CHƯƠNG XVII
Một cuộc họp nhanh trước khi tầu khởi hanh lập tức được triệu tập tại quán thịt c.hó trên đầu Quan Toan.
- Hôm nay sau bữa riệu này chúng ta là anh em đồng sinh đồng tử, anh em nào đồng ý thì xin cạn. Tiếng Q thuyền trưởng lên tiếng.
- Cạn, mọi người cùng hô to rồi uống và uống.
- Khi đã là anh em thì không kể lớn bé, già trẻ, trên dưới gì hết. Việc ngoài thì ai người đấy lo, riêng việc trên tầu là cùng làm cùng hưởng không phân biệt. Nhanh chóng mọi người thống nhất.
Bỗng dưng một đống tài sản trong tay nhưng làm cách nào để nó thành tiền đây. Đừng lo việc đó, vấn đề có giám hay không thôi.
- Mày đi lấy cho tao cái ống nước ra đây, cầm lên phân xưởng cắt vát đầu mài thật nhọn vào. C thợ máy nói.
Không quá 10 phút sau vài cái ống thép như yêu cầu đã có và tầu lên đường. Tầu bắt đầu rúc còi rời bến cũng là lúc chúng nó bắt tay vào việc, tất cả các bao gạo đều bị rút lõi bằng cách dùng ống thép trên xiên vào, qua lỗ thủng gạo tuôn ra và chúng nó chỉ việc lấy mà thôi, cứ thế mỗi bao bị rút mất từ 2 đến 3kg, đừng nghĩ ít các cụ nhé, 1bao 50kg chỉ mất 2 đến 3kg nhưng nó là 3 xà lan trọng tải lớn, thật là khủng khiếp đúng không ạ. Tất cả chỉ khâu niêm phong vẫn còn nguyên vẹn. Chưa ra đến Ninh Tiếp thì toàn bộ công việc đã xong quá nhẹ nhàng, gọn gàng và nhanh tróng toàn bộ gạo được dồn để ra đầu mũi từng xà lan. Chạy đến thôn Trấn, Cát hải tầu đi chậm, chẳng hiểu chúng nó giao dịch từ bao giờ lúc đấy tầm 7h tối rồi, chỉ cần vài hồi còi rúc lên lập tức như nòng nọc hàng loạt thuyền lao ra vun vút, mỗi thuyền ăn hàng không quá 15 phút
nhanh tróng chúng nó có một mớ lớn trong tay. Hình như đời Nó đây là lần đầu tiên thấy và có nhiều tiền như thế. Tiếp tục hải trình, 3 ngày sau chúng nó có mặt ở Quảng Ninh rồi. Cũng chẳng thèm kiểm tra, gạo lập tức được giao nhận luôn trong ngày mà không
một chút gợn nào hết. Thay vì bị phạt vì rút lõi chúng nó còn được tiếp đãi thịnh soạn và ân cần hơn bao giờ hết.
Có tiền trong tay rồi thì việc đầu tiên là Gái, sau đó là cờ bạc. Lập tức 3 đứa được điều lên tầu mỗi xà lan 1 đứa, riêng đầu kéo thì cấm tuyệt vì đấy là kiêng muốn làm gì cũng được nhữngcấm bước chân lên tầu. Việc đầu tiên trước khi nhận than là tháo nước hầm tầu, chúng nó mất 1 ngày bơm nước liên tục từ hầm ra, lúc này Nó cũng chẳng hiểu gì nhưng vẫn làm thôi, nói chung không hiểu thì cứ nên nghe theo người đi trước.
Ngay đêm hôm đó T đen, Q, C đi gập đội trưởng tổ gầu ngày mai. (Tổ gầu là tổ sẽ xúc than từ bãi đổ xuống xà lan). Sáng hôm sau theo lịch Xà lan cập cầu tầu Vũng Đục than được xúc hối hả lên từng xà lan, có sự thỏa thuận và miếng mỏ từ trước nên việc xúc than cực nhanh và thoải mái, đến khi nước gần như mấp mé mạn vượt qua cả mớn xà lan rồi mới ngừng, làm liên tục thông trưa đến tầm 1h30 mới xong, mọi ngưởi đi ăn trưa nghỉ ngơi chuẩn bị cho Hải trình về lại bắt đầu. Biển lặng và thuận lợi lần này mới đến sáng này thứ tư Xà lan đã lại về Trấn cát rồi, Chẳng cần phải còi hay ý ới gì hết, hình như nó thành quy luật rồi cứ qua đây sẽ có hàng để thả không cần phải gọi. Lại từng đoàn thuyền như nòng nọc vun vút lao ra cập mạn, thế là than lại xả xuống vô tội vạ, từ mấp mé mớn nước thì giờ nó đã nổi lềnh bềnh rồi, cả nó và T đen lo lắm vì thất thoát tài sản trách nhiệm đầu tiên thuộc về Bảo vệ sau mới đến thuyền trưởng và các thuyền viên, nhưng như giao ước không ai giám hỏi nói gì hết.
Lại tiền, sao mà nhiều tiền thế. Giờ chúng nó không đếm nữa mà là gạt. Đổ tiền thu ra một cái chiếu toàn bộ tiền được chia thành 15 phần khác bằng cách gạt thành 15 đống tương đương nhau. Mỗi thằng một đống, 1 đống làm quỹ tầu đề phòng những khi trên bờ bị móm, 1 đống cho bên sửa chữa duy tu tầu, 2 đống còn lại là lo việc trên bờ mọi người đều thỏa thuê.
Nhưng cái việc bán than đến nổi cả xà lan khiến nó và T vẫn lo lắm cho dù có một mớ lớn trong tay. Thôi kệ việc đâu có đó cứ bình tĩnh mà lĩnh phần thưởng đã, chúng nó tặc lưỡi và ngầm hiểu phải làm sao. Đây cũng là chuyến tầu duy nhất mà không hề có cờ bạc.
Tầu chạy đến đoạn Chùa Vẽ trên giòng sông Cửa Cấm
- D, T ơi có việc vào đây bàn việc tý.
- Có việc gì đấy
- Hai ông sách súng xuống hầm tầu, lúc nào tôi rúc còi thì các ông bắn
điểm xạ nhé.
- Vào đâu, điên à. Cả hai thằng há hốc mồm.
- Thì bắn vào hầm nước chứ đâu. C thợ máy nói.
- Nhưng để làm gì, chìm xà lan thì có mà đi xa cả lũ, ông xem có cách khác an toàn hơn không.
- Ối xời chúng tôi làm mãi rồi yên tâm đi. Ông điểm xạ 3 phát ở đây nếu tầu chạy từ từ thì về đến cảng sẽ vừa vặn mực nước theo mớn đo, hiểu chưa?