Năm năm trước, Hạ Đình Xuyên bất ngờ nói lời chia tay với tôi:
“Chúng ta không cùng một thế giới, tương lai cũng chỉ là hai đường thẳng song song.”
“Vì vậy sớm chia tay thì tốt cho cả hai.”
Anh là công tử nhà giàu, tôi chỉ là một đứa nghèo.
Tôi biết điều, không níu kéo.
Sau này gặp lại, anh đã trở thành lãnh đạo cấp cao của tôi.
Lúc công ty tổ chức hoạt động ngoại khóa, tôi uống say, chỉ tay vào mặt anh mà chửi:
“Đồ cặn bã! Sao anh còn chưa chết đi?!”
Mấy đồng nghiệp xung quanh hít khí lạnh, tưởng tôi tiêu rồi.
Vậy mà Hạ Đình Xuyên lại vỗ lưng tôi, sốt ruột nói:“Đừng giận mà, em mà giận là dễ bị nhiễm kiềm hô hấp.”“Anh đi chết liền đây!”
Thứ Hai, tôi mặc bộ vest đắt đỏ đặt may riêng.
Hôm nay là ngày sếp lớn mới nhậm chức.
Vừa tới công ty, tôi đã nghe đồng nghiệp tám chuyện:
“Giang Trì, cậu nghe chưa? Sáng nay có người thấy sếp mới dưới sảnh, nghe nói đẹp trai xỉu lên xỉu xuống luôn.”
“Chức danh ‘gương mặt đẹp nhất công ty’ của cậu nguy rồi đó.”
Tôi thản nhiên đáp: “Không quan trọng. Hiện tại nhìn qua thì sếp mới vẫn là con người.”
Sếp cũ đầu tư thất bại, phải bán công ty cho sếp mới.
Lương tháng bị nợ cuối cùng cũng được thanh toán đúng hẹn.
Phòng nhân sự gửi email, công bố hàng loạt quy định mới.
Mấy người thân vô dụng của sếp cũ đều bị đuổi việc.
Có thể thấy sếp mới không phải dạng tầm thường.
Tại phòng họp, sếp mới bước lên bục giữa tiếng vỗ tay vang dội.
Xung quanh vang lên tiếng hét chói tai.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, tò mò không kìm được.
Nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Chiếc bút đang xoay trong tay rơi xuống bàn, vang lên một tiếng “cạch”.
Sếp mới ấy… lại chính là Hạ Đình Xuyên!
Bạn trai cũ của tôi.
Cũng là mối tình đầu của tôi.
Mấy năm không gặp, anh đã trút bỏ vẻ non nớt, thêm vài phần chín chắn và tự tin.
Bộ vest trên người khiến anh trông vừa điềm đạm lại nghiêm nghị.
Dù gương mặt anh vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng vẫn toát lên khí chất khiến người ta không dám chống đối.
Vương Đình nói đúng, Hạ Đình Xuyên đúng là đẹp trai đến phát hờn.
Dù sao hồi cấp ba anh cũng là hot boy của trường.
Nhân lúc mọi ánh mắt đều dồn về phía anh, tôi không kiêng nể gì mà quan sát anh thật kỹ.
Càng nhìn càng thấy anh đẹp trai hơn trước.
Nốt ruồi trên sống mũi vẫn quyến rũ như xưa.
Phi! Đồ cặn bã lừa tình rồi bỏ chạy!
Tôi tức muốn nổ não.
Bạn trai cũ không những thành công hơn tôi, mà giờ còn trở thành lãnh đạo cấp cao của tôi.
Tôi nhìn anh đến xuất thần, mãi đến khi Vương Đình bên cạnh thúc nhẹ:
“Giang Trì, đến lượt cậu báo cáo tiến độ dự án rồi đó.”
Tôi đứng dậy, đối mặt với ánh nhìn của Hạ Đình Xuyên.
Ánh mắt anh sâu thẳm, ánh nhìn có chút dao động.
Lẽ ra tôi nên bình tĩnh, ứng phó dễ dàng.
Nhưng vừa thấy Hạ Đình Xuyên, tôi lại luống cuống rối loạn.
Có một câu tôi lỡ miệng nói lặp hai lần.
May là vẫn báo cáo trôi chảy.
