{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Màu Của Hoa Hồng

 


Tác giả: cuocsongvuivelen
Nguồn: F17 - VOZ

Màu Của Hoa Hồng - Chương 13: Chuyện lạ ở cơ quan

 Ngọc nhẹ nhàng tim vào tin nhắn đó, mỉm cười, nhưng không rep lại.

Cơ quan của Ngọc hôm nay lạ thật, những tiếng xôn xao khi Ngọc đến. Cậu Lâm nhắn:

-"Người chụp ảnh hôm qua cùng em là ai thế?"

-"Anh nói ai ạ?"

-"Cái cậu này nè!"

Phía dưới là tấm hình của Hoàng và Ngọc, Ngọc cầm bằng và Hoàng cầm hoa. Trên mặt cả hai đang hiện rõ nét tình tứ

-"À, đó là người yêu em!"

-"Chết thật, bọn anh không nói em cũng không để ý à. Sếp thích em, bấy lâu ổng ưu tiên em, nâng đỡ em, cũng vì lí do này. Giờ cả công ty đang nháo nhác, sáng thấy thái độ ổng lạ lắm"

-"Thì sao ạ?"

-"Thì sao nữa, trước khi em lại đây ổng đã nổi tiếng khó tính, mà từ khi em lại mới đỡ được phần nào. Giờ em thích người mới rồi bọn anh phải chịu cái sự khó ở của ổng nữa hả. Ổng còn tâm sự với cô Thu là để ý em, đợi em tốt nghiệp là hốt em đó"

-"Có chuyện như vậy nữa? Em thấy từ trước giờ ổng cứ tránh mặt em kiểu gì gì, thì ra là ngại hả?"

-"Hay em thử tìm hiểu ổng thử xem, biết đâu ổng cũng có nhiều điểm tốt"

-"Ủa anh? Chuyện của em với ổng là chuyện tư, bọn mình đang ở công ty, từ trước giờ em tưởng ổng là người công tư phân minh chớ. Với lại quan điểm từ trước giờ của em là đã đang ở trong mối quan hệ nào thì không nuôi tư tưởng dòm ngó cái khác. Cảm ơn anh đã nhắc nhở em, nhưng mà em không có nhu cầu làm bia đỡ đạn cho cả phòng"

Nhiều công việc ập tới, hôm nay Ngọc phải làm nhiều báo cáo hơn mọi ngày. Chị Thu cũng không còn cười nói hỏi han Ngọc nhiều như trước kia. Không khí trong phòng chưa bao giờ đối với Ngọc lại khó thở đến vậy, sếp không đến phòng hỏi han tình hình làm việc, ngay cả tiếng rót nước cũng là âm thanh rõ nhất phòng

Cả ngày hôm nay cứ trôi qua như vậy, với Ngọc, thì cũng chỉ là một trong những khó khăn trên đường đời

Chap 14:

-"Nè Châm với Thanh, hai bà nghĩ coi, giờ tui phải làm gì?"

-"Hả, lại có gì à, tưởng mọi chuyện yên ổn cả rồi"

Ngọc nhắn trong box chat, cả ba đứa giờ đã ra ở riêng, thuê trọ cả. Mỗi đứa một nơi cho gần công ty, giờ không ở chung, có cái gì trao đổi đều thông qua tin nhắn

-"Ông sếp ở công ty thích tao"

-"Trời, có chuyện đó nữa"

-"Mày may mắn giữ nha Đậu, đúng là người 2 người thích người không người nào"

-"Thôi thôi đừng nói chuyện đó nữa, nghĩ cách giùm tao"

-"Ủa có từng đó cũng phải hỏi hả, tụi tao tưởng mày là cái đứa chỉn chu nhất phòng chớ. Có từng đó không giải quyết được là cũng lạ à nghe"

-"Đúng rồi đó, tao nghĩ là mày cứ giải quyết hết đi, triệt để. Đừng để nó có một chút dây dưa nào, mày cứ đi nói rõ ràng với ổng"

-"Ờ ờ, thì tụi mày cũng biết rồi đó, dính tới ba cái chuyện riêng tư nam nữ này là tao có hơi...khờ khạo"

-"Chịu, cứ thế mà triển, tụi tao còn bận công chiệng. Thế nhé"

...

-Hoa Hồng ơi xuống lấy cơm nè!

Tiếng Hoàng vọng lại

-Anh nấu cho em mấy món healthy mà bồi bổ nhé!

Ngọc nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ chững chạc và ấm áp hiện rõ trên gương mặt người đàn ông 25 tuổi

-Hay là, anh với em đi công viên đi!-Ngọc thủ thỉ

-Ok vậy thì đến công viên rồi ăn cơm nhé!

Vẫn là con đường thảm cỏ đầy nắng ấy, không khí ở công viên bây giờ so với lúc trước lần thứ hai mà cả hai gặp mặt, chả mấy khác biệt. Nắng vẫn ươm mầm cho những tình yêu chớm nở, giữa những cặp tình nhân đang cùng nhau đi dạo tản bộ quanh công viên, trong đó có cả Ngọc và Hoàng. Đang ăn dở, Ngọc rút điện thoại ra, mở box chat với Châm, Thanh lên, đưa cho Hoàng xem:

-À, em cho anh xem cái này!

...



Chương 12

Màu Của Hoa Hồng - Chương 12: Bí mật của Hoàng

"Hôm nay chúng tôi hẹn nhau ở công viên, Hoa Hồng trông thật năng động. Cô ấy mặc quần sooc và áo phông. Cả hai đứa chơi đủ trò, đi dạo công viên, nói đủ thứ chuyện rồi lại đi trung tâm thương mại. Tôi còn bảo trước tôi làm dự án ở trung tâm thương mại này mà cô ấy không tin

Thực sự lại làm tôi nhớ đến người cũ rồi, hơi buồn nhưng cố để bước tiếp thôi!"

