{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới

Tháng 11, một tối nọ khi tôi đang đi công tác, chồng gửi cho tôi một tấm ảnh sau khi tắm. Trong ảnh, anh để trần nửa người, ống kính hướng về tấm gương trên bồn rửa mặt. Anh đang khoe dáng với tôi, nhưng tôi nhanh chóng nhận ra điều bất thường — lọ serum đen của tôi đã đổi chỗ, từ kệ trên bị dời xuống kệ dưới. Một người đàn ông như anh, dùng mỹ phẩm dưỡng da dành cho nữ để làm gì?

Chồng tôi tên là Trương Địch, cũng là mối tình đầu của tôi.

Tôi không phải kiểu con gái xinh đẹp nổi bật, trước khi gặp Trương Địch, chưa từng có ai theo đuổi tôi.

Năm đó, khi Trương Địch theo đuổi tôi, bề ngoài tôi tỏ ra dè dặt, nhưng trong lòng thì vừa thấy may mắn vừa biết ơn, giả vờ đắn đo một đêm rồi gật đầu đồng ý.

Thực ra anh ta cũng không đẹp trai gì.

Tôi nghĩ: người hơi xấu một chút sẽ an toàn, ra ngoài sẽ không quá nổi bật mà gây chuyện.

Chúng tôi nhanh chóng thành đôi.

Tôi đối xử với anh ta hết lòng hết dạ. Tôi biết anh ta có một "bạch nguyệt quang" – mối tình đầu. Tôi từng thấy ảnh, quả thật xinh đẹp hơn tôi.

Chính là người mà giờ anh ta đang say mê kia đấy!

Hơn một năm qua, cô ta chia tay bạn trai thứ N rồi, tìm đến Trương Địch khóc than.

Trương Địch, cái bình hoa dự bị vĩnh viễn ấy, ngày ngày mời cô ta ăn uống, an ủi đủ kiểu. Dù trong lòng tôi không vui, nhưng Trương Địch thề sống thề chết rằng giữa họ trong sáng, bảo tôi tin vào nhân phẩm của anh ta, còn nói "bạch nguyệt quang" giờ chỉ như em gái thôi.

Cô ta thì luôn mồm gọi tôi là “chị dâu”, lúc thì khen tôi tài giỏi, lúc thì khen tôi là nhân vật tinh anh trong ngành, lúc lại nói tôi giỏi quản lý chồng, nào là Trương Địch yêu tôi nhiều đến mức nào…

Những lời khen ngọt lịm đó cứ dồn dập đến mức khiến tôi tưởng là thật.

Hơn nữa, cô ta đúng là xinh thật. Đứng cạnh Trương Địch, trông chẳng khác nào hoa đẹp cắm vào… đống phân bò. Dần dần, tôi buông lỏng cảnh giác.

Tháng trước, khi chúng tôi đi đăng ký kết hôn, cô ta còn đặc biệt mời hai đứa tôi đi ăn, chúc tụng chúng tôi trăm năm hạnh phúc, còn bảo quen được tôi nhờ Trương Địch là điều may mắn nhất đời cô ta!

Và bây giờ…

Cái này gọi là cái quái gì hả?!

Tôi giữ bình tĩnh, lấy điện thoại ra, “tách tách tách” chụp lại cảnh hai kẻ đó ôm hôn nhau thắm thiết.

Việc gì cũng cần chứng cứ. Dù có ly hôn, dù có kiện ra tòa, ai khởi kiện người đó phải đưa bằng chứng — tôi phải có thứ để trình ra.

Rời khỏi quán bar đó, tôi sang một quán bar bên cạnh, tìm chỗ có thể nhìn thấy cửa ra vào bên kia, gọi một ly whisky đá.

Hơn một tiếng sau, đôi cẩu nam nữ kia quấn quýt bước lên cùng một chiếc taxi. Tôi bám theo — và tận mắt thấy họ quay về căn nhà mà tôi và Trương Địch đang sống!

Căn hộ đó là tôi mua, chuẩn bị riêng cho cuộc sống hôn nhân của cả hai, mới dọn vào chưa đầy nửa năm.

Đây là sự sỉ nhục trắng trợn!

Tôi ngồi trong taxi, móng tay cắm sâu vào da thịt, mắt trừng căng ra, trong đầu toàn là cảnh tôi lao vào xé xác kẻ thứ ba hoặc bắt gian tại trận…

Nhưng lý trí ngăn tôi lại.

Giờ mà xông vào đánh ghen, thì cùng lắm cũng chỉ là ly hôn — chẳng hề gì đến hai người kia. Thậm chí, có khi hai đứa đó còn liên thủ tẩn tôi một trận.

Thời buổi này, chuyện vợ cả bắt gian rồi bị chồng với tiểu tam đánh hội đồng, lên báo còn thiếu chắc?

“Cô ơi, có xuống xe không?”

“Không.”

Tôi đọc tên một khách sạn gần đó. Tôi cần thời gian suy nghĩ cho kỹ.

Phải tìm ra điểm yếu của bọn họ.

 

2

Vài phút sau, Trương Địch gọi điện cho tôi.

Nhìn chữ “Chồng yêu” trên màn hình, tôi lập tức nhớ đến chiếc vali tôi để sẵn ở phòng khách, liền nhanh chóng xoa mặt, hít một hơi thật sâu rồi mới bắt máy:

“Vợ ơi, em đang ở đâu thế? Em về rồi phải không? Anh mới đi bar về, uống hơi nhiều.”

Giọng anh ta mệt mỏi, giả vờ y như thật.

“Em đang ở tòa soạn, đề tài có trục trặc, cả phòng đang phải làm thêm, chẳng biết mấy giờ mới xong!” Tôi cố nén cơn buồn nôn, gắt gỏng, “Thôi, đừng nói nữa, phiền chết đi được! Việc thì không bao giờ hết!”

“Vậy em làm việc đi, anh đợi em.”

Anh ta cúp máy.

Tôi cười lạnh.

Đợi tôi? Đợi kiểu gì? Lên giường với bạch nguyệt quang rồi đợi à? Mấy chuyện thế này, trước đây đã xảy ra bao nhiêu lần rồi?

Lúc hai người họ bước vào nhà, thấy cái vali chắc sốc lắm nhỉ?

Nhà tôi mua, dự định cho cuộc sống vợ chồng, vậy mà người phải ở khách sạn lại là tôi?

Tất cả tủi nhục hôm nay, tôi nhất định bắt hai người đó trả đủ — thậm chí gấp đôi!

Đêm đó, tôi mất ngủ hoàn toàn, trong đầu toàn tính kế…

 

3

Sáng hôm sau, tôi đang rửa mặt thì Trương Địch gọi đến.

Anh ta dịu dàng hỏi tôi đã xong việc chưa, bảo thương tôi, yêu tôi, dặn tôi làm xong thì nhanh về nhà nghỉ ngơi.

Tôi nhìn vào gương, lật trắng mắt. Miệng thì ngứa ngáy muốn hỏi:

“Chăn ga giặt chưa? Có thông gió chưa? Mùi dơ dớp còn vương lại không?”

Nhưng tôi nhịn được, chỉ nói:

“Vừa làm xong, đang ăn sáng với đồng nghiệp, tí về.”

10 giờ sáng, tôi về đến khu nhà.

[Việc đầu tiên tôi làm không phải là về nhà, mà là đến ban quản lý khu căn hộ.]

Tôi giả vờ nói nhà bị trộm, yêu cầu ban quản lý cho xem lại camera tầng nhà mình.

Cô em nhân viên ở đó nhận ra tôi, rất nhiệt tình dẫn tôi vào phòng giám sát, còn đặc biệt nhường cho tôi một chiếc máy tính riêng.

Tối hôm trước tôi đã liệt kê sẵn toàn bộ lịch công tác nửa năm gần đây, giờ chỉ việc ngồi trước máy, dò từng khung thời gian một.

Quả nhiên — hai kẻ đó không biết xấu hổ là gì.

Lần nào chưa bước vào cửa đã dính nhau như sam.

