thường là xin đi nhờ mà thôi, làm gì có tiền. Lính mà em, hehehe sau vài lần xô sát dẫn đến đánh đấm đập vỡ kính xe ô tô và vài vụ ẩu đả, việc đi xe là không mất tiền nhưng chỗ mặc định của Lính là trên nóc xe. Thôi thì đủ thứ từ thúng mủng, gà vịt đủ thứ trên đời mà mọi người có thể nghĩ ra là nằm trên nóc xe và cùng đó là Lính. hehehe Lính tân binh trong giai đoạn huấn luyện mà tiền đâu ra mà trả tiền xe mà đòi ngồi trong, chấp nhận thôi.
Công an ư, này nhé đừng có dại mà động vào lính thời gian này nhất là ở đất Sơn Tây, thủ đô Bộ Đội. Cứ gọi là mềm như bún luôn mà cũng chẳng hiểu sao trong những vụ đó phần đúng bất biết thế nào nhưng bao giờ cũng là Bộ Đội sướng thía cơ chứ.
Nhiều cụ đã nói về việc này ở những post trước rồi và rất chuẩn vì vậy xin phép cho em bỏ qua để đỡ rườm rà và cũng là lập lại. Thế rồi cuối 7 cũng là cuối đợt huấn luyện đã đến, BẮT ĐẠN THẬT. Nó như một ngày hội vậy, đợt huấn luyện đó bắn đạn thật ở Thanh Sơn, Phú thọ.
Ở Thanh Sơn sau này phần lớn là dân đi đào vàng mà giầu lên vì vậy sau này nó có tiếng là Phố Vàng là vậy,ngay trong chuyện tầm phào này rồi các cụ sẽ có lúc quay lại về Phố Vàng với Nhà Nghỉ ADAM cùng em, nơi đầu tiên ở Việt Nam ta có Cave Đực. Choáng chưa các cụ. hehehe đây là thật 100% nhé tuyệt không có mô lý phê đâu ạ.
Ngoằn nghèo lắc lư trên cái xe tải có bạt cũng phải đến hết buổi sáng mới đến bãi bắn đạn thật, Nói cáccụ không tin nhưng mỗi xe khoảng hơn 30 ông thì già nửa mật xanh mật vàng vì nôn mửa, không thể chịu nhiệt được xe vừa dừng cả C như lũ thất trận vật vờ la liệt khắp các lùm bụi cây, lúc này nắng trang trang giữa trưa.
Rồi cứ 5 chiến sỹ về một nhà dân, vui lắm và tràn đầy kỷ niệm, mãi mãi không bao giờ những ngày tháng đó có thể quên đươc trong ký ức nếu ai đã từng phải đi Lĩnh nghĩa vụ thì đều hiểu 3 chữ LÍNH MÀ EM.
Nghỉ ngơi tự do cả chiều tối đến sáng hôm sau tập trung đại đội. Vệ sinh và chuẩn bị trường bắn tất cả cùng làm kể cả Đại Đội trưởng, phó, chính trị viên làm tất. Cả ngày thứ 2 là dành cho việc này. Đến 4h30 thì xong, bãi bắt đã ngon rồi. Nó là đứa lên bắn gần cuối của C4. Run phết đấy các cụ ạ vì thành tích của cả Đại Đội không phải tính riêng mà chung, như kiểu điểm liệt ý, cứ C nào có ông bắn dưới 10 điểm coi như xóa sổ, mà Nó thì 10 ngày tập bắn bỏ đến 5 lo thật.Cái nó nhớ rõ nhất là ngắm ở dưới vạch đen của bia tính theo hồng tâm xuống thẳng, khi bắn sẽ là chuẩn. Chấm hết về kỹ thuật bắn.
Pằng, Pằng, Pằng ba phát CKC nó lẩy liên tiếp (Đây cũng là lần đầu tiên nó được bắn bằng đạn thật) 10, 10, 8 tiếng báo điểm hô. Chẳng lẽ mà lại ngất, cuối cùng cái câu học tài thi phận và may hơn khôn tuyệt không sai trong bất cứ chỗ nào.
Rồi cuối cùng C4 lại lần nữa hoành tráng mắt vênh như bánh đa vì xếp điểm toàn C cao nhất. Khỏi cần phải giữ gìn gì nữa ngay tối hôm đó ngoài C trưởng góp tiền anh em có bao nhiêu góp tất vậy là 5 con chó bị đập cùng Riệu chắc phải tính bằng phi, C4 vui hơn bất cứ lúc nào.
Ngày hôm sau chia tay Thanh Sơn Phú Thọ lên đường rút quân, chưa đầy 5 ngày sau thì kết thúc khóa huấn luyện và chính thức bước vào đời quân ngũ.
Sao tiết giờ là hai hột rồi các cụ nhé, hehehe, oai phong lầm lẫm phải không ạ?
Tiếp tục đến phân về đơn vị sau huấn luyện, đợt đó 50% lính được phân vào xây dựng Quân cảng Cam Ranh, sau này thấy anh em kể lại cũng nhiều người ra đi lắm vì tai nạn lao động và bom mìn còn sót lại.
50% quân số còn lại thì đến 45% là về xây dựng bệnh viện 108 và nó có như bây giờ các cụ vẫn thấy trên đường Trần Hưng Đạo đó, từ đó đến giờ vẫn nguyên như vậy. 5% còn lại về các đơn vị lẻ trong đó có nó. Haiza chắc là có duyên với nhau Nó & T đen lại về cùng đơn vị, đi cùng có thêm H lợn quê Thanh Hóa nữa và T đàm nhà Thanh Xuân lính C3.
Mà chẳng hiểu sao đợt đấy phải đến 70% các ông lính Hà Nội là dân Xã Hội. T đàm thực sự là đứa cực kỳ lỳ đòn, liều lĩnh và anh em. Nó có thể chết cũng sẵn sàng chơi luôn sát ván vì anh em. Nói chung cá nhân Nó rất nể T đàm vì chơi đẹp cho dù nghèo.
Sau buổi chia tay tại sân của viện 108 Hà Nội 4 đứa lên đường về đơn vị cũng từ đây là những bước đường khốc liệt của đời LÍNH.