Những dòng vừa rồi, Hoàng viết vào nhật kí, tưởng chừng như có thể đọc lại với những cảm xúc vui sướng của cả ngày ở bên Ngọc nhưng những dòng cuối lại làm cho cậu ấy vội gấp lại mà nằm sõng soài ra ghế

Có nên không khi cậu ấy chỉ mới chia tay mối tình cũ thời sinh viên chỉ mới gần 1 năm. Mối tình dài những 6 năm, và đó cũng là động lực lớn nhất để Hoàng chọn học ở miền Nam. Cả hai đứa đã hứa với nhau rất nhiều điều, rằng cố gắng trải nghiệm và học tập ở đây như thế nào. Hoàng đã từ bỏ cơ hội làm việc ở công ty X để chuyển đến công ty Y nơi mà người cũ đang công tác. Cả cái hôm mà đi dạo dưới trường hôm ấy cùng Ngọc, trong lòng cậu ấy không tài nào giấu được những cảm xúc lâng lâng của thuở mới yêu mối tình đầu

~Anh không quên chỉ là anh không nhớ lại

Chỉ mới phút giây nào em còn mới đây thôi~

Những ngày tháng sau đó, cả hai sẽ hẹn nhau đi chơi vào những chủ nhật rảnh. Hoàng cùng em đi đến những con đường, những địa điểm đẹp đẽ nhất của Sài Gòn. Nói biết bao nhiêu là câu chuyện, kể cho nhau nghe rất nhiều điều về những trải nghiệm trong quá khứ, và tất nhiên, là có cả câu chuyện về người yêu cũ của Hoàng. Những trang nhật kí tiếp theo của cả hai cứ thế mà dày đặc tên của đối phương. Cả hai chỉ thiếu một lời tỏ tình chính thức

Rồi ngày tốt nghiệp của Ngọc cũng đến, Hoàng với bó hoa cầm trên tay, đã chính thức thổ lộ:

-"Ngọc nè, à đâu, anh vẫn gọi em là Hoa Hồng nhé. Anh hi vọng ngày hôm nay, chúng ta sẽ chính thức là của nhau, đi đến những nơi chúng ta chưa từng đến, trải nghiệm những thứ chúng ta chưa từng có. Em đồng ý làm người yêu anh nhé"

-Em đồng ý!

Bài đăng facebook thông báo tốt nghiệp của Ngọc hôm đó đầy rẫy những reaction và comment chúc mừng. Bỗng ở trong hộp tin nhắn hiện lên một nick name quen thuộc "Thành Đặng": xinh nhất hội luôn, chúc mừng bà nhé!



Chương 11     |      Chương 13

Màu Của Hoa Hồng - Chương 11: Nhật kí ngày 23/9/2024

 "Bố mẹ à, con nhớ bố mẹ và em nhiều lắm

Hôm nay là ngày lễ, cả nước được nghỉ, các bạn trong kí túc xá cũng về gần hết, chỉ có vài người ở lại. Chắc các bạn cũng như con, nhà rất xa nên không thể về, bố mẹ nhỉ?

Bố mẹ có biết không, 4 năm con ở đây, và giờ con cũng là sinh viên năm cuối rồi. Nhưng con không thể hết cái tật cứ mỗi lần nhớ nhà là lại khóc, con ít gọi cho bố mẹ vì con không muốn để bố mẹ thấy hình ảnh yếu đuối của con phía sau màn hình, con muốn cho bố mẹ thấy hình ảnh của một đứa con gái tự lập, mạnh mẽ, để bố mẹ không phải lo...

Nhưng làm sao khi đôi lúc vấp ngã con không có ai động viên, không mấy ai thấu hiểu và không ai bên cạnh

Con thực sự mệt mỏi, và nhớ nhà, đặc biệt là vào những ngày lễ như thế này, con chỉ muốn nó trôi qua thật nhanh, để khi xong rồi, lại những âm thanh ồn ào đấy, âm thanh của thành phố và dòng người tấp nập, khiến con có thể quên đi nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ bố mẹ

Bố mẹ à, con sẽ cố gắng, cố gắng hết sức để bố mẹ luôn tự hào về con.

Chúc cho Hoa Hồng của bây giờ và những tháng ngày sau, sẽ luôn mạnh mẽ, luôn luôn vững bước!"


Chương 10     |      Chương 12

Màu Của Hoa Hồng - Chương 10: First date!

 Đường đến chỗ hẹn cách kí túc xá không xa, nhưng những bước chân run của Ngọc cứ cho cô một cảm giác như thể đường đi cứ gập ghềnh cản trở. Bên trong quán là một chàng trai đĩnh đạc, ăn mặc chỉnh tề, nhìn về phía xa như đang chờ đợi

-Em đến rồi à, sao không đi xe?

-Dạ chỗ em với đây cũng gần thôi ạ!

Hoàng nhìn từ đầu tới chân, cô gái trước mặt anh thật lộng lẫy, chiếc váy xòe dài ngang đầu gối, áo trắng vải lanh làm nổi bật lên nét thanh tao chân phương, Ngọc lộng lẫy như một bông hoa hồng! Hoàng không thể giấu nổi sự xao xuyến và hồi hộp, đón nhận lấy từng chút nhẹ nhàng của tia nắng đầu hạ, Hoàng cứ giữ lấy cảm xúc ấy cho đến khi menu được đặt vào tay anh

-Em muốn uống gì?

-Em uống sinh tố dưa hấu ạ!

-Chị ơi cho em một ly cà phê muối và một cốc sinh tố dưa hấu ạ?

Mở đầu cuộc nói chuyện bằng một câu hỏi thăm nhỏ:

-Em có họ hàng ở đây không?

-Em không có ạ

-Ưm...hồi đấy, sao em lại chọn Sài Gòn vậy?

-Vì em thấy, Sài Gòn có gì đó rất lạ lẫm, rất mới mẻ. Và, em cũng thấy em hợp với Sài Gòn hơn nữa

-Tại sao thế?

-Vì như anh nói đấy, em có nét gì đó rất "Nam" mà

~~Cả hai cùng cười

-Nước của anh chị đây ạ

...