Rời khỏi phòng họp, lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi.
Cảm giác như vừa trải qua nửa đời người vậy.
Tôi dựa vào ghế, lòng như lửa đốt.
Lúc này, thư ký của Hạ Đình Xuyên gõ cửa văn phòng tôi:
“Giám đốc Giang, Tổng giám đốc Hạ mời anh đến văn phòng một chuyến.”
Không giấu gì, từ lúc bước ra khỏi văn phòng mình đến văn phòng anh ta, tôi đã viết xong đơn từ chức trong đầu.
Nhưng nghĩ lại, tôi tức giận.
Từ chức cái khỉ gì!
Chỉ là bạn trai cũ thôi mà.
Công ty này tôi làm trước.
Muốn đi cũng là anh ta đi!
Văn phòng của Hạ Đình Xuyên.
Anh ta tựa lưng vào ghế, khoanh tay, điềm tĩnh nói:
“Giang Trì, lâu rồi không gặp.”
Tôi giả vờ ngây ngô: “Tổng giám đốc Hạ, chúng ta quen nhau sao?”
Hạ Đình Xuyên bỗng đứng bật dậy, chống tay lên bàn, nghiến răng:
“Giang Trì, em dám nói không nhớ tôi?!”
“Tôi xin lỗi, trí nhớ tôi không tốt lắm.”
Ánh mắt anh ta như muốn bốc cháy:
“Em…”
Vài giây sau, anh đột nhiên bật cười khẽ:
“Giang Trì, mỗi lần em nói dối, tai em đều động đậy.”
Tôi: “…”
“Lúc nãy trong phòng họp, ánh mắt nóng bỏng của em cứ dính chặt lấy tôi, sao có thể nói là quên tôi được.”
Tôi mắng:
“Là vì tôi đang thắc mắc, sao một thằng cặn bã như anh còn sống nhăn răng được.”
Hạ Đình Xuyên lại bật cười:
“Em vẫn không thay đổi chút nào.”
Ánh mắt anh ta đảo qua người tôi:
“Em mặc vest trông rất đẹp.”
“Em còn nhớ năm đó diễn văn nghệ, em mặc vest, rồi chúng ta ở trong phòng chứa đồ…”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh tượng… 18+.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta:
“Hạ Đình Xuyên, nếu anh không có chuyện gì công thì tôi đi đây.”
“Từ nay về sau, giữa chúng ta chỉ là cấp trên cấp dưới, không hơn không kém.”
Cả buổi sáng hôm đó, tôi cứ như hồn treo ngược cành cây, bồn chồn không yên.
Một lần nữa gặp lại Hạ Đình Xuyên, trong lòng tôi lại dậy lên muôn vàn gợn sóng.
Tôi ghét bản thân mình vô dụng, chẳng có chút khí phách nào.
Năm xưa khi chia tay, anh ta nói rất dứt khoát: “Chúng ta không cùng một thế giới, tương lai cũng chỉ là hai đường thẳng song song.”
“Cho nên chia tay sớm thì tốt cho cả hai.”
Anh ta nói không sai.
Một công tử nhà giàu như anh, còn tôi chỉ là một thằng nghèo sống trong khu nhà chung cư bỏ hoang.
Năm xưa có thể yêu nhau, đúng là chuyện kỳ lạ như mặt trời mọc từ hướng Tây.
“Giang Trì, đi thôi!” “Hạ tổng mời cơm kìa!”
Lời của Vương Đình kéo tôi về thực tại. Chết tiệt! Đã hết giờ làm rồi sao?
Suốt cả ngày tôi chỉ nghĩ đến Hạ Đình Xuyên, đến mức chẳng làm được việc gì ra hồn.
Tôi căm tức liếc về phía văn phòng anh ta. Đúng lúc ấy, anh ta cũng nhìn về phía tôi.
Tôi lườm anh ta một cái rõ dài. Đúng là đồ sao chổi phá người!
Tôi chán nản hỏi Vương Đình: “Tôi không đi được à?”
Vương Đình đáp tỉnh bơ: “Cậu muốn bị chèn ép hả?”
“Hạ tổng vì muốn mời tụi mình ăn nên đã cho nghỉ làm sớm một tiếng rồi đó, thế là tốt lắm rồi.”