Camera khu tôi chỉ lưu trữ ba tháng. Trong khoảng đó, tôi tìm được bốn đoạn clip — đều là cảnh hai người đó ôm ấp quấn quít ngay trước cửa nhà.

Khốn thật, muốn làm thì đi chỗ khác mà làm!

Tôi tranh thủ lúc không ai chú ý, cắm nhanh USB vào và copy toàn bộ mấy đoạn đó ra.

[Việc thứ hai, mới là về nhà.]

Chiến trường đã được “thu dọn” sạch sẽ. Cửa sổ mở toang, giường gối gọn gàng, thùng rác không có một cọng rác.

Vali của tôi đã được thu dọn, đồ bẩn quăng vào máy giặt, đồ sạch treo trong tủ.

Nếu không phải tận mắt thấy chuyện tối qua, có khi tôi vẫn còn tưởng mình đã tìm được người đàn ông biết quan tâm, biết chăm sóc.

Tôi ngồi xuống sofa, tiện tay nhặt chiếc iPad đặt trên tay vịn ghế.

[Mở WeChat.]

Tên này vì mê chơi “PUBG” nên WeChat luôn đăng nhập sẵn.

Tôi mở lịch sử [trò chuyện giữa hắn và “bạch nguyệt quang”].

Xóa cũng không kỹ, nhưng khá khôn — không có câu từ mùi mẫn hay mập mờ gì cả, chỉ toàn chuyện hẹn ăn uống, địa điểm thời gian đều là những lúc tôi cũng có mặt.

Tôi cười khẩy, mở tiếp mục [Tôi > Ví tiền > Giao dịch].

Cẩn thận mấy cũng có lúc sơ hở — từng khoản chi từ WeChat đều liệt kê rõ ràng.

Gửi lì xì thì khỏi nói, đủ loại lớn nhỏ.

Tiếp đến là khách sạn — nhìn thời gian và số tiền thì chắc là thuê theo giờ.

Cửa hàng đồ tình thú — không biết mua thứ gì.

Rồi chi tiêu ở trung tâm thương mại, cửa hàng hoa, tiệm bánh ngọt…

Cặp này gặp nhau… cũng siêng thật.

Tôi không chụp màn hình — mà dùng điện thoại riêng chụp lại từng ảnh, tránh để lại dấu vết trong iPad.

Cuối cùng là [mở ứng dụng đầu tư chứng khoán].

Tôi là phóng viên tài chính, quan hệ rộng với không ít ông lớn trong ngành. Những năm gần đây theo chân họ cũng kiếm được kha khá — đặc biệt là nhờ chứng khoán.

Trương Địch chính là do tôi cầm tay chỉ việc.

Tài khoản chứng khoán của hắn là do tôi lập, mật khẩu cũng tôi đặt, hắn chưa từng đổi — tiện cho tôi lâu lâu đăng nhập thay.

Tôi trích xuất toàn bộ giao dịch, quay lại một đoạn video.

Tôi và hắn chưa tổ chức đám cưới, nhưng trên pháp luật vẫn là vợ chồng hợp pháp.

Tôi không ham tiền của hắn. Nhưng tôi càng không muốn hắn giở trò với tiền của tôi.

Tài sản trước hôn nhân thì dễ nói, nhưng nửa năm sau khi đăng ký — thì không dễ cắt rạch ròi.

Giờ có hai khoản sao kê này trong tay, câu chuyện đã khác.

Chúng tôi tự đầu tư riêng.

Tiền hắn kiếm được, gần như đổ hết vào chứng khoán, còn phần chi tiêu qua WeChat thì rõ rành rành — đổ hết lên đầu “bạch nguyệt quang” kia rồi.

Nghĩ mà buồn cười.

Tôi sống với hắn hai năm, mọi chi tiêu sinh hoạt gần như đều là tiền tôi bỏ ra.

Tôi không phải kiểu con gái có bạn trai là đòi người ta nuôi.

Giáo dục nhà tôi luôn dạy một điều:

[Phụ nữ muốn vững vàng trong hôn nhân, phải độc lập về tài chính.]

Nhưng thực tế thì thế này:

[Đàn ông tiêu tiền cho ai, thì sẽ yêu người đó hơn. Đàn ông biết xót tiền, thì mới biết xót đàn bà.]

 

4

Ba giờ chiều, Trương Địch gọi điện cho tôi.

Một là hỏi tôi đã nghỉ ngơi chưa, hai là rủ tôi ra ngoài ăn tối, nói tôi “đi công tác lại còn tăng ca”, vất vả quá rồi, phải bù đắp cho đàng hoàng.

“Còn ai đi cùng không?” Tôi giả vờ hỏi bâng quơ.

“Hôm qua vừa uống với mấy anh em rồi, nay không rủ nữa,” Trương Địch nghĩ một chút, “Chu Nguyệt bảo lâu rồi chưa gặp em, hay anh rủ cô ấy nhé?”

Chu Nguyệt — chính là bạch nguyệt quang.

“Được, em còn tiện tay mang ít quà cho cô ấy.” Tôi cười nhẹ, “Nhưng anh không được nói trước đâu đấy, mất cả bất ngờ!”

Trương Địch lập tức đồng ý, còn hỏi sao tôi không mua quà cho anh ta.

Tôi thầm khinh trong lòng, nhưng vẫn cười tươi rói: “Dĩ nhiên là có chứ, tối về sẽ đưa anh — đảm bảo đúng gu của anh luôn.”

Trương Địch hí hửng hôn chụt chụt vào điện thoại.

Những cử chỉ thân mật như thế này, trước kia tôi từng thấy ngọt ngào lắm.

Còn bây giờ — chỉ thấy buồn nôn.

Trương Địch dặn tôi nghỉ ngơi thêm chút, tối gặp nhau.

Nghỉ ngơi? Tôi nào dám?

Cơn giận bốc lên như lửa, thiêu đốt từng tế bào trong người tôi.

Tôi “vèo” một phát bật dậy, lập tức gọi cho cô bạn thân làm bên công an, vắn tắt kể sơ tình hình, hỏi ngoài mấy trang thương mại điện tử thì còn nơi nào bán thiết bị nghe lén không — tôi cần gấp.

Cô ấy bảo ra khu điện tử, còn cho tôi tên một cửa hàng cụ thể.

Tôi nói cảm ơn.

Cô ấy “ê” một tiếng, gọi tôi lại: “Thắng Nam, tớ nhắc cậu luôn — nghe lén là phạm pháp đấy. Loại bằng chứng lấy bằng cách này, toà không chấp nhận đâu.”

“Tớ biết. Bị bắt thì nhẹ là phạt hành chính theo luật an ninh, phạt tiền hoặc giam vài ngày; nặng thì là tội hình sự.” Tôi đáp, “Yên tâm, tớ sẽ không để lộ, càng không ngu đến mức lấy làm chứng cứ. Tớ chỉ muốn biết, Trương Địch rốt cuộc là người hay là súc sinh.”

Bạn tôi lại nhắc tôi cẩn thận: phạt tiền thì nhỏ, có tiền án mới là phiền lớn.

Tôi “ừ” một tiếng, lao vào tắm rửa, thay đồ, trang điểm…

Phần Tiếp Theo

Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới - P5

17

Tôi biết cú chốt đã thành công. Trong hai kế hoạch, đây là phương án mạo hiểm hơn, nhưng hiệu quả cũng rực rỡ nhất.

Màn chiếu lớn trong sảnh cưới đang phát đoạn video chụp ảnh cưới của tôi và Trương Địch.

Nhưng bây giờ, thứ hiện lên là một cặp đang hôn nhau nồng nhiệt.

Người đàn ông quay lưng về phía máy quay, nhìn từ vóc dáng và trang phục, chẳng khác gì chú rể. Mặt của cô gái bị che khuất, chỉ lộ ra một góc váy trắng.

Tất cả mọi người đều nghĩ đó là cô dâu. Tất cả đều chăm chú nhìn màn hình.

MC phấn khích hỏi khách mời:

— Chú rể đã không kiềm chế được mà hôn cô dâu rồi! Có nên cắt ngang không nhỉ? Có nên cử người lên...