-Thường thì những ngày lễ này em hay đi đâu

-Có thể đi du lịch, hoặc là, đi chơi với bạn

-Em có sở thích giống anh nhỉ?

-Há?

-Đó là trải nghiệm, là ngao du, là du lịch

-HiHi đúng vậy, mỗi lần đi đến một nơi là trong lòng luôn có những cảm xúc mới mẻ rất riêng anh ha

-Vậy lần tới có muốn đi du lịch cùng anh không?

Ngọc đang uống thì bỗng dừng lại, không kiềm được bất ngờ

-Cái đó thì để em suy nghĩ đã ạ. Mà sao anh lên tận cfs trường tìm em, em không ngờ luôn í

-Hihi đôi lúc nghĩ lại về đôi mắt màu nâu sắc sảo hôm đó cứ nhìn anh chằm chằm, anh không thể nào quên được. Anh nghĩ nếu mình có cơ hội gặp gỡ mà không nắm bắt cơ hội, vậy thì sẽ rất tiếc

...

-Vậy còn anh, sao anh lại chọn Sài Gòn là điểm dừng chân?

-Đâu có phải là điểm dừng chân đâu, chỉ là nơi bắt đầu của những chuỗi ngày xây dựng sự nghiệp thôi. Anh may mắn hơn em là có họ hàng ở đây, mà có thể em không biết, anh là cựu sinh viên trường em đấy

-Thật á?

-Ừm, cũng lâu rồi anh chưa lại thăm trường. Uống xong mình đi dạo quanh trường được không?

-Dạ!

Đầu hè Sài Gòn thật đẹp, những ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua từng con phố, phả xuống từng khoảng trống góc đường, xuyên qua từng kẽ lá, chiếu xuống chiếc mũi cao thanh tú của Ngọc. Lâu lắm rồi Ngọc mới nói chuyện với người miền Bắc, chất giọng trầm ấm của Hoàng như làm xao xuyến trái tim cô, khiến trái tim của cô gái mới lớn không khỏi thổn thức

Đi dạo dưới sân trường lúc này thực sự khiến cả hai như trải qua không gian thơ mộng học đường. Như được sống với cảm xúc của đôi sinh viên trẻ. Ngọc không biết nếu đây là một ngôi trường ở miền Bắc, khung cảnh có lãng mạn hơn không. Nhưng tự dưng Hoàng rất lạ, có cái gì đó, vừa khó hiểu lại vừa lãng du, anh như hòa mình vào từng tán cây và những âm thanh hỗn tạp. Chẳng biết anh đang nghĩ gì nữa

-Anh sao thế?

-Ơ không, Ngọc nè, giờ anh gọi em là Hoa Hồng được không; lâu dần nhắn với em qua mess cứ quen em với cái tên Hoa Hồng mất rồi

-Được chứ em thấy tên đó dễ thương mà!

...

Đi được một vòng, nói chuyện với nhau rất nhiều chủ đề thì cuối cùng cả hai cũng phải chào tạm biệt.

-Hẹn em ngày mai, ở công viên! Anh sẽ qua đón!

-Vâng ạ! Anh về cẩn thận! Về đến nhà nhớ nhắn em nhé!



Chương 09     |      Chương 11

Màu Của Hoa Hồng - Chương 9: First date?

Ngày lễ 30/4 năm nay, cả phòng Ngọc đang định đi chơi Vũng Tàu, dù gì cũng là năm cuối 3 đứa được ở chung, biết bao nhiêu là kỉ niệm

Bỗng có người gọi đến:

-Chào Hoa Hồng, 30/4 này em có rảnh không anh mời em đi chơi?

-Em bận rồi, hẹn anh hôm khác được không ạ?

-Ừm...vậy thì hẹn em hôm khác nhé

~~

-Ơ có chuyện gì thế Đậu, cái anh cfs hẹn rủ bà đi chơi hả? - Châm hỏi

-Ừm

-Ơ thế sao không sắp xếp đi chơi vơi người ta đi

-Bà bị hâm à, bọn mình có hẹn đi Vũng Tàu rồi mà. Với lại mới nói chuyện với người ta có 1 tuần

-Ơ cái bà này 3 năm ế nên quên mất cách yêu rồi à. Bây giờ mà quen nhau có 1 ngày tụi nó đã xách nhau đi du lịch các kiểu rồi, chờ đến lượt mình ngồi đó mà đếm ngày rồi lên kế hoạch - Thanh đáp - Thôi thôi tui với Châm tạo điều kiện cho bà, chứ lâu quá cô đơn thì sẽ thành bệnh...tồ đấy

-Ờ thôi bọn mình thì ở chung rồi không sao đâu Đậu, chứ bà với ảnh có cơ hội đi chơi chung thì phải tiến tới đi chứ?

Lạ thật, con bé chỉ đợi có thế, lấy máy ra, nhắn cho Hoàng:

"30/4 này em rảnh ạ"



Chương 08     |     Chương 10


Màu Của Hoa Hồng - Chương 8: Làm sao để anh biết em?

Kết quả này không phải là Ngọc không thể lường trước, dù sao thì các ứng viên hôm đó đều rất xuất sắc. Hơn nữa vị trí mà cô phỏng vấn lần này đòi hỏi người có kinh nghiệm lâu năm.

Dư âm về khuôn mặt đó, giọng nói đó vẫn còn trong trái tim cô. Cô mở lap lên, gõ từng phím tí tách lên google "Ánh nắng của anh", một bài hát mà cô đã từng rất yêu thích. Đậu ngồi đó, hai tay chống cằm, mặt đung đưa theo lời bài hát. Đoạn, cô cầm lấy bút, ghi vào trong nhật ký:

Sài Gòn nay hạ chưa tới

Nắng chưa kịp cất lời

Vậy mà anh đã tới

Để cho gió cuốn trôi...

Thôi, coi như không có duyên vậy!