Trong phòng tiệc rộng lớn, tôi chọn chỗ ngồi xa Hạ Đình Xuyên nhất.
Mấy phó tổng và trưởng phòng thì lần lượt tới mời rượu. Còn tôi vẫn ngồi yên như tượng.
Thực tập sinh mới, Tống Ngôn, cầm ly rượu chen tới gần Hạ Đình Xuyên:
“Anh Đình Xuyên, em cố tình chọn công ty anh để thực tập, sau này nhớ chiếu cố em nhiều nha.”
“Cuối tuần này bác gái còn mời em đến nhà ăn cơm nữa đó.”
Trong chớp mắt, mọi người bắt đầu trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý. Thì ra là thiếu gia xuống cơ sở trải nghiệm cuộc sống!
Tôi chẳng hứng thú, chỉ liếc qua một cái cho có lệ.
Tống Ngôn, chắc là kiểu người cùng một thế giới với anh ta nhỉ?
Tôi bắt đầu uống rượu. Đúng lúc ấy, Hạ Đình Xuyên lại nhìn về phía tôi. Nhìn cái quái gì mà nhìn?!
Uống đến nửa chừng, tôi đi vệ sinh, rồi lại bị khiêu khích.
“Giang Trì, sau này chắc bị Vương tổng ‘chăm sóc’ dữ lắm nhỉ?”
“Nhưng cũng đáng mà, không phải bây giờ leo được lên chức trưởng phòng rồi sao?”
Người nói là Trịnh Dũng, đồng nghiệp từng tranh chức trưởng phòng với tôi.
Sau khi thất bại, anh ta bắt đầu tung tin đồn tôi dùng thủ đoạn không chính đáng để leo lên.
Tôi vốn đã bực mình, liền mắng: “Chức trưởng phòng này tôi giành được bằng thực lực.”
“Còn loại xấu xí như anh, cấp trên nhìn cũng không lọt mắt, muốn bán mình cũng chẳng ai mua.”
Anh ta nổi điên, túm lấy cổ áo tôi định đánh. Nhưng tôi ra tay trước, đấm thẳng một cú.
Anh ta đang định phản công thì có đồng nghiệp bước vào. Chỉ đành hậm hực bỏ đi.
Trở lại bàn tiệc, tôi tiếp tục uống rượu. Không biết từ lúc nào, tôi đã say mềm.
Vậy nên khi thấy Hạ Đình Xuyên bước đến, tôi hoàn toàn theo bản năng mà túm lấy cổ áo anh ta, hét lên:
“Đồ cặn bã phụ bạc tình cảm!” “Sao anh vẫn chưa chết hả?!”
Sắc mặt Hạ Đình Xuyên khó đoán, ánh mắt anh ta khóa chặt trên người tôi.
Mấy đồng nghiệp xung quanh đều hít một hơi lạnh.
Vương Đình luống cuống kéo tay áo tôi, ra sức lắc: “Giang Trì, cậu điên rồi hả?!”
Ngay giây tiếp theo, Hạ Đình Xuyên vỗ lưng tôi, sốt ruột nói: “Đừng giận nữa mà, em mà giận là dễ bị nhiễm kiềm hô hấp đấy.” “Anh đi chết một lát là được chứ gì.”
Chẳng rõ nên gọi đó là ưu điểm hay khuyết điểm, Nhưng tôi có một đặc điểm là—sau khi uống say, thường sẽ không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra.
Và ngày hôm sau, sẽ có người giúp tôi “tường thuật lại”.
Lần này là Vương Đình kể lại, miêu tả sinh động như kể phim truyền hình.
Tôi chỉ muốn đập đầu vào tường mà chết! Hahahahahahahahaha…
Hay là tôi nghỉ việc luôn cho rồi.
Nhưng chỉ một phút sau, tôi nhận được thông báo thanh toán tiền vay nhà. Thế là vội vàng hủy đơn xin nghỉ việc.
Tôi xin nghỉ phép ba ngày. Đến ngày thứ tư, công việc chất đống như núi. Không còn cách nào, đành cắn răng đến công ty.