Lời chưa dứt, anh ta nhìn thấy tôi đứng ở cửa đại sảnh, ngạc nhiên như gặp ma.

Tôi ăn diện lộng lẫy, đứng ở lối vào.

Khách mời thấy biểu cảm như thấy quỷ của MC thì lần lượt quay đầu nhìn tôi.

Một luồng ánh sáng chiếu thẳng lên người tôi. Bạn thân tôi đang đứng sau điều chỉnh đèn rọi.

Tôi trợn mắt nhìn màn hình, diễn như thể bị sốc nặng. Thực ra, tôi đã tưởng tượng cảnh này vô số lần, nên chỉ thấy bình thản.

Tôi giả vờ run rẩy, như thể bị đả kích dữ dội, suýt ngã, khách mời xung quanh vội vàng đỡ.

Trong lúc đó, camera trong phòng nghỉ vẫn tiếp tục ghi hình, không hay biết chuyện gì đang xảy ra ở sảnh.

Hơn mười giây sau, gương mặt của hai nhân vật chính hiện rõ lên màn hình.

Chu Nguyệt mắt mơ màng, đang hôn Trương Địch đến quên trời đất, tay hắn còn đặt lên ngực cô ta, váy bị vạch ra một mảng trắng lộ liễu.

— Sao lại là hai người?!

Nhiếp ảnh gia thốt lên kinh ngạc.

Hai người cuối cùng cũng bừng tỉnh, Chu Nguyệt hét toáng lên, lao tới đẩy máy quay, hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội. Cùng lúc đó, bố mẹ Trương Địch xông vào.

Trong hình ảnh rung lắc, mẹ Trương Địch tát Chu Nguyệt một cái trời giáng, mắng:

— Con tiện nhân!

Còn bố hắn thì đá Trương Địch mấy cú, giận dữ hét lớn.

Phòng nghỉ hỗn loạn, màn hình lớn vụt tắt.

Sảnh cưới im phăng phắc. Có người quay video, có người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

 

18

Tôi hít sâu một hơi, làm ra vẻ lấy hết can đảm, xách váy tiến về phía phòng nghỉ.

Bên trong:

"Mẹ kiếp! Mày còn là người không?"

Bố Trương Địch đá mạnh vào chân con trai, âm thanh nghe còn đau hơn cả cảm giác.

"Thắng Nam là một cô gái tốt như vậy, mày làm vậy với nó còn là người à? Mày làm nhục cả cha mẹ mày!"

Trương Địch đau đớn rên rỉ, miệng lắp bắp: "Là Chu Nguyệt dụ dỗ con..."

Chu Nguyệt ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối bù, mặt đầy phấn lem nhem, khóc nức nở.

Tôi đứng ngoài cửa, nhướng mày:

"Quá mất mặt. Dù gì cũng phải nghĩ cho bố mẹ mình chứ? Bao nhiêu họ hàng chứng kiến mà vẫn còn muốn tìm kích thích? Ly hôn đi, không sống nổi nữa rồi!"

Bố mẹ Trương Địch vừa đau vừa giận, một người lại đá con, người kia lại tát Chu Nguyệt thêm hai cái, rồi chạy tới cầu xin tôi tha thứ.

Tôi không nói gì, chỉ đứng nhìn Trương Địch đầy khinh bỉ.

Tôi quá hiểu hắn.

Quả nhiên, vài giây sau hắn ngẩng đầu gân cổ gào lên:

"Ly hôn thì ly hôn! Ngoài kiếm tiền ra cô làm được cái gì? Đến khi toà mở cửa tôi sẽ ly hôn ngay! Tôi không cần một xu của cô!"

Nói xong, hắn chạy tới ôm Chu Nguyệt, tuyên bố Chu Nguyệt mới là tình yêu đích thực.

Lúc này, nhóm bạn thân của hắn nãy giờ đứng xem cũng mở miệng:

"Địch, chuyện này ông quá đáng rồi đấy!"

"Ông lăng nhăng bọn tôi còn mắt nhắm mắt mở, nhưng ngay trong lễ cưới thì ông tính để chị Thắng Nam sống sao?"

"Đừng có nói nghe sang mồm là ‘ra đi tay trắng’, mấy năm nay ông tiêu tiền ai mà không biết?"

"Nhà cửa đồ đạc đều chị ấy mua, kiếm được bao nhiêu đổ hết vào con kia rồi!"

"Con người không thể vô lương tâm như thế!"

Mấy người đó vừa nói vừa quan sát thái độ tôi.

Tôi hiểu ngay. Bọn họ tính toán rồi — trước Tết tôi bảo họ bán hết cổ phiếu, đợi sau Tết tôi dẫn lại thì mới có ăn. Giờ nịnh tôi là vì sợ mất "cô quân sư".

Mặt bố mẹ Trương Địch đen kịt.

"Vợ kiếm tiền cho con trai tiêu" mà bị người ngoài nói toạc ra thì còn gì mất mặt hơn?

"Đồ vô dụng! Sao tao lại sinh ra cái loại khốn nạn này?!"

Bố Trương Địch quay lưng bỏ đi, coi như ngầm chấp nhận để hắn tự chịu hậu quả.

Một vở kịch hay như vậy, sao có thể kết thúc nhanh thế?

Tôi liếc sang bạn thân, cô ấy nháy mắt ra hiệu đã rõ.

Vài giây sau, có người trong sảnh lớn hét to:

"Trời ơi! Ai đăng video này lên Douyin rồi kìa?!"

Mọi người lấy điện thoại ra xem, đều ngây người rồi thì thầm bàn tán:

"Lượt xem đang nhảy điên cuồng!"

"Bình luận toàn mắng chửi… đúng là đáng đời!"

“Chuẩn bị lên hot search rồi đó!”

“Cái cô gái kia, sau này ai dám cưới nữa?”

Trương Địch chẳng phản ứng gì, cứ như con rùa rụt cổ, cúi đầu không nói, nằm nửa người lên Chu Nguyệt như thể đang che chắn bảo vệ cô ta.

Nhưng Chu Nguyệt rõ ràng chẳng cần bảo vệ.

Nghe thấy có người nói “sau này ai dám cưới”, cô ta lập tức đẩy Trương Địch ra, lao về phía đám đông, giật lấy một chiếc điện thoại đang phát video.

Mới nhìn qua một cái, mặt cô ta trắng bệch, chân bước lùi lại, mắt hoảng loạn tột độ.

Video đó được quay từ sảnh tiệc, có cả nội dung trên màn hình lớn và phản ứng của cô dâu cùng khách khứa.

Chỉ là—

Lượt xem và bình luận đều là tôi bỏ tiền chạy quảng cáo.

Mấu chốt là bình luận – toàn là dắt mũi dư luận.

Có người chửi cặp đôi gian phu dâm phụ, có người nói đã từng là bạn trai cũ của cô ta, cô ta mê tiền, ai có tiền là theo.

Thậm chí có bình luận:

“Khoan đã! Đó chẳng phải là con nhỏ Nguyệt gì gì à?! Bạn tôi mới khoe vài hôm trước là sắp dẫn về ra mắt bố mẹ đấy! Giờ lại thấy dính với thằng khác!”

“Nguyệt ơi!”

Trương Địch gọi to.

Chu Nguyệt như không nghe thấy, lùi lại mấy bước rồi trừng mắt nhìn Trương Địch, rút điện thoại run rẩy gọi:

“Anh Lâm… em là Chu Nguyệt đây, cái video đó… em có thể giải thích, em bị ép mà… em chỉ quen cô dâu thôi, không quen chú rể… anh nói với bác trai bác gái giúp em nhé, em không phải loại người như vậy…”

Lúc này đến lượt Trương Địch hoảng sợ, không thể tin được nhìn Chu Nguyệt.

Khách mời xung quanh giờ chẳng còn ai gọi là “tai nạn” nữa rồi, mà đúng chuẩn xem kịch hay:

Chú rể ngoại tình với phù dâu ngay trong lễ cưới, vừa tuyên bố người kia là tình yêu đời mình, đã bị lật mặt—phù dâu hóa ra đã có “hôn phu”!