Dòng đời vẫn cứ hối hả trôi đi, từng người từng người chen chúc nhau trên đường phố tấp nập. Kì cuối này cô cũng sắp phải bảo vệ luận án, cuộc sống cũng chẳng mấy thay đổi. Từ trường về phòng, từ phòng đến công ty, cuộc sống ngoài Châm với Thanh ra thì chỉ có nhật ký và 4 bức tường làm bạn.

Tẻ nhạt quáaaa!

-Ê Đậu ơi bà coi trên cfs có người kiếm bà kìa!

-Cái gì, confession á? Tôi có bao giờ mặc đầm đi dạo quanh trường đâu mà được người ta xin infor. Bà đùa tui phải hong?

-Cứ lên đi, tui sợ bà ngại nên không tag tên đó

Từng dòng chữ hiện lên, cfs ghi:

"Hi mọi người, mình mún lên đây tìm một bạn nữ là thực tập sinh HR công ty X. trước bạn có phỏng vấn mình, nếu là bạn thì bạn để dấu "." mình sẽ tự inbox nhé. mình ấn tượng với bạn lắm"

-Ê Đậu người này đăng ẩn danh, bà có đoán được là ai hong?

-Ừ ừ để tui coi coi

~~"Nhưng chả nhẽ lấy acc chính đi cmt, ngại chết đi được"

Đậu nhớ về chiếc acc clone ngày trước "Hoa Hồng", vội lấy acc clone đi "." dưới bài viết

Chỉ 1 tiếng sau...

-"Hi em"

-"Hi anh"

...

-"em có biết anh là ai không?"

-"Làm sao em biết được ạ?"

Cô chỉ giả vờ, lần gặp mặt đã trôi qua mấy tháng nhưng làm sao cô có thể quên được anh. Vì nick đang nhắn tin với cô, là "Hoang Anh Hoang"

-"Anh quê ở Hải Dương, còn em?"

-"hi nhưng mà anh là ai ạ?"

-"haha anh là cái người bị đánh trượt cho vị trí phân tích tài chính đợt tháng 12 năm ngoái"

-"à dạ vậy em nhớ rồi"

____

-"à em quê HN ạ"

-"Thảo nào nghe giọng em giống giọng người Hà Nội thế?"

-"ơ sao anh biết em quê Hà Nam?"

-"HN thì chỉ có Hà Nội hoặc Hà Nam, nhưng anh chưa thấy cô gái Hà Nội nào đặc biệt như em cả, với lại, ở em anh thấy có chút gì đó rất "nam" *icon cười haha"

-"là Nam hay nam? *icon dò xét"

-"ờ thì là...Nam *haha"

Chỉ một cuộc hội thoại chóng vánh, đã làm cho cả hai dường như thân thiết hơn. Ngọc chưa bao giờ nói chuyện với chàng trai nào hài hước như Hoàng, Hoàng cũng chưa bao giờ nói chuyện với cô gái nào thú vị như Ngọc

Ở một căn phòng của chung cư W, một chàng trai tháo vội kính, đánh răng rửa mặt xong nhảy vội lên giường. Đoạn lấy điện thoại ra search "Hà Nam cách Hải Dương bao nhiêu km?"

Chương 07     |     Chương 09

Màu Của Hoa Hồng - Chương 7: Gặp gỡ

Mấy tháng thực tập ở vị trí HR khiến cho cô cũng quen dần với công việc này, không còn chỉ là những kiến thức nặng lí thuyết trên sách vở, ở đây được trải nghiệm người thật việc thật. Có khó khăn, có khúc mắc tỏng công việc, nhưng những anh chị đi trước chỉ bảo nhiệt tình, ai ai cũng tận tình chỉ bảo, đặc biệt khi biết cô là người miền Bắc, một vài anh làm ở công ty còn tranh thủ nhìn lén, để ý, rồi xin được làm quen. Chuyện này xảy ra 3 tháng nay cô cũng đã dần quen, 3 năm ở đại học đủ tôi luyện để Ngọc trở thành con người tự tin như bây giờ, nên đối mặt với những chuyện gặp gỡ, chạm mặt, thậm chí là đong đưa giữa nam nữ, sự chuyên nghiệp và tự tin của một cô gái mới lớn, đủ để chinh phục bất kì một chàng trai nào
Hôm nay có buổi phỏng vấn để chọn người ứng cho vị trí phân tích nghiệp vụ tài chính, Ngọc lần đầu được bổ nhiệm là người chính thức tham gia phỏng vấn ứng viên. "Có hồi hộp, có lo lắng, nhưng nhất định rồi sẽ qua thôi mà", cô tự bảo như vậy.
Rồi trải qua vài ứng viên, khuôn mặt trước mặt cô là lạ nhưng cô cảm thấy thực sự rất thân quen. Rồi Hoàng cất tiếng nói, một cảm giác thân thuộc giữa hai người. Ngọc nhìn lại CV, "Hoàng Anh Hoàng, 24 tuổi, quê quán Hải Dương". 3 năm nay ở Sài Gòn, cô rất ít khi gặp người miền Bắc. Gặp anh khiến cho bản tính rụt rè được cô giấu kĩ bỗng nhiên trỗi dậy, hơn nữa lại là buổi phỏng vấn quan trọng này.
-Tôi đã từng có kinh nghiệm làm việc 2 năm cho công ty Y, trước kia tôi cũng là thực tập sinh tại công ty X - Hoàng vội cất tiếng sau khi nhìn thấy sự lặng thinh của cô gái nhỏ trước mặt mình
-Ừm, anh có thể giới thiệu qua những thành tựu mà anh đã đạt được ở công ty cũ
-Mời được đối tác nước ngoài chỉ sau 1 tháng thử việc, thành công giúp công ty sửa đổi dự án xây cầu đường và nhờ thế công ty được nhận bằng khen từ chính phủ,...
-...
-Vâng vậy anh vui lòng trở về, 3 ngày nữa sẽ có kết quả ạ!
Buổi gặp mặt dù là chóng vánh nhưng giữa cả hai đã kịp nhen nhóm nhưng dòng cảm xúc lâng lâng đến kì lạ
Trở lại với Hoàng, Hoàng quê ở Hải Dương, cũng giống Ngọc, thành tích 12 năm học sinh giỏi, đậu vào trường đại học A danh giá, chọn Sài Gòn làm điểm dừng chân. 24 tuổi, với không thiếu những kinh nghiệm làm việc về lĩnh vực phân tích tài chính. Chàng trai trẻ với những thành tích cao đạt được không chỉ trong lĩnh vực học tập mà còn trong công việc. 24 tuổi, với một mối tình buồn từ thời sinh viên...
3 ngày hôm nay trôi qua từng tích tắc, Ngọc cảm thấy trong lòng cứ có một kim đồng hồ trôi theo từng giây, đếm từng ngày để biết kết quả của các ứng viên hôm đó. Rồi kết quả cũng xuất hiện với dòng chữ chỉ vỏn vẹn khi thông báo cho cô :"Hoàng Anh Hoàng, trượt phỏng vấn!"