Vừa bước vào, ánh mắt của tất cả đồng nghiệp đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi nặn ra một nụ cười ngại ngùng mà vẫn giữ lễ:
“Haha…”
Đang rối không biết phải giải thích thế nào thì Tống Ngôn bưng ly cà phê đến: “Giám đốc Giang, sau này đừng uống nhiều quá nha.
Hôm đó anh nhận nhầm người còn may là tổng giám đốc nhà chúng ta rộng lượng, biết rõ không nên trêu người đang say lại nổi giận, nên đành phải chiều theo lời anh thôi.”
Tuy biết cậu ta đang nói móc, Nhưng ít ra cũng cho tôi một bậc thang để bước xuống.
Tôi thuận đà cười gượng: “Tôi sẽ không uống nữa đâu, để mọi người chê cười rồi.”
Mọi người cũng nói không có gì to tát. Dù sao tổng giám đốc cũng không nói gì thêm.
Tôi mở email công ty, mới biết Trịnh Dũng đã bị sa thải.
Trong phòng pha trà, có đồng nghiệp phấn khích nói: “Ngôn Ngôn, mấy hôm trước Trịnh
Dũng không phải còn giở trò với cậu trong cầu thang sao?” “Hạ tổng đúng là bá đạo, xử lý thẳng tay luôn.”
Tống Ngôn cười ngại ngùng: “Anh Đình Xuyên ấy mà… em chỉ tiện miệng kể một câu thôi.”
“Woa~” Mọi người đồng loạt trêu ghẹo.
Tổng tài bá đạo và thiếu gia ngây thơ. Đúng là tiểu thuyết bước ra đời thật.
Gần đây, trong nội bộ công ty bắt đầu rộ lên phong trào “đẩy thuyền” couple.
Tống Ngôn âm thầm tìm gặp tôi, cười nhạt nói: “Giang Trì, tôi biết anh cũng thích đàn ông.”
“Nhưng tôi khuyên anh nên tránh xa anh Đình Xuyên ra một chút, anh ấy không phải người mà anh có thể với tới.”
Tôi thong thả nhìn cậu ta, mỉm cười: “Vậy sao? Ai nói tôi không với tới được?”
Sáu năm trước, tôi đã từng với tới rồi. Chỉ tiếc rằng… sau đó lại bị đá. Tống Ngôn nói cũng đúng phần nào.
Cả ngày hôm đó, tâm trạng tôi u ám. Không tự chủ được mà nhớ lại chuyện cũ giữa tôi và Hạ Đình Xuyên.
Hạ Đình Xuyên thời trung học là nhân vật nổi bật trong trường.
Anh vừa đẹp trai, học giỏi, lại là con nhà giàu, người theo đuổi nhiều không đếm xuể.
Chúng tôi học cùng lớp, nhưng gần như chưa từng nói chuyện.
Vì thế, lần đầu tiên tôi thấy anh xuất hiện trước xe đẩy bán gà rán của nhà mình, tôi sửng sốt đến tròn mắt.
Anh và chiếc xe đẩy cũ kỹ, sờn rách của nhà tôi hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau.
“Một phần gà rán, cho ít ớt thôi.” Anh ấy nói, giọng tự nhiên như thể đã quá quen thuộc. Anh còn trò chuyện vui vẻ với ba mẹ tôi nữa.
Lúc ấy có bạn học đi ngang qua trêu ghẹo: “Hạ thiếu gia, cậu ăn mấy thứ bẩn thế này làm gì?”
Tôi và Hạ Đình Xuyên đồng thanh: “Cậu mới là thứ bẩn thỉu đấy!”
Có lần anh đến mua gà rán thì ba mẹ tôi lại bận việc, Chỉ còn tôi đứng bán.
Anh kiên nhẫn chờ, ăn thử một miếng rồi bình phẩm: “Cũng được.”“Nhưng vẫn kém bác trai bác gái một chút.”
Từ đó, nhờ mấy miếng gà rán, quan hệ giữa tôi và anh dần thân thiết hơn.
Lên lớp 12, chúng tôi vô tình được xếp ngồi cùng bàn. Ngày nào anh cũng nhét vào ngăn bàn tôi một đống đồ ăn vặt.
“Người nhà bắt anh mang theo, không ăn thì phí, giúp anh ăn bớt nhé.” “Làm ơn đi.”
Tôi mềm lòng đến tan chảy. Muốn cho tôi ăn thì cứ nói thẳng ra, còn bày vẽ đủ kiểu lý do.
Toán của tôi không giỏi, bài nào không hiểu đều hỏi anh. Anh luôn kiên nhẫn giảng giải, tận tình chỉ dẫn.
Sau này tôi phát hiện, anh chỉ như vậy với mình tôi. Người khác hỏi, anh chỉ nói: “Tự đọc lời giải mà hiểu.”
06
Thích Hạ Đình Xuyên là chuyện vô cùng dễ dàng.
Tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tỏ tình với anh.
Tôi không tự ti, Chỉ đơn giản là trong lòng hiểu rõ — tôi và anh không phải người cùng thế giới.
Nhưng khi có bạn lớp khác để thư tình và quà vặt lên bàn tôi, Hạ Đình Xuyên bắt đầu khó chịu thấy rõ.
Anh liên tục tra hỏi: “Cậu thích người đó à?” “Cậu có người trong lòng rồi đúng không?”
Tôi không trả lời.
Tại buổi tiệc chia tay sau kỳ thi đại học, tôi uống hơi nhiều. Lúc Hạ Đình Xuyên lại hỏi tôi có thích ai không, Tôi buột miệng đáp:
“Có chứ.” “Tôi thích cậu.”
Anh mỉm cười, khóe môi cong lên đẹp mê người: “Tớ cũng thích cậu.” “Cho tớ làm bạn trai cậu được không?”
Tôi gật đầu: “Được.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, môi tôi bị anh hôn đến sưng cả lên.
Mùa hè năm ấy là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời tôi.
Ba mẹ tôi thuê được một mặt bằng, không còn phải đẩy xe bán rong vừa mệt vừa lo bị quản lý đô thị bắt.
Tôi và Hạ Đình Xuyên cùng nộp hồ sơ vào một trường đại học.
Chúng tôi còn cùng nhau đi ngắm biển. Đó là lần đầu tiên tôi được thấy biển, Tay trong tay với Hạ Đình Xuyên.
Lên đại học, chúng tôi cũng như bao cặp đôi khác, Có ngọt ngào, có cãi vã.
Nhưng đến gần dịp Quốc khánh, Hạ Đình Xuyên bắt đầu trở nên lạ lùng. Sau kỳ nghỉ, anh nói chia tay với tôi.
Anh bảo anh sắp ra nước ngoài.
Tôi không khóc lóc ầm ĩ, chỉ bình tĩnh chấp nhận. Anh nói đúng. Chúng tôi là hai đường thẳng song song.
Anh có một thế giới rộng lớn mà tôi không thể với tới.
Lẽ ra ngay từ đầu tôi không nên nhất thời xúc động mà đồng ý quen anh.
Sau khi chia tay, tôi dồn hết sức lực để quên anh. Tôi đã làm rất tốt.
Cho đến khi… trời xui đất khiến, anh lại trở thành cấp trên của tôi!
Trước khi tan ca, tôi bị gọi vào văn phòng của Hạ Đình Xuyên. Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới:
“Cậu xin nghỉ mấy ngày rồi, giờ ổn chứ?”
Tôi giữ thái độ công việc, đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc quan tâm, tôi ổn lắm.” “Hôm đó nhận nhầm người, thật xin lỗi.”
Sắc mặt Hạ Đình Xuyên chợt thay đổi: “Cậu nghĩ tôi là ai?”
“Tôi không có gì để nói.”
Hạ Đình Xuyên vỗ vỗ ngực mình, im lặng vài giây rồi nói tiếp: “Tống Ngôn là con trai bạn của mẹ tôi, giữa tôi và cậu ta chẳng có gì hết, tôi chỉ xem cậu ấy như em trai thôi.”
“Việc sa thải Trịnh Dũng cũng không liên quan đến cậu ta.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh. Hạ Đình Xuyên nghi hoặc hỏi: “Cậu đang tìm gì vậy?”
Tôi nghiêm túc đáp: “Tổng giám đốc Hạ, chẳng ai hỏi đến chuyện giữa anh với Tống Ngôn cả.”
Hạ Đình Xuyên trông như sắp khóc đến nơi. “Là tôi lắm lời.”
Trong lòng tôi cũng có chút khó chịu. Bày ra bộ dạng đó cho ai xem chứ?
Rời khỏi văn phòng, tôi hít sâu một hơi, cố gắng dẹp hết mớ hỗn độn trong đầu, tập trung vào công việc.
Tan làm, tôi đứng bên đường đợi xe, thì xe của Hạ Đình Xuyên bất ngờ dừng lại trước mặt.
“Để tôi đưa cậu về.”
Tôi phẩy tay: “Không cần đâu, bạn trai tôi sắp tới đón rồi.”
Đúng lúc đó, xe của bạn tôi – Lưu Khâu – dừng lại ngay trước mặt. Tôi nhanh chóng mở cửa ghế phụ, ngồi lên xe.
Qua cửa kính, gương mặt Hạ Đình Xuyên đen kịt như mây giông.
08
Lưu Khâu vừa hay có việc gần đó nên tiện đường đón tôi đi ăn tối.
Anh ta hỏi: “Cái người lúc nãy, cũng làm cùng công ty hả? Trông cũng được đấy.”
Tôi bình thản nói: “Bạn trai cũ.”
Lưu Khâu lập tức cao giọng: “Cái thằng cặn bã đó á?! Nó về nước rồi à? Còn làm cùng công ty cậu?!”
Tôi gật đầu đầy tuyệt vọng: “Phải, lại còn là sếp mới của tôi nữa.”
Lưu Khâu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Tôi cũng tự thấy lạ, sao vừa rồi lại buột miệng nói Lưu Khâu là bạn trai mình.
Chắc là vì tôi không muốn để Hạ Đình Xuyên thấy tôi vẫn cô đơn sau ngần ấy năm.
Tôi muốn anh ta biết, không có anh ta, tôi vẫn sống tốt!
Mấy hôm nay, bầu không khí trong công ty như đi trên băng mỏng.
Mọi người bàn tán rằng sếp mới so với ngày đầu nhận chức như biến thành người khác.
Mỗi lần họp, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Có người còn đoán anh ta và Tống Ngôn cãi nhau.
Tống Ngôn thì giả vờ phiền muộn: “Chắc tại hôm qua em tan làm không đợi anh Đình Xuyên.”
Đồng nghiệp hùa theo: “Ngôn Ngôn, mau dỗ anh ấy đi.”
Vương Đình nghe vậy chỉ biết trợn mắt.
Ngoài công việc, tôi và Hạ Đình Xuyên gần như không có bất kỳ trao đổi riêng nào.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến chiều thứ Sáu, tưởng đâu yên ổn, ai ngờ lại bị anh ta gọi vào văn phòng.
Vừa bước vào, anh ta đã mắt sáng rỡ, vẻ mặt hớn hở đưa cho tôi một xấp ảnh.
Tôi cầm lấy xem thử, toàn là ảnh Lưu Khâu và tình nhân của cậu ấy đi chơi thân mật với nhau.
“Bạn trai cậu bắt cá hai tay, đồ cặn bã. Chia tay ngay đi.”
Tôi lạnh lùng nói: “Không chia. Đừng xen vào chuyện người khác.”
Ánh mắt Hạ Đình Xuyên đột nhiên tối sầm lại: “Thì ra cậu thích cậu ta đến vậy à…”
Cuối tuần, tôi về thăm nhà một chuyến. Hiện tại, ba mẹ tôi đã mở được chuỗi cửa hàng gà rán, buôn bán khá ổn định.
Tối Chủ nhật, tôi nhận được thông báo đi công tác. Tốt quá, đỡ phải suốt ngày mặt chạm mặt với Hạ Đình Xuyên.
Sáng thứ Hai, tôi bước đi nhẹ nhàng kéo vali ra sân bay. Cho đến khi… tôi thấy Hạ Đình Xuyên ở đó.
Tâm trạng tốt đẹp của tôi sụp đổ ngay lập tức. “Sao lại là anh?”
Hạ Đình Xuyên nhướng mày: “Sao lại không thể là tôi? Chính tôi là người sẽ đi công tác với cậu.”
Im lặng là cây cầu của buổi tối nay.
Lên máy bay, tôi gục xuống ngủ một mạch. Lúc tỉnh dậy, tôi đang dựa đầu vào vai Hạ Đình Xuyên, trên người còn được đắp chăn.
Tôi lúng túng ngồi dậy, khẽ khàng tránh khỏi anh. Bên tai vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc: “Ngủ ngon chứ?”
Tôi khẽ ho một tiếng, đáp: “Cũng tạm.”
Chuyến công tác này là để đàm phán một dự án hợp tác. Không thể tránh khỏi phải uống rượu.
Đối phương thấy tôi chỉ là trưởng phòng nên nhắm vào tôi mà chuốc tới tấp.
Hạ Đình Xuyên mặt sa sầm, liên tục thay tôi uống mấy lượt. May mà cuối cùng vẫn ký kết được hợp đồng.
Tôi đầu óc choáng váng, nhìn anh lại nhớ đến chuyện cũ, bắt đầu lảm nhảm: “Đồ cặn bã!”
“Năm đó anh nói chia là chia, anh từng nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?!”
“Anh có tiền thì hay ho lắm hả? Anh ra nước ngoài là giỏi lắm hả?!”
“Tôi nói cho anh biết, tôi cũng từng ra nước ngoài đấy! Hê hê, tôi đi du lịch!”
“Nước ngoài cũng chẳng ra gì đâu, đồ ăn dở ẹc!”
Hạ Đình Xuyên mắt đỏ hoe, đưa tay lau khóe mắt: “Giang Trì… xin lỗi.” “Chuyện năm đó, tôi…”“Ọe…”
Tôi chạy bổ vào nhà vệ sinh. Không nôn ra được gì, chỉ đành rửa mặt lấy lại chút tỉnh táo. Nhưng đầu vẫn choáng váng.
Tôi và Hạ Đình Xuyên dìu nhau về khách sạn. Sau đó… mọi chuyện rối tung cả lên.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nằm gọn trong vòng tay của Hạ Đình Xuyên. Trên người chi chít dấu hôn.
9
Tôi điên rồi. Sao tôi lại có thể ngủ với bạn trai cũ?! Lại còn là cấp trên của mình nữa chứ?!
Bên cạnh vang lên tiếng động khe khẽ, Hạ Đình Xuyên tỉnh lại. Tôi vội giả vờ ngủ.
Nhưng ánh mắt của anh ta quá nóng bỏng, khiến tôi không thể tiếp tục diễn.
Cho đến khi Hạ Đình Xuyên nhẹ giọng nói: “Thôi nào, đừng giả vờ nữa.” “Nhiều năm trôi qua, khả năng giả ngủ của em vẫn chẳng tiến bộ chút nào.”
Không hiểu sao, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác buồn sâu thẳm.
Tôi mở mắt ra, giận dữ chất vấn: “Hạ Đình Xuyên, rốt cuộc tối qua là chuyện gì?!”
“Sao anh lại ở trong phòng tôi?!” “Anh là chó à?! Cả người tôi đầy dấu vết thế này!!”
Hạ Đình Xuyên tỏ vẻ vô tội: “Đây là phòng của anh. Tối qua chính em cứ nhất quyết đòi vào.” “Nhưng anh cũng rất hoan nghênh.”
Anh xoay người lại, trên lưng đầy vết cào. Tôi cứng họng, không nói nên lời.
Tôi xuống giường, đi giày, đứng dậy cái là suýt nữa khuỵu chân.
Chết tiệt… Không đứng vững nổi. Lưng đau, chân mềm nhũn, chỗ đó càng ê ẩm.
Tôi lê lết đến cửa thì bị Hạ Đình Xuyên gọi lại: “Giang Trì, sau chuyện đêm qua, chúng ta là quan hệ gì?”
Tôi ngoái đầu lại, cười nhạt: “Là quan hệ đã ngủ với nhau một lần, là mối quan hệ cấp trên – cấp dưới.”
“Đều là người trưởng thành hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi rồi, ngủ một đêm cũng đâu có gì to tát.”
Anh cụp mắt xuống, giọng đầy ấm ức: “Nhưng anh chỉ từng ngủ với mình em.”
“Mấy năm nay sau khi chia tay, anh chưa từng có ai khác.”
Tôi cứng miệng đáp lại: “Liên quan gì đến tôi? Tôi yêu vài người rồi đấy.”
“Trên giường chưa bao giờ thiếu người.” “Cho nên chuyện tối qua, anh đừng để trong lòng.”
Sau khi đi công tác về, lòng tôi vẫn rối bời.
Tôi vẫn không thể bình tĩnh đối mặt với Hạ Đình Xuyên, dù vẻ ngoài trông như chẳng có gì.
Tôi cố gắng dùng công việc để lấp đầy tâm trí mình.
Sau khi đàm phán thành công, dự án bắt đầu được triển khai.
Ngày nào tôi cũng bận đến mức không có thời gian nghỉ.
Trên bàn làm việc lúc nào cũng có cà phê và bánh ngọt cao cấp.
Vương Đình nói: “Đều do tổng giám đốc Hạ gửi tới đấy.” “Huhu tôi muốn cống hiến cả đời cho công ty!”
Cả văn phòng đều ra sức nịnh Tống Ngôn: “Đúng là nhờ phúc của Ngôn Ngôn đó nha.”
Vương Đình ghé tai tôi thì thầm: “Nhưng sao tôi thấy không giống lắm. Tối hôm tụi mình đi ăn, tổng giám đốc lạnh lùng với
Tống Ngôn thấy rõ mà, còn từ chối cả việc đưa cậu ta về.”
“Cậu có để ý không? Tổng giám đốc cứ hay liếc nhìn về phía văn phòng cậu.”
Tôi giả vờ ngơ ngác: “Có sao?” “Không đâu.”
Tám giờ tối, mọi người gần như đã về hết. Tôi cũng chuẩn bị rời đi thì Hạ Đình Xuyên gõ cửa bước vào.
Trong tay anh là một củ khoai lang nướng nóng hổi.
Hồi còn yêu nhau, anh cũng hay mua khoai lang cho tôi như thế.
“Chưa định tan ca à?”
Tôi mặc áo khoác chuẩn bị ra về. Hạ Đình Xuyên đề nghị: “Để anh đưa em về.”
Tôi từ chối khéo: “Không cần đâu, bạn trai tôi sắp đến đón rồi.”
Lưu Khâu vừa mới tậu xe mới, nói sẽ ghé khoe với tôi.
Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được điện thoại của Lưu Khâu: “Trì à, cậu tự gọi xe về nhé. Bên quán bar có chuyện, chủ nhà không chịu gia hạn hợp đồng nữa.”
Hạ Đình Xuyên khẽ cong môi cười: “Anh đưa em về.”
Tôi né sang bên, bước ra ngoài: “Tôi tự bắt xe.”
Ngay sau đó, Hạ Đình Xuyên kéo tay tôi lại, lôi thẳng vào văn phòng anh, rồi khóa cửa.
Anh đè tôi lên tường.
“Giang Trì, chia tay với cậu ta đi có được không?” “Hôm qua cậu ta vào khách sạn với người khác, bẩn thỉu lắm.”
Tôi cố đẩy anh ra nhưng không được. “Hạ Đình Xuyên, anh lo chuyện bao đồng giỏi thật đấy.”
Anh nghiêm túc nhìn tôi: “Bởi vì anh muốn theo đuổi lại em.”
Tim tôi đập loạn xạ không khống chế nổi.
Nhưng dựa vào cái gì mà anh muốn chia là chia, muốn theo đuổi là theo đuổi?
“Tôi không bao giờ ăn lại cỏ đã nhổ.”
Ưm…
Hạ Đình Xuyên đột ngột hôn tôi mãnh liệt. Anh biết rõ từng điểm nhạy cảm của tôi.
Ban đầu tôi còn né tránh, còn đẩy ra. Nhưng sau đó, lại không kiềm được mà đáp trả anh.
Lúc ở bên cửa sổ, lúc thăng lúc trầm, tôi bỗng nghĩ— Cảnh đêm thành phố Vân thị thật đẹp.
Ban ngày tôi còn đứng trong phòng này báo cáo công việc. Mà tối đến…
Đều tại Hạ Đình Xuyên. Tôi tức giận cắn mạnh vào cổ anh một cái.
Tại sao lại mơ hồ mà làm chuyện đó lần nữa?! Không hiểu nổi. Nhưng rất… sung sướng.