“…Khi nào anh đưa em về ra mắt? …Gì cơ? Chờ thông báo? …Thế 40 mấy triệu em đưa thì sao? Em không đầu tư nữa đâu… alo? Anh Lâm! Alo!”

Chu Nguyệt ngồi phệt xuống đất, gào khóc đến khản cả giọng.

Trương Địch nhào tới, túm vai cô ta, mắt đỏ quạch:

“40 triệu cái gì?! Không phải em nói là đưa cho dì sửa nhà sao? Cái gã Lâm đó là ai?!”

Đám bạn của Trương Địch cũng xúm lại, truy hỏi:

“Thế còn tiền của tụi này? Tiền đâu?!”

Và rồi, một trong số họ đã báo cảnh sát.

Lễ cưới trong mơ kết thúc bằng tiếng còi xe cảnh sát 110.

Chu Nguyệt, Trương Địch và cả đám bạn được mời về đồn để lấy lời khai.

Còn bố mẹ Trương Địch thì phải ở lại khách sạn thu dọn tàn cuộc — một là thanh toán tiền tiệc cưới và chi phí sự kiện, hai là đi trả lại lễ mừng cho khách mời.

 

19

Giấc mộng làm dâu nhà giàu của "bạch nguyệt quang" đã chính thức tan vỡ.

Tổng số tiền liên quan trong vụ việc là 480.000 tệ, gồm 200.000 từ Trương Địch, 150.000 tiền riêng của cô ta, 50.000 vay từ bạn trai cũ, còn lại 80.000 là do đám bạn của Trương Địch góp lại.

Ngay tại đồn cảnh sát, Trương Địch đã nổi điên đánh bạch nguyệt quang, may mà bị cảnh sát cản lại nên chưa gây hậu quả nghiêm trọng.

Còn về phần cô ta—tiền dĩ nhiên vẫn quan trọng hơn đàn ông.

Chiều hôm đó, đám bạn của Trương Địch lũ lượt kéo đến tìm tôi, từng người một đều sỉ vả Trương Địch và bạch nguyệt quang trước mặt tôi, rồi dè dặt hỏi:

“Chị Thắng Nam à, sau này chuyện đầu tư tài chính, bọn em nên làm sao đây?”

Tôi chỉ cười nhạt:

“Việc chuyên môn nên để người chuyên làm. Cứ mua quỹ đầu tư đi, đầu năm thường sẽ có ‘khai xuân đỏ lửa’.”

Thế là cả đám hí hửng đi mua quỹ như ong vỡ tổ.

 

20

Tiền thực sự rất quan trọng.

Ngày ly hôn, Trương Địch không màng thể diện, ôm bó hoa hồng quỳ một gối trước cổng cơ quan hành chính, cầu xin tôi quay lại.

“Thắng Nam, trước kia là anh bị mê muội! Người anh thật sự yêu là em! Mình bắt đầu lại có được không?”

“Anh biết mình sai rồi! Cho anh một cơ hội, anh sẽ dùng cả đời để bù đắp cho em!”

Tôi thẳng thừng từ chối, anh ta bèn đứng dậy chuyển sang bàn chuyện tiền bạc:

“Lý Thắng Nam, hồi đó nhà anh đưa nhà em sính lễ ba chục ngàn, em phải trả lại cho anh!”

“Xin lỗi, tôi không trả.” Tôi đút tay vào túi, lạnh nhạt nói, “Anh có thể kiện ra tòa. Nhưng anh là người ngoại tình trước, tôi cũng có đầy đủ bằng chứng để chứng minh anh cưới tôi chỉ để lợi dụng.”

Trương Địch nghiến răng, lúc điền vào giấy ly hôn, đến phần phân chia tài sản thì lại đòi chia nửa căn nhà, lấy cớ rằng trong thời gian ngắn ngủi sau cưới có cùng tôi trả góp.

Tôi bật cười, liền viết ngay lên giấy: “Nhà thuộc về bên nữ, không có tài sản chung khác.” rồi ký tên.

“Tôi vẫn câu cũ: anh cứ kiện đi, nhưng tôi nói trước—khả năng thắng kiện của anh là bằng không, phí kiện tụng cũng là tiền.”

Trương Địch bất lực ký tên, thế là chính thức ly hôn.

Sau đó—

Trương Địch mất việc.

Vì đoạn video đó thật sự quá hot, chuyện ngoại tình ngay trong ngày cưới bị cả công ty biết, bộ phận nhân sự mời anh ta nói chuyện, khuyên anh ta tự viết đơn nghỉ việc.

Còn “bạch nguyệt quang” bị dân mạng chửi đến mức không dám ló mặt ra đường, cũng mất việc theo.

Về đám bạn của Trương Địch thì… Hừ, ai chơi cổ phiếu hay mua quỹ đầu tư cũng biết, sau Tết năm 2021 chẳng có cái gọi là “khởi đầu đỏ lửa”, cả đám lỗ sấp mặt.

Sau đó—

Tôi nghe nói Trương Địch rất hối hận, ngày nào cũng lấy rượu giải sầu. Sau khi chia tay với bạch nguyệt quang, ngày nào cũng lẩm bẩm:

“Cái gì mà ánh trăng trắng ngà… Rõ là cơm trắng nguội, còn là cơm người ta ăn dở rồi…”

Tôi cười, trong lòng chỉ có hai chữ: Đáng đời!

 

P.S:

Có người hỏi tôi: “Trương Địch và bạch nguyệt quang suốt ngày chê cô xấu xí, rốt cuộc cô xấu cỡ nào?”

Tôi thấy cũng bình thường thôi. Không trang điểm thì hơi kém một chút, chứ trang điểm lên, ăn mặc vào, chắc chắn không dưới trung bình.

Lại có người hỏi: “Phương án dự phòng cho màn vạch mặt trong tiệc cưới là gì?”

Còn nhớ đoạn video quay ngoài quán bar không? Và mấy đoạn tôi sao chép từ camera giám sát của khu chung cư ấy?

Tôi đã cắt dựng lại một bản, định phát trong lễ cưới.

Chỉ là—nếu phát bản đó thì ai cũng biết là tôi đứng sau, đâu thể “ngầu lòi” như màn bắt gian ngay tại trận được!

 

P.P.S:

Tôi: “Có bắt được tên ‘nuôi heo’ kia không?”

Cô bạn thân: “Có! Nhưng cần thời gian.”

Cô ấy nói thêm: “Đến lúc bắt được, dù có đòi lại được tiền thì cũng chỉ còn một phần nhỏ thôi…”

 

Phần Trước

Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới - P4

13

Sau đợt sụp đổ thị trường chứng khoán năm 2015, chứng khoán trong nước dần hồi phục.

Đến năm 2019, thị trường bước vào giai đoạn tăng trưởng có chọn lọc, đặc biệt sau đại dịch, xu hướng càng lên mạnh.

Những mã cổ phiếu tôi chọn cũng khá có giá, liên tục tăng vượt thị trường trong nhiều ngày.

Tôi ôm hàng một tuần rồi lần lượt bán ra. Trước khi bán, tôi còn dặn dò rõ ràng với Trương Địch và Chu Nguyệt:

Đừng tham, mau chốt lời, sắp tới chắc có đợt điều chỉnh.

Lúc mua thì nghe lời tôi, nhưng giờ thấy lãi đậm thì không nỡ bán.

Đặc biệt là Chu Nguyệt — cô ta vừa muốn gom vốn để “gả vào hào môn”, vừa muốn đầu tư vào công ty bạn trai.

Những ngày sau đó, tôi ngày nào cũng nhắc Trương Địch bán cổ phiếu.

Hai người bọn họ gọi điện không biết bao nhiêu lần, bắt đầu học cách phân tích biểu đồ kỹ thuật như dân chuyên, cuối cùng đến khi dính ba phiên giảm sàn liên tiếp mới vừa tiếc nuối vừa hối hận mà bán sạch.

Tốt lắm.

Bán sạch – tức là tiền mặt trong tay đang ở mức cao nhất.

“Chị dâu, hỏi chị chuyện này, chị hiểu gì về blockchain không?”

