{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Cuộc Chiến Nơi Công Sở

 Tôi tên là Lâm Vãn, một cái tên bình thường đến mức không thể nào bình thường hơn.

Lý lịch của tôi cũng tầm thường y như thế.

Tốt nghiệp từ một trường đại học hạng ba, thả hồ sơ vào thị trường tuyển dụng chẳng khác nào một giọt nước rơi vào biển cả—chẳng gây nổi chút gợn sóng.

Việc tôi được nhận vào công ty này, hoàn toàn là ăn may.

Có lẽ là nhờ dòng chữ “thành thạo tiếng Pháp” trong bản lý lịch, giữa một rừng hồ sơ mờ nhạt, nó vừa chói mắt lại vừa nực cười.

Vậy là tôi trở thành trò cười của cả công ty.

Trọn ba tháng.

Chín mươi mấy ngày.

Tôi như một món vật trưng bày sống, để họ mặc sức bàn tán, chế giễu nơi phòng trà, giờ ăn trưa, hay lúc tan ca.

“Ê, thấy con bé Lâm Vãn chưa? Cái đứa ghi là ‘thành thạo tiếng Pháp’ ấy.”

“Thấy rồi, thấy rồi, ngoại hình chẳng có gì nổi bật, nhưng khẩu khí thì to thật.”

“Nghe nói tiếng Anh bằng B1 còn trượt, mà dám nói rành tiếng Pháp? Nó biết tiếng Pháp có bao nhiêu chữ cái không vậy?”

“Giới trẻ bây giờ đúng là cái gì cũng dám bịa ra để xin việc, sĩ diện quá mức rồi.”

Những lời ấy vo ve bên tai như lũ ruồi nhặng, đuổi mãi không đi, trốn cũng chẳng thoát.

Tôi đeo cặp kính gọng dày, mặc áo sơ mi bạc màu cùng quần jeans đã sờn, mỗi ngày đều ngồi ở vị trí khuất nhất trong văn phòng, lặng lẽ làm những việc lặt vặt: sắp xếp tài liệu, photo hồ sơ, đảm nhiệm mấy công việc chẳng ai thèm đoái hoài.

Tôi không phản bác, không tranh luận, thậm chí còn chẳng buồn thể hiện cảm xúc.

Vì tôi hiểu, với những người đã mặc định tôi là đồ khoác lác, thì bất kỳ lời giải thích nào cũng chỉ khiến họ càng châm chọc mạnh hơn.

Thế giới của tôi chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím và tiếng máy in hoạt động.

Họ không biết rằng, mỗi tháng khi lương vừa về, trừ đi khoản chi tiêu tối thiểu, tôi gửi ngay phần còn lại về quê.

Mẹ tôi đang bệnh, cần rất nhiều tiền để điều trị.

Thể diện và tự trọng, đặt bên cạnh sự sống và gia đình, chẳng đáng một xu.

Vì vậy, tôi cần công việc này.

Dù phải bò bằng đầu gối mà sống, tôi cũng sẽ bám trụ lại đây.


Hôm nay cũng như mọi ngày.

Nắng len qua khe rèm cửa, rọi xuống bàn làm việc thành từng vệt sáng, trong không khí lơ lửng những hạt bụi nhỏ li ti.

Văn phòng ngập tràn cảm giác căng thẳng lạ thường.

Giám đốc bộ phận kinh doanh—anh Trương—giống như con sư tử bị nhốt lồng, cứ đi tới đi lui ngoài hành lang. Mồ hôi túa ra trên trán, giày da sáng bóng giẫm lên sàn tạo nên thứ âm thanh gấp gáp và hỗn loạn.

“Người đâu rồi?! Gọi được chưa? Gọi tiếp đi! Gọi cho bằng được!”

Anh gầm lên, tiếng vang khắp tầng.

“Giám đốc, không được đâu ạ… Điện thoại tắt máy rồi, gọi về nhà cũng không ai nghe…”

Trợ lý Tiểu Trần sắp khóc đến nơi.

Tôi bưng ly cà phê hòa tan vừa pha từ