 Chương 06       |      Chương 08

Màu Của Hoa Hồng - Chương 6: Sinh viên

"Này, bà có bvs không? Cho tôi xin cái!"
"Đây nè Đậu, lần trước tôi vay bà chưa trả bà hổng nhớ à?"-cái Châm cùng phòng đáp lại
"Ờ tui quên á" (hehe)
3 năm ở Sài Gòn, tiếng miền Bắc tự dưng lai Sài Gòn lúc nào không hay. Sài Gòn khác xa với những gì Đậu nghĩ, trước đó cô vẫn e dè với những đánh giá rằng người miền Nam ghét người Bắc, dù lúc đó mái trường này đã nằm chễm chệ trên danh sách top nguyện vọng. Ấy vậy mà người ở đây thân thiện quá, xởi lởi quá, khiến một đứa hướng nội như Đậu chẳng hề thấy ngại ngùng hay thu mình như hồi còn học cấp 3
Những kí ức về giấc mơ hôm ấy, cứ như thể vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy, chiếc áo phao trắng, rồi đến đôi chân nhỏ run,... cô bé không thể nào quên được. Giấc mơ đó chiếm đến mười mấy trang nhật kí của cô, y như một câu chuyện ngắn
Con gái đến tháng thật khó chịu, đến hôm nay tự dưng lại có một số biểu hiện lạ. Cô Đậu lười đi khám, thế là bèn lên các hội nhóm để hỏi, "nhưng nick này thì không tiện". Thế là cô lập hẳn một acc mới, mà người đời vẫn gọi là acc clone.
~~"ưm, đặt tên là gì nhỉ. Đậu thì dễ biết quá"
Một cái tên tự dưng hiện lên trong đầu: Hoa Hồng!
Cô gập máy lại thong thả đi ăn cùng các bạn phòng sau khi đã đăng bài hỏi về tình trạng hiện tại của mình
3 ngày sau...
Đậu mới mở mắt đã thấy một dòng thư dài trong hộp email:
"Chúc mừng bạn đã trúng tuyển, mời bạn 9/9/202x đến phỏng vấn"
Đậu vui như mở cờ trong bụng
-Thanh với Châm, tối nay tụi m rảnh không, đi ăn ốc với t, t bao
-Aa con Đậu hôm nay lạ he, mấy bữa toàn kêu hết tiền
-Hôm nay tui có tin vui nè, mấy bà đi đi tui kể cho
-OKok luôn
Đến quán ốc, Thanh gọi 3 dĩa ốc xào sả ớt, món khoái khẩu của 3 đứa, vừa ăn vừa kể chuyện
-Ê, có chuyện gì zui vậy, kể coi - Thanh nhanh nhảu
-Ờ thì, cô bạn của chúng m đã trúng tuyển phỏng vấn của công ty X, còn gì tuyệt vời hơn đúng hong, nếu mà thuận lợi qua vòng phỏng vấn, là t sẽ chính thức trở thành thực tập sinh của công ty, quá là vui luôn đúng không?
-Òoo-cả hai cô bạn cùng lên tiếng-nếu mà vậy thì quá tốt rồi, X là công ty nổi tiếng lun mà, bà may mắn nha, cố gắng luyện tập mà phỏng vấn cho tốt đó
-Xia xỉa hai bạn, mình sẽ không để hai bạn phải thất vọng nha!
Trên đường về, cả ba đứa cứ mải mê bàn về những dự định tương lai, về công việc sắp tới...
Ngày phỏng vấn trôi qua thật suôn sẻ, Đậu vui sướng thông báo kết quả cho bố mẹ và hai cô bạn cùng phòng. Ngày hôm đó có bao nhiêu cảm xúc vui mừng, lo lắng, hồi hộp xuất hiện bên trong tâm trí cô, nhưng chúng ta ai rồi cũng phải đối diện với dòng chảy cố định của thời gian, ngày lại ngày, vẫn sẽ trôi qua như thế. Cô chỉ biết, thị trường lao động đang ở rất gần mình.


Chương 05      |       Chương 07

Màu Của Hoa Hồng - Chương 5: Hồi tưởng

Tỉnh dậy sau cơn mơ ngủ, lúc này là 5h sáng, trời mưa tí tách bên khung cửa sổ, những giọt nước mắt rơi trong lúc Đậu ngủ, lúc nào không hay. Hạt Đậu (tên ở nhà của Ngọc) thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là mơ, cô ngồi dậy, pha vội một ly cà phê sữa nóng, bật laptop ra, đọc lại tin nhắn ngày xưa với Thành

10/2 năm lớp 11:

"Ê ông thử hỏi thằng Đạt xem sao cả lớp ghét tôi thế"

"Để tôi xem

Nhưng mà tôi với nó không thân lắm"

"Đợt trước tôi thấy ông với nó đá bóng chung mà, ông cứ thử hỏi xem"

5p sau:

"1. nói xấu Ánh Trang

2. xấu mà chãnh

3. ảo tưởng

4. mọt sách"

Đậu nhoẻn miệng cười

30/6 năm lớp 12:

"Sao bà không học Hà Nội cho gần mà chuyển sang Sài Gòn làm gì?"

"Tôi nghĩ tôi thích nó hơn!"

~~Hết

Thành bây giờ cũng có người yêu mới rồi, tôi mong cậu ấy sẽ trưởng thành hơn sau mối tình đầu của mình

Đậu ghi vào nhật kí

Hạt Đậu giờ đã là cô sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Sinh viên năm 4, một mối tình từ hồi xưa xửa xừa xưa

Cô Đậu nay đã bớt gầy, phải cố ăn mới có sức học, vừa học vừa làm thêm cũng đủ trang trải cuộc sống. Lâu lâu rảnh thì lên voz chơi ^^

Sắp tới là kì thực tập, cô cũng ráo riết tìm các công ty, đập vào mắt cô là những công ty với hàng tá logo trắng xanh đỏ tím vàng

Haizz Đậu nhìn mà hoa cả mắt...

Cô gái đang lướt laptop với mái tóc dài uốn sóng, đôi mắt long lanh cùng chiếc mũi cao thanh tú. Lướt đi lướt lại mấy trang, bỗng đôi mắt dừng lại ở công ty X - một trong những công ty nổi tiếng về lĩnh vực dự án

Không chần chừ, 2 trang dày đặc về sơ yếu lí lịch và thành tích, nút nhấn Enter.

-Đã xong! Cuối cùng cũng chọn được công ty mình thích!

Cô nhảy khỏi ghế, làm một cú uốn lượn. Rồi mở cửa phòng ra, nhìn từ lan can xuống dưới khoảng sân rộng. Kí túc xá ngày lễ vắng tanh, ngoài phòng cô ra thì chỉ có một vài phòng nữa sáng đèn. Trời cũng sắp sáng rồi, chuẩn bị cho một ngày mới thôi!



Màu Của Hoa Hồng - Chương 4: 8/3 đáng nhớ

    Những tin đồn cứ thế ngày một nhiều, những ánh mắt soi xét, những cái miệng châm chỉa. Ngọc không quan tâm, cô sải bước trên con đường đến trường, hôm nay đầy hoa và nắng, từng bước chân tự tin của cô gái nhỏ như thể đêm qua cô đã ngủ một giấc thật ngon, sáng dậy với một năng lượng tràn trề và nhận ra tất cả những gì xảy ra chỉ là những điều vô thường trong cuộc sống
Hôm nay là ngày 8/3, bọn con trai chắc chắn sẽ làm một bữa thật hoành tráng để bù cho năm ngoái chúng đã không làm được. Ngọc cũng như bao bạn gái khác, hồi hộp và mong chờ không biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Bỗng Sơn bên cạnh nói nhỏ vào tai :"bọn con trai lớp mình...chả ai biết sẽ phải làm gì cho bà"
-Ý ông là sao?
-Bọn con trai lớp mình chả ai muốn là người trực tiếp tặng hoa cho bà!
Ngọc nghe như sét đánh, điều này thì Ngọc có thể lường trước, lường được sự vô tình của Sơn, cũng lường được sự vô tình của cả lớp, nhưng con bé dù có thể nào cũng không ngờ được là ngay cả bí thư cũng không thể dùng cái uy của mình để giữ cho một bạn nữ một chút thể diện, lại càng không thể ngờ được Sơn giám hét to như thế. Bàn trên bàn dưới đã nghe hết. Lúc này, bao nhiêu uất ức khó hiểu cứ thế mà tỏa ra, tụ lại thành những hàng nước mắt lăn dài trên má :"ông tưởng tôi không biết sao? ông tưởng tôi không biết ư? ông tưởng tôi không biết là cái lớp này nó đang làm gì ư? chỉ là tôi không muốn nói, không muốn nhắc đến ông hiểu không?"
8/3 năm nay của con bé đã trôi qua như thế, tiếng ù ù của cánh quạt, sự lặng thinh của 34 con người đã bao trùm lên con bé, con bé không hiểu (mãi sau này nó mới hiểu Ánh Trang sau vụ làm hư áo con bé đã đi bịa chuyện để lôi kéo người tẩy chay con bé) và cũng không muốn quan tâm những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cuối buổi học, con bé cầm cặp bỏ đi trước khi lễ 8/3 của lớp diễn ra.

Màu Của Hoa Hồng - Chương 3: Cố Sâm Tây?

~~"Kết quả, có thực sự quan trọng như vậy không, khi mà cậu dành hết sức khỏe của mình để đánh đổi?"

Ngọc tỉnh dậy trên giường bệnh viện.

- Bà bị ngất ở bán trú, lớp cử tôi đến canh bà.

- Ờ ok cảm ơn Thành nha.

Câu chuyện kết thúc ngắn ngủn chỉ với 2 câu thoại

Ngọc mở chiếc smartphone ra lướt facebook tạm, đoạn xem tiếp tập 16 của phim Diên Hy Công Lược mà cô đang xem dở. Sực nhớ ra điều gì đó, cô bé bật Mess lên nhắn tin :

- Hi, bí thư ơi chiều nay thầy cô có hỏi gì tôi không?

- Không nhé!

- Mà bà cố ăn uống thêm đi nhé nhìn bà hơi phờ phạc hihi

- Uầy ok, cảm ơn ông nha, mà tối nay học thêm anh, ông chở tôi hộ đêm nay nhé

- Ok ok

Đến giờ chuẩn bị học thêm:

- Đâu rồi bà xuống đi nhé

- Ok

Sau đó là con đường dài 3 cây số từ bán trú lại nhà thầy giáo, trên đường Ngọc với Thành chả nói câu nào. Ngọc thầm nghĩ có phải vì chở mình nên Thành mới ngại như vậy?

Trời giờ cũng tầm tháng 1, gió lạnh vẫn không ngừng thổi vào từng lớp da của cô gái nhỏ, thỉnh thoảng Ngọc run lên bần bật, đôi môi nẻ từng lớp da ch.ết. Thành xót bạn quá, mới đưa bạn vào quán vỉa hè bao bạn một tô hủ tiếu

- Khiếp sao không mua cái áo dày dày lên, tôi thấy bà toàn mặc áo mỏng thôi

- Trước nhẽ ra tôi cũng có một cái áo trắng ông biết không, nếu mà không có vụ đó thì giờ tôi sẽ khoác một lúc 2 áo (Ngọc cười lên để lộ khóe miệng duyên dáng)

Thành không chịu nổi trước sự dễ thương của cô bạn, nói thêm:

- Có vụ đó nữa hả? (vừa lấy đũa đảo đảo tô hủ tiếu)

- Tôi tưởng vụ đó ai cũng biết chứ nhỉ?

- Ok vậy tôi sẽ là người đầu tiên chưa biết

- Thật à?

- Chả thế à?

- Vụ đó là vụ cái Trang làm hỏng áo tôi, mà thôi tôi cũng không muốn kể chi tiết lắm, nhưng mà sau vụ đó tôi thấy lớp đối xử với tôi khác hẳn

- Ờ ờ...

Trực giác của Ngọc nói rằng Thành có cái gì đó giấu cô, nhưng dù sao hành động ga lăng hôm nay của cậu bạn cũng làm cô cảm thấy rất ấm áp. Trước khi về, Ngọc quay qua Thành chào tạm biệt:

- Cảm ơn ông, vì tô hủ tiếu hôm nay nhé!

Nói rồi cười thật tươi

Chỉ từng đó thôi, nhưng qua sự việc đó đã làm tình bạn của cả hai tăng lên "kha khá". Ở lớp cô chạm mặt Thành là cái nhìn của sự tự nhiên nhất, khác hẳn với cái Sơn cùng bàn, cũng khác với cái Linh hồi lớp 10 hay nói chuyện

Vậy là những tin đồn về tình cảm xuất hiện, nó ập đến như những cơn sóng lớn, khiến Ngọc không kịp trở tay. Nhưng con bé không có thời gian để tâm đến những chuyện đó, vì nó đã học được từ "Ngụy Anh Lạc", rằng để tồn tại và sống sót trong một môi trường đầy rẫy những cạm bẫy và drama, chúng ta tốt hơn hết là nên mắt nhắm mắt mở, nghe những gì nên nghe và bơ những gì nên bơ

Tiềm thức nhắc Ngọc :"mắt nhắm mắt mở"

~"Mắt nhắm mắt mở?"

Ngọc tỉnh dậy, mở đồng hồ lên, bây giờ mới là 2h sáng

~"Thôi kệ, mơ đang hay, nằm xuống ngủ mơ tiếp..."



Chương 02     |      Chương 04


Mùa Của Hoa Hồng - Chương 2: Bị ngột ngạt trong lớp

 Những chuyện kì lạ cứ thế mà xảy đến với cô gái 16 tuổi...

Linh mắt lơ đễnh, miệng nhăn lại

Nhàn lơ đi

Sơn ngồi cạnh giờ cũng quay sang nói chuyện với bàn khác

Ngọc như người vô hình!

~~"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

~~'Sao mọi người lại lơ mình nhỉ?'

~~'Chả nhẽ, bọn nó nói xấu sau lưng mình taaa?'

-Không biết liêm sỉ-tiếng Nhi vang lên

Ngọc:?

Ngọc cúi gầm mặt xuống, đôi mắt ngấn lệ. Bao nhiêu suy nghĩ xảy đến trong đầu con bé, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao mọi thứ hôm nay lại lạ thế. "Thôi dù sao bố mẹ đã cố gắng cho mình lên thành phố học, có gì thì vẫn phải cố gắng, không được yếu đuối!"

Nói rồi em với lấy chiếc cặp sách, đặt gọn gàng từng quyển sách tiếng Anh xuống, vở và bút. Đoạn quay sang Sơn:

-Hôm nay ông có đem bút đỏ không cho tôi mượn với!

-Tôi lúc nào mà chả đem?

-Vậy tí ông cho tôi mượn nhé!

Sơn nhìn con bé như người ngoài hành tinh, con bé cũng thấy khang khác. Nó chỉ là không biết hôm nay sẽ là bắt đầu của những chuỗi ngày không mấy tốt đẹp khi nó học cấp 3

Tiết tiếng Anh sáng nay thầy giáo cho chơi trò “Chọn ai?” Trò này là trò mà cả lớp sẽ chuyền tay nhau một cây bút, sau khi thầy giáo bảo “Stop”, cây bút đang ở vị trí của người nào thì nghĩa là cây bút chọn người đó. Bạn được chọn sẽ phải lên bảng trả lời câu hỏi của thầy giáo

Cả lớp 34 con người, trừ Ngọc ra, ai ai cũng thấy hào hứng. Chỉ trừ con bé là đơ ra khi cây bút chọn đúng chỗ nó, nó biết anh văn là môn nó không giỏi nhất, đặc biệt là ở chỗ phải phản xạ này. Câu hỏi lượt này là viết ra những danh từ bắt đầu bằng chữ M, trên bảng đã chi chít những dòng chữ hoa mỹ. Đến lượt nó, chiếc quần đen không giấu nổi sự rụt rè của đôi chân run cầm cập, nó cầm bút viết lên chữ "M", sau đó ngập ngừng viết thêm chữ "e" - Me!

???- cả lớp đơ ra, cái Trà lúc đầu im lặng giờ cũng quay sang mấy bàn bên cạnh nhăn mặt bàn tán, rồi tiếng xì xào từ đó mà không ngừng được

"Me? Em chắc chưa?" - Thầy giáo hỏi

Lúc này Ngọc biết nó sai rồi, lặng lẽ xóa chữ e, con bé dò từ đầu đến cuối bảng, chỉ có một từ là nó quen thuộc nhất "Mother", nó lại cầm bút, rồi viết ra chữ "Mom"

Cả lớp lại được tràng cười phá lên

Thầy giáo không đủ tinh tế để nhìn ra vấn đề đang nhen nhóm ở một tập thể lớp 11, thầy chỉ nghĩ đơn giản là cả lớp đang trêu nhau. Thầy cho Ngọc về chỗ, nhưng chỉ em mới biết, chỉ em mới hiểu bởi khi chiếc áo vàng lặng lẽ đi từ bục giảng xuống bàn thứ 2, không khí đã ngột ngạt như thế nào

Kể từ hôm đó em ngồi thu lu một góc, không nói chuyện, không cười đùa, vì em có nói cũng sẽ chẳng có một lời nào đáp lại, kiểu tra tấn bằng sự im lặng như vậy thật đáng sợ. Khiến con bé không thể tập trung được vào việc học, ngày đêm mải mê trong những suy nghĩ méo mó ngổn ngang. Đỉnh điểm là cả lớp lập nhóm riêng không cho em vào. Suy nghĩ của bọn thành phố, lạ lẫm và thực dụng đến khó hiểu, em làm sao hiểu được vì sao bọn nó ghét em, nếu không phải vì chỗ em không có trường học, thì chắc chắn là em đã không cần phải đi xe 15 cây số mỗi ngày, ở lại bán trú, lại phải hòa mình vào cái văn hóa mà em chả mấy quen thuộc

Nhưng làm sao em bỏ cuộc? Cô giáo chủ nhiệm cấp 2 đã từng tuyên dương cô gái gầy gộc trước toàn trường về tinh thần vượt khó. Mỗi lần gặp khó, em đều nhớ đến khoảnh khắc đó, khoảnh khắc mà trước mặt em là hàng trăm tràng pháo tay tán thưởng.

Em cố gắng học và rồi sau kì 1 năm ấy, kết quả thật ngoài sức tưởng tượng, em xếp top 4 lớp!

Chương 01     |      Chương 03

Màu Của Hoa Hồng - Chương 1: Ngọc của gió

 Chẳng mấy chốc nữa là đến giờ vào học, vậy mà sao chân con bé vẫn còn run thế này. Nó ở nhà vẫn thường nghe mẹ kể, rằng khi trời mưa, đường từ nhà đến trường rất trơn, rằng nó phải cẩn thận. Ấy vậy mà cái tính bất cẩn của con bé vẫn không tài nào có thể thay đổi được, nó ngập ngừng trong chốc lát xem có nên lao thẳng ra bên kia đường không, vì đằng nào thì nó cũng đã ngó trước ngó sau, chẳng có một chiếc xe nào cả. "Phù...", nó thở dài một tiếng, rồi lấy hết sự can đảm tận sâu trong người, nó chạy vun vút sang bên kia đường. Nhưng con bé chạy xe chưa vững, chỉ một tiếng thở "phù" vừa nãy của nó, đã có một chiếc xe bán tải kịp lao đến, con bé cầm tay lái vặn vẹo rồi vặn vẹo. Nhưng cuối cùng thì cũng vì đường trơn, chỉ nghe một tiếng ngã "Uỳnh", các cô bán nước gần đó vội chạy ra. Con bé thì như người mất hồn, dường như chiếc xe vừa nãy đã làm con bé sợ như vừa thoát từ cõi chết.

-Ngọc!-tiếng Hoàng gọi-hôm nay bà trực nhật nhé, tổ mình hôm nay bà với Hiền Anh quét, tôi đi đổ rác

-Ờ ờ

Ngọc ngập ngừng nói không mạch lạc lắm, nó đang do dự có nên nói ra không, mà chả biết từ chối bằng cách nào.

Vào trong lớp, thầy chủ nhiệm cho sinh hoạt 15 phút, nói qua về những nhiệm vụ của lớp tuần này. Rồi lại bắt đầu vào học, từng tiết học... cứ trôi qua êm đềm như thế

Vậy là hết tháng 11 mưa dầm mưa dề. Ngọc thì với chiếc áo mỏng manh cứ co rúm lại, dù gì thì Ngọc cũng không có điều kiện như các bạn cùng trang lứa. Mẹ có chuẩn bị cho Ngọc chiếc áo này là may mắn lắm rồi. Chiếc áo mua vào hồi năm ngoái, là năm mà bão đổ bộ xuống, quét sạch mấy nhà quanh xóm Ngọc. Nhà Ngọc may mắn trú được vào nhà của cậu là ngôi nhà duy nhất lợp bằng mái bê tông thời đó. Còn mái tôn nhà Ngọc thì được che chắn kiên cố bằng mấy bao tải cát để khi gió lốc lên tôn không bị bay. Năm đó bão cuốn hết mấy tạ lúa nhà Ngọc, nhà Ngọc đã đói càng thêm đói, mẹ đi mua cho em một chiếc áo khoác phao sau 3 năm chiếc áo dạ không đổi. Áo khoác phao màu trắng, từng chiếc khuy to được may chắc chắn, Ngọc thích lắm, tuy chiếc áo không dày. Nhưng mỗi lần giặt quần áo là em đều giặt riêng chiếc áo đó, phơi cũng cẩn thận để áo không bị móc làm hư vải.

Ấy vậy mà vào ngày định mệnh 3/12 năm ấy, trong một lần đi học thể dục, Ánh Trang vô tình kéo toạc chiếc áo phao của Ngọc khi không để ý, từng chiếc cúc rơi lả tả xuống nền đất lạnh. Ngọc đứng sững, nước mắt không tài nào kìm được mà lăn trên hai đôi má lạnh buốt, rồi em lấy hai tay trần nhặt từng chiếc cúc dính mưa. 33 con người còn lại của lớp mắt không rời khung cảnh ấy, chỉ có Ngọc biết, em đã mất đi một thứ quý giá như thế nào. Con bé dựt mạnh tay Ánh Trang lại, cầm chắc tay Trang rồi nói:

-Bà biết bà vừa làm gì chưa?

-Tôi làm sao biết được

-Bà còn nói à?

-Tôi làm gì bà nói đi

-Tôi...tôi

Ngọc chả biết phải nói gì nữa, trên đường đi học về nó cứ ngấp ngửa mãi trong lòng

Sáng mai đến lớp, em xuất hiện với một chiếc áo phao màu vàng mới...


Chương 02