Chu Nguyệt gọi cho tôi.

“Tôi không rành lắm.” Tôi đáp, “Chỉ biết nó rất ghê gớm. Cô biết bitcoin chứ? Thành phần cốt lõi của nó chính là blockchain đấy. Nếu có thời gian thì tìm hiểu thử, sao vậy?”

“Bạn em đang làm về cái này.” Chu Nguyệt nói, “Nghe bảo rất lời, là xu hướng sắp tới.”

“Bạn em đỉnh thế! Thế thì chắc là tay to trong ngành tài chính rồi!” Tôi cười, “Có dịp nhớ giới thiệu cho chị làm quen nha, biết đâu được bám đùi vàng.”

“Ây da, có bạn giỏi thế thì sau này hỏi bạn ấy luôn đi! Còn chị, gặp mấy người giỏi thế, em thấy mình chỉ là cái bình rỗng thôi.”

“Nhưng nếu có cơ hội, nhớ bảo bạn em kéo chị theo với nhé!”

Chu Nguyệt giả vờ từ chối: “Cũng không thân lắm đâu ạ...”

Tôi chỉ cười, câu đã cắn rồi, chẳng cần giật mạnh.

Tôi cũng chẳng nhắc thêm — đúng như phong cách trước giờ của tôi: không bao giờ ép người khác.

 

14

Thiết bị nghe lén bên phía “rich kid” đã hết pin từ lâu.

Cái tôi gắn trong ví Trương Địch thì tôi đã âm thầm sạc lại một lần.

Tôi không rõ quan hệ giữa Chu Nguyệt và “rich kid” tiến triển tới đâu, nhưng mọi động thái giữa Chu Nguyệt và Trương Địch tôi nắm rõ như lòng bàn tay.

Chu Nguyệt nói với Trương Địch rằng cô ta muốn mượn 200 nghìn tệ — lý do là nhà dì đang sửa nhà gần khu du lịch, muốn mở homestay.

Ban đầu Trương Địch còn ngần ngừ, nhưng bị Chu Nguyệt ngọt nhạt dỗ dành.

Cô ta lý lẽ đầy đủ:

  1. Một tháng 2 phân lời, một năm là 24% – lãi suất cao mà lại là người quen, không rủi ro!
  2. Không cần dựa vào phụ nữ kiếm tiền, đỡ bị coi thường.
  3. Cô ta cũng bỏ vào 150 nghìn, dốc toàn bộ tiền tiết kiệm.
  4. “Nếu con nhỏ xấu xí đó phát hiện chuyện chúng ta thì còn trông cậy gì nó kiếm tiền cho anh? Anh đâu biết chơi chứng khoán, nó đào cái hố là anh sập liền!”
  5. “Chờ đến lúc anh ly hôn, anh sẽ là đồ cũ rồi. Dù có giành được nhà và tiền của nó, nhà em có đồng ý không? Giờ giúp nhà dì em một tay, sau này ít ra còn có người nói tốt giùm anh.”

Tôi không biết hắn bị câu nào thuyết phục, nhưng tôi biết hắn ra một điều kiện:

“Sau này chồng nhớ vợ, em phải lập tức xuất hiện.”

Chu Nguyệt nũng nịu:

“Em bây giờ chẳng phải thế sao? Chỉ cần anh gọi là em chạy ào tới ngay mà! Chồng ơi, hôm nay đánh bao nhiêu hiệp đây~?”

Thiết bị nghe lén nhanh chóng vang lên âm thanh “ư ư a a”…

Tôi rút tai nghe, mấy âm thanh đó nghe mãi cũng ngán.

Tối hôm đó, tôi nhân lúc Trương Địch đang tắm, rút thiết bị ra khỏi ví hắn, đi qua toilet phòng bên — “rào” một cái, xả nước.

Thứ này, dùng thì tiện thật, nhưng cuối cùng vẫn là bom hẹn giờ.

 

15

Vài ngày trước Tết, thị trường chứng khoán tăng chóng mặt.

Ngó đâu cũng thấy bảng điện xanh rực.

Tôi thúc Trương Địch và đám bạn hắn mua mua mua. Đám đó hớn hở như tết, miệng liên tục “Chị Thắng Nam đỉnh thật!”

Trương Địch ngoài mặt “ừ ừ mua rồi”, nhưng biểu cảm thì đau như mất sổ đỏ.

Tôi giả vờ không thấy, ngày nào cũng mang biểu đồ đến khoe: “Kiếm chết luôn nè!”

Tôi đoán hắn đã đưa hết tiền cho Chu Nguyệt, liền định đăng nhập tài khoản xem thử.

Trùng hợp thay, mật khẩu đã bị đổi!

Chắn chắn là đề phòng tôi — không muốn tôi biết hắn cháy túi.

Tôi vờ như không biết gì, vẫn vui vẻ bàn với công ty tổ chức tiệc cưới.

“Chồng ơi, một máy quay đủ không ta?” Tôi nhíu mày, giả bộ bất mãn, “Khu vực sân khấu thì có máy di động theo dõi được, nhưng không quay được cha mẹ hai bên hay khách mời nhiều…”

“Không đủ đâu!” Trương Địch đáp ngay, “Cưới là chuyện trọng đại, ít nhất hai máy!”

“Em cũng thấy vậy!” Tôi gật đầu, “Mấy anh phù rể đẹp trai với chị phù dâu xinh xắn cũng phải được lên hình chứ!”

Ba phù rể là bạn thân của hắn, ba phù dâu thì một là Chu Nguyệt, hai người còn lại là bạn quê tôi.

Cô bạn làm công an sẽ đảm nhiệm vai trò điều phối tổng tại hiện trường.

Tất cả đều đã chuẩn bị đâu vào đó.

 

Ngày cưới.

Từ trang điểm, rước dâu cho tới đãi tiệc — mọi thứ đều đâu ra đó.

Mẹ tôi lúc khóc lúc cười, khi thì bảo tôi trưởng thành rồi, cuối cùng cũng gả đi được.

Khi thì dặn dò Trương Địch không ngớt:

“Sau này phải đối xử tốt với con bé nghe chưa?”

Trương Địch một câu một dạ: “Mẹ cứ yên tâm!”

Ba mẹ hắn thì liên tục quay sang tôi và ba mẹ tôi, nắm tay chắc nịch nói:

“Anh chị thông gia cứ yên tâm. Thắng Nam về làm dâu nhà tôi, chúng tôi coi như con gái ruột. Trương Địch mà có lỗi với con bé, chúng tôi đập gãy chân nó!”

Tôi nắm chặt tay mẹ, quay sang ba mẹ chồng tương lai, dịu dàng nói:

“Mẹ cứ yên tâm. Trương Địch hiền lành, đối xử với con rất tốt.”

Ba mẹ hai bên đều rất hài lòng.

 

16

Khách mời lần lượt đến đông đủ.

Tôi và Trương Địch đứng trước sảnh khách sạn đón khách. Gần 12 giờ, tôi viện cớ trang điểm lại, rời khỏi sảnh và trốn vào nhà vệ sinh, ngồi yên trên bồn cầu chờ thời cơ.

Tất cả đều là sắp đặt sẵn.

Năm phút sau, bạn thân tôi "vô tình" đi tìm, thấy tôi không có trong sảnh liền nhờ Chu Nguyệt vào phòng nghỉ tìm.

Bộ váy phù dâu mà Chu Nguyệt mặc hôm nay vốn đã bị tôi "ra tay" trước, không quá vừa người, nội y nâng ngực cũng không ổn, phần ngực nhìn có vẻ trống trải.

Cô ta suốt buổi sáng cứ phải chỉnh đi chỉnh lại, vòng một chính là điểm tự hào lớn nhất của cô ta.

Chu Nguyệt còn đeo một chiếc dây chuyền pha lê đỏ, mỗi lần chỉnh sửa, khe ngực càng lộ rõ, Trương Địch thì lén liếc nhìn mấy lần.

Cô ta mà vào phòng nghỉ, kiểu gì cũng sẽ đứng trước gương chỉnh lại nội y và tự ngắm mình đến phát nghiện như mọi khi.

Vài phút sau, nghi lễ bắt đầu, sẽ có người bảo Trương Địch đi tìm tôi.

Bạn thân tôi đã gọi thợ quay lén theo dõi, kết nối thẳng với màn hình lớn trong sảnh tiệc, dùng làm “tư liệu hậu trường”...

12 giờ 08, tôi nhận được tin nhắn ba chữ từ bạn thân:

"Vào đại sảnh."

Phần Trước| Phần Sau

Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới - P3

9

Tôi gọi cho cô bạn thân làm ở công an. Vài phút sau, cô ấy gõ cửa phòng làm việc của tôi.

Vừa mở cửa, cô ấy giật mình: “Mắt cậu đỏ thế kia? … Trương Địch lại làm gì nữa?”

Tôi đưa tai nghe cho cô ấy, bật đoạn vừa rồi trong xe.

Nghe xong, cô ấy cũng tức đến nghẹt thở, mắng không ngừng: “Thằng khốn, đồ rác rưởi, cặn bã!” rồi hỏi tôi định làm gì tiếp.

Làm gì ư?

Đây không còn là chuyện ngoại tình trong hôn nhân đơn thuần nữa.

Trương Địch công khai chê tôi xấu, còn nói “chỉ sống với tôi vài năm”. Chu Nguyệt thì nhắc đến “tiền” và “nhà” — rõ ràng:

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là một vụ tính toán.

Nhà là của tôi! Tiền tiết kiệm là của tôi!

Con mắt đầu tư là của tôi!

Thậm chí, cả tài sản của ba mẹ tôi nữa!

Ba mẹ tôi chỉ có mình tôi là con, ở quê có ba căn nhà — hai căn đã đứng tên tôi.

Mấy “căn nhà” mà bọn họ nhắc đến, chắc chắn bao gồm cả hai căn đó.

Tôi nhìn cô bạn thân hơn mình vài tuổi, nghiến răng: “Chị… giúp em!”

 

10

Mắt tôi đỏ đến đáng sợ, gần như chẳng còn thấy lòng trắng — toàn máu là máu.

Tôi đến bệnh viện khám, kê một đống thuốc, sau đó danh chính ngôn thuận thành “bệnh nhân”, không còn “nghĩa vụ vợ chồng”, mỗi đêm đều quay lưng về phía Trương Địch mà ngủ.

Hắn cũng đỡ phải nhìn mặt tôi. Nhưng Trương Địch là kiểu đàn ông có nhu cầu cao, không được giải tỏa thì mỗi tối lại tìm đến Chu Nguyệt.

Chu Nguyệt thì cực kỳ bận — một thân “phục vụ” hai người đàn ông.

Chuyện lên giường chẳng sao, cái mệt là: cô ta còn đang cố gắng để xứng với danh xưng “bạn gái nhà giàu”.

Cô ta thiếu tiền. Rất thiếu.

Không chỉ hỏi Trương Địch, mà còn hỏi cả tôi — khi nào chọn được mã cổ phiếu ngon? Tốt nhất là ngày nào cũng tăng trần.

Chu Nguyệt muốn tranh thủ trước Tết rút ra một khoản tiền lớn, rót vào công ty của bạn trai “rich kid”, rồi nhân dịp Tết sẽ “cùng là đối tác, kiêm bạn gái”, theo hắn về ra mắt nhà.

Dĩ nhiên, chuyện này cô ta không nói với Trương Địch.

Với Trương Địch, cô ta kể một phiên bản khác:

Chỉ cần nghĩ đến việc Trương Địch cưới tôi là thấy đau lòng…

Cô ta muốn kiếm một khoản thật lớn, không phải vì tiền, mà là để không phải uất ức bản thân…

Chỉ mong Trương Địch sớm ly hôn, để hai người được đường hoàng bên nhau.

Trương Địch cảm động rớt nước mắt, chiều hôm đó bỏ luôn làm, vào khách sạn “quấn lấy” Chu Nguyệt, rồi còn gọi cho tôi:

“Nay phải tăng ca, về muộn lắm.”

Tôi chỉ cười khẩy.

Trong tất cả các nhân vật, bận nhất… là cái tên “rich kid”.

Hắn ta đúng kiểu trai đẹp đa tình chính hiệu — ngoài Chu Nguyệt, còn có A, B, C, D... cả dàn bạn gái.

Hắn thông minh hơn Trương Địch nhiều.

Tự xây dựng hình tượng cao sang: con nhà giàu, công ty gia đình, start-up thành công, ở biệt thự, đi siêu xe, lời lẽ ngọt ngào, tiêu xài rộng rãi.

Chỉ qua thiết bị nghe lén, tôi đã nghe thấy — hắn tặng nào là mỹ phẩm cao cấp, nào là túi xách hàng hiệu cho từng cô một.

Mấy cô bạn gái của hắn dạo này đều có chung một mục tiêu:

Về nhà ra mắt ba mẹ vào dịp Tết.

Tiếc là — thời cơ không thuận!

Khi thì hắn nói công ty sắp mở rộng quy mô.

Khi thì lại nói bị thanh tra vì trốn thuế.

Khi lại bảo sắp đầu tư vào đất nền…

Tóm lại, thiếu tiền quay vòng.

Mà lúc túng thiếu thế này, dắt bạn gái về nhà chắc chắn bị “mất mặt”.

Vậy nên, các bạn gái của hắn — người thì ngỏ ý đầu tư làm cổ đông, người thì cho mượn tiền.

Và “rich kid” cũng không ngại hứa hẹn:

Với tất cả những cô sẵn sàng móc hầu bao, Tết này sẽ đưa về ra mắt, bất chấp tất cả!

Tôi và cô bạn thân nhìn nhau, đồng thanh ba chữ:

“Sát heo lừa!”

(Sát trư bàn – trò lừa đảo tình tiền kiểu “giăng lưới, thu hoạch” như giết heo.)

 

11

“Bàn giết heo” – là cái tên do chính những kẻ lừa đảo đặt ra.

Các cô gái là “heo”, nhân vật và tình yêu là “cám”, quá trình yêu đương là “vỗ béo”, đến khi moi được tiền thì chính là “giết heo”.

Tên “rich kid” kia định giết heo hàng loạt.

Tôi và chị bạn thân phản ứng đầu tiên là: báo công an.

Là nhà báo lâu năm, nhất là chị làm mảng an ninh, cái gọi là chính nghĩa đã ăn sâu vào máu.

Phản ứng thứ hai là: dựa vào “rich kid” để trả thù Trương Địch và Chu Nguyệt một vố thật đau.

Chọn A (báo án) hay B (trả thù), hai chị em tôi đều lưỡng lự.

Giống như một số tập tranh luận của “Tôi là diễn thuyết gia”, từng đưa ra giả thiết:

“Bảo tàng bốc cháy, chỉ có thể cứu một: một bức tranh nổi tiếng hay một con mèo – bạn chọn gì?”

Bức tranh là tiếng kêu xa xôi, là những nạn nhân chưa lộ diện, những người có thể sẽ bị lừa.

Còn con mèo là tiếng gào bên cạnh, là tình yêu bị phản bội, là lòng tự trọng của tôi bị chà đạp không thương tiếc.

Cuối cùng, chúng tôi chọn ích kỷ — lên lại kế hoạch trả thù chi tiết từng bước, và biến vụ “giết heo” thành mắt xích quan trọng trong toàn bộ kế hoạch.

Tôi thề, đời này chưa từng làm chuyện gì mà lại sảng khoái đến thế!

 

12

Muốn lấy được, phải biết cho trước.

Tôi cẩn thận chọn ra 5 mã cổ phiếu ngắn hạn, giới thiệu cho Trương Địch và Chu Nguyệt. Sau đó, tôi cố tình làm bộ “tin tưởng tuyệt đối”, chuyển toàn bộ tiền trong tài khoản vào ngay trước mặt họ.

“Chị dâu giàu quá nha!” Chu Nguyệt nhìn số dư tài khoản của tôi, ánh mắt sáng rực, “Giá mà em quen chị sớm hơn thì hay biết mấy!”

“Sớm hơn cũng chẳng để làm gì đâu!” Tôi cười hì hì, “Hồi mới chơi chứng khoán, em còn chẳng giữ nổi cái quần lót, lỗ sạch luôn! Nếu lúc đó em theo chị, chắc ngày nào cũng chửi chị to đầu. Mấy năm gần đây thị trường tốt, mới kiếm được chút đỉnh.”

“Lúc đó coi như học phí!” Trương Địch bá vai tôi, đắc ý nói, “Tiền cọc căn nhà bọn anh đang ở chính là Thắng Nam kiếm từ chứng khoán đó!”

Tôi cười khiêm tốn, rồi nhắc nhở cả hai: đừng ôm lâu, lời tầm 20–30% là bán, đừng để sang năm.

Cả hai gật đầu răm rắp, nhất là Chu Nguyệt — mắt như muốn rớt ra ngoài.

Với cô ta, thời điểm hiện tại chính là vàng.

Tôi tranh thủ “tâm tình” một chút: khen Chu Nguyệt vừa xinh vừa thông minh, tương lai nhất định sẽ lấy được chồng đại gia.

“Lấy chồng nhà giàu khó lắm á!” Chu Nguyệt lấp lánh vẻ bí ẩn, như thể cô ta đã nắm chắc phần thắng.

“Nhưng mà thật ra, trở thành nhà giàu thì còn đã hơn là cưới vào nhà giàu ấy chứ!” Cô ta liếc nhìn Trương Địch, nịnh nọt thêm: “Chị dâu như chị mới là chuẩn nè, anh Địch lấy được chị đúng là có phúc!”

Tôi lắc đầu: “Chị thế này còn chưa tới mức trung lưu nữa là...”

Rồi tiện thể kể mấy câu chuyện “gái thường” cưới được đại gia.

Nhà mà người ta phải cày cả đời mới mua nổi, túi mà người ta đắn đo mãi không dám mua, với nhà giàu thì chỉ là: thích hay không thích, chẳng cần phải tính toán. Vì họ vốn không nhạy cảm với tiền.

Chu Nguyệt lắng nghe, ánh mắt đầy khao khát.

Yếu điểm lớn nhất của cô ta là “tiền”.

Giống như tôi – yếu điểm lớn nhất là “thiếu thốn tình cảm”.

Tôi khuyên nhủ: chọn bạn trai thì phải tinh mắt, gặp được người tốt thì nhất định phải giữ thật chặt.

Chu Nguyệt say sưa mơ về tương lai, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.

Còn khoé miệng Trương Địch thì xệ hẳn xuống — để che giấu, anh ta kêu thêm một chai bia.

“Gì mà nói mấy chuyện này?” Trương Địch hích cùi chỏ tôi.

“Quan tâm em gái anh chứ ai!” Tôi liếc anh ta, nửa đùa nửa thật.

“Chị mới nghe tin, hồi cấp ba mình có đứa học lớp 5, bình thường lắm, không nổi bật gì. Lên đại học yêu một anh nhà buôn, sau khi ra trường thì đầu tư làm ăn cùng anh ta, giờ giàu nứt đố đổ vách! Họp lớp, chi toàn bộ, nghe nói chạy Porsche Cayenne, mà đó còn là chiếc... cùi nhất nhà họ!”

Tôi nói thế để... tưới nước và bón phân cho hạt mầm “lấy chồng nhà giàu” trong đầu Chu Nguyệt.

“Thì cô ta mắt tinh, biết đầu tư!” Trương Địch nói chen.

“Cũng phải gặp được bạn trai có tiềm lực trước đã chứ! Từ nhỏ được tiếp xúc, được dẫn dắt, cơ hội đương nhiên hơn bọn mình nhiều!” Tôi cãi lại.

Trương Địch cứng họng, đành chép miệng: “Ngày nào cũng nói tiền với chả bạc!”

Tôi bĩu môi, sợ nói quá đà nên lại dịu xuống:

“Chị chỉ nói vớ vẩn vậy thôi, ngưỡng mộ cuộc sống của người giàu ấy mà. Mà này Nguyệt, kết hôn á, tiền là chuyện nhỏ, quan trọng là phải nhẹ nhàng, tử tế. Em xem anh Địch nè, người như vậy mới nên lấy làm chồng!”

Chu Nguyệt cười tươi, nhìn tôi rồi lại nhìn Trương Địch.

Tôi đoán trong lòng cô ta chắc đang cười khẩy:

Một thằng đàn ông ngủ với cô ta hai ngày một lần, làm gì có chuyện tốt với tôi?

Cái gọi là “nhẹ nhàng, tử tế”, toàn là giả.

Nhưng chính lời tôi nói ấy, lại là chất xúc tác cô ta cần:

"Đàn ông thường cũng phản bội, vậy thì sao không tìm thằng giàu mà yêu?”

Phần Trước| Phần Sau

Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới - P2

Quán lẩu hôm đó là nơi chúng tôi hay đi.

Tôi tặng “bạch nguyệt quang” một thỏi son A nổi tiếng và một thỏi son dưỡng handmade — thiết bị nghe lén nằm trong lõi thỏi dưỡng ấy.

Tôi nói với cô ta là do chính tay tôi làm, đợt công tác vừa rồi có nửa ngày rảnh, tôi ghé vào tiệm thủ công học làm vài thỏi.

Chu Nguyệt ôm lấy tay tôi, dụi tới dụi lui, khen tôi khéo tay hết phần thiên hạ, nào là vừa biết đầu tư, vừa có hoa tay, còn biết làm son dưỡng.

Thỏi son A mới là thứ cô ta thích nhất. Mắt sáng rỡ, kêu đúng là chưa có màu đó, khen tôi vừa hào phóng vừa tinh tế.

Trương Địch ngồi bên giả vờ ghen: tôi đối xử với “em gái” còn tốt hơn với anh ta.

“Dĩ nhiên rồi, em xinh hơn anh mà!” Chu Nguyệt nũng nịu liếc anh ta một cái, “Nếu Thắng Nam mà là đàn ông, em chủ động theo đuổi từ lâu rồi!”

Trương Địch vừa cười vừa gọi món, hí hoáy đánh dấu vào thực đơn.

Tôi liếc qua.

Phải nói sao nhỉ?

Rất nhiều chi tiết, lúc còn tin tưởng thì chẳng buồn để ý.

Nhưng khi niềm tin sụp đổ, từng hành động nhỏ đều trở thành dấu hiệu.

Khi chọn món, Trương Địch đánh dấu món Chu Nguyệt thích đầu tiên, rồi mới đến món anh ta thích, cuối cùng mới là món tôi thích.

Tôi thầm mắng mình ngu. Một người như Chu Nguyệt, đáng lý không nên lơ là.

Đang ăn lẩu dở chừng, Trương Địch và Chu Nguyệt hỏi tôi lần này đi công tác có thu hoạch gì không, gần Tết rồi có mã nào đáng đầu tư?

Chuyện thường thôi — mỗi lần ăn với nhóm họ, chủ đề nói nhiều nhất chính là cổ phiếu. Tôi bảo họ mua gì, họ mua cái đó, mà lần nào cũng có lãi.

Nhưng lần này tôi không trả lời ngay.

Tôi bảo mình cần nghiên cứu kỹ, mua kiểu tầm trung giữ giá chẳng có gì thú vị, phải kiếm một mã tăng trưởng mạnh, đánh một cú lớn mới xứng.

Hai người họ cười tít mắt.

Còn tôi — cũng đang cười.

Nhưng đừng mơ tôi bị cắm sừng xong rồi còn đi kiếm tiền giúp các người.

 

6

Món quà tôi tặng Trương Địch là một chiếc kẹp tiền thương hiệu L, giá trị cao hơn ví cũ của anh ta ít nhất hai ba bậc.

“Anh cứ tưởng em chỉ nhớ đến Chu Nguyệt, nhìn em đối xử với cô ấy còn tốt hơn cả với anh.” Trương Địch ngồi cạnh tôi, hí hửng chuyển từng chiếc thẻ từ ví cũ sang ví mới.

“Sao thế được?” Tôi vừa gọt cam vừa nghĩ bụng: Mẹ nó, trước kia mình đúng là ngu. Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười: “Cũng vì nể mặt anh thôi. Thật ra em chỉ muốn cho cô ấy thấy — không có cô ta, anh vẫn sống tốt. Mà không chỉ tốt, là tốt hơn gấp bội!”

Trương Địch ngồi hơi lệch phía sau tôi, tôi cảm nhận rõ ánh mắt anh ta dán lên người mình.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tưởng anh ta lại xúc động vì tôi. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.

Chắc trong đầu anh ta đang nghĩ: Đúng là con ngốc.

Thế giới này làm gì có nhiều “xúc động” đến vậy?

Phần lớn những thứ gọi là “xúc động”, đều chỉ là tự mình cảm động mà thôi.

“Thắng Nam, em tốt với anh quá.” Anh ta vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.

Trong lòng tôi chỉ thấy chán ghét, buồn nôn, cảm giác dơ bẩn trỗi lên.

Tôi không phải kiểu mắc bệnh sạch sẽ, chuyện quá khứ anh ta từng yêu ai, ngủ với ai tôi không quan tâm.

Nhưng bây giờ — chúng tôi là vợ chồng, mà anh ta vẫn chơi bời bên ngoài, thì tôi thấy ghê tởm.

Tôi đưa cho anh ta nửa đĩa cam đã gọt, giục: “Ăn xong thì đi tắm đi.”

Chắc anh ta hiểu nhầm, ba miếng là hết sạch, còn tỏ ra phấn khởi nói: “Anh đi tắm ngay, rồi phục vụ vợ yêu.”

Tôi chỉ cười nhẹ, thong thả ăn nốt phần còn lại, rồi nhét thiết bị nghe lén vào chiếc ví mới đã chuẩn bị từ trước.

Bây giờ ví tiền ngoài căn cước là hay dùng, còn thẻ bảo hiểm thì thỉnh thoảng.

Mấy loại thẻ ngân hàng hay hội viên khác, cả năm chả đụng đến mấy lần, cơ bản chỉ để trưng cho oách.

Tôi không sợ anh ta phát hiện. Mà có phát hiện cũng không sao — tôi phủi sạch là xong.

Dù gì tôi cũng chỉ định nghe vài ngày. Đợi hết pin thì sẽ kiếm cớ vứt đi.

 

7

Phần mềm điều khiển thiết bị không cài trên điện thoại tôi thường dùng.

Hôm đi mua thiết bị, tôi tiện tay mua luôn một chiếc điện thoại cũ, nhờ ship nội thành giao tới toà soạn, tên người nhận là tôi.

Lúc ấy tôi chưa ngờ được — chỉ một hành động cài thiết bị thôi, đã giống như đẩy quân domino đầu tiên.

Từng quân đổ xuống, tựa như mở toang những chiếc hộp Pandora.

Cái ác trong bản chất con người, sâu như đáy vực.

Kiện hàng được để ở phòng bảo vệ toà soạn, tôi nhanh chóng lấy điện thoại, chạy vào phòng làm việc nhỏ, đeo tai nghe.

Không ngờ — bạch nguyệt quang của Trương Địch… còn có một anh bạn trai.

Mà trùng hợp làm sao, tối hôm qua cô ta còn đến nhà bạn trai, tặng luôn thỏi son dưỡng mà tôi đã tặng cô ta.

Tiếp theo là một đoạn dài tiếng “ư ư a a”, thi thoảng xen vài câu nói chuyện.

Chu Nguyệt hỏi bạn trai: “Bao giờ anh mới dắt em về nhà?”, còn than phiền “Chưa từng được gặp bạn bè của anh.”

Bạn trai cô ta thì đáp tỉnh bơ: “Nhà anh sẽ không đồng ý đâu, em không xứng.”

Anh ta còn nói: “Với điều kiện gia đình anh, chắc chắn phải cưới người môn đăng hộ đối.”

Tôi nghe mà cười không nổi — nhưng lại thấy buồn cười thật sự.

Nữ thần được Trương Địch nâng như nâng trứng, trong mắt cậu ấm kia chỉ là một món đồ chơi không thể mang ra ánh sáng.

Phần mềm có định vị, tôi liếc mắt xem vị trí — đúng lúc bọn họ đang ở một khu chung cư cao cấp nổi tiếng trong thành phố, nơi người thường khó có cửa bén mảng.

Chu Nguyệt khóc lóc: “Vậy anh coi em là gì? Là bạn giường sao? Em một lòng một dạ với anh, không ngờ anh lại là loại người này! Em muốn chia tay!”

Anh bạn trai vội vàng dỗ dành:

“Bây giờ vẫn đang khởi nghiệp, nhìn ngoài tưởng oách lắm, chứ thật ra doanh thu một năm chỉ vài trăm triệu, so với công ty gia đình thì chẳng đáng gì.”

Anh ta còn hứa: khi sự nghiệp thành công, sẽ cưới Chu Nguyệt làm vợ, tặng một chiếc Maserati làm sính lễ!

Maserati đấy!

Tôi thừa nhận — tôi có hơi chột dạ.

Cả thiên hạ đều thích “trà xanh” thật sao?

“Công ty anh bao giờ mới thành công?” Chu Nguyệt nũng nịu hỏi.

“Sắp rồi sắp rồi, chỉ đợi đúng thời điểm thôi. Gió lên, lợn còn bay được mà!”

Tên kia nói đầy tình tứ, sau đó là một tràng viễn cảnh tương lai.

Từ khoá trung tâm: Blockchain.

Đúng lúc đó — vì từng theo mảng Bitcoin, tôi đã tìm hiểu kha khá về blockchain. Thậm chí còn từng phỏng vấn vài công ty blockchain trong nước.

Tôi biết rõ — cái bài thuyết trình của tên kia chẳng có gì gọi là giá trị lõi, chẳng có gì gọi là ưu thế khác biệt. Thậm chí còn mơ hồ cả về khái niệm tài chính.

Tôi nghi ngờ Chu Nguyệt đang bị lừa.

Thời nay, con cháu nhà giàu đa phần đều được đầu tư giáo dục rất bài bản.

Muốn họ khởi nghiệp trong một lĩnh vực không hề quen thuộc, xác suất gần như bằng không.

 

8

Thỏi son dưỡng bị Chu Nguyệt để lại nhà bạn trai — tức là thiết bị nghe lén cũng ở đó.

Tôi lập tức chuyển tín hiệu sang Trương Địch.

Vừa lên xe, hắn đã gọi cho Chu Nguyệt.

Loa xe kết nối bluetooth, tôi nghe rõ mồn một từng lời giữa hai người:

“Xấu muốn chết, mỗi sáng tỉnh dậy đều giật mình, cứ tưởng ngủ cạnh một con ma! Nguyệt à, chồng em mỗi ngày đều phải rửa mắt mới sống nổi… Nghĩ đến việc còn phải chịu đựng mụ chằn lửa ấy vài năm nữa, tóc anh muốn rụng hết luôn, lỡ không chịu nổi thì sao?”

“Vậy trưa mình gặp nhau chỗ cũ nhé?” Chu Nguyệt cười khúc khích, “...nghĩ đến tiền của con xấu xí đó, với mấy căn nhà nữa, ngoan, anh ráng nhịn thêm chút nữa đi… Em sẽ thưởng cho anh thật đàng hoàng~”

Trương Địch “ừ” một tiếng, giọng nhây nhây: “Em biết anh thích gì mà.”

Giọng Chu Nguyệt nũng nịu như sắp nhỏ ra mật: “Biết chứ… đồ hư~”

Hai người cứ thế ong bướm nũng nịu.

Ngực tôi như có núi lửa bùng nổ, cơn giận trào lên mãnh liệt. Mắt cũng bắt đầu rát lên.

Đây là người đàn ông tôi định cưới?

Miệng gọi tôi là “mụ chằn”, còn tự xưng là chồng người khác!

Lòng tự trọng của tôi, trong khoảnh khắc đó, bị giẫm nát dưới gót giày, nghiền ép không thương tiếc!

Phần Trước| Phần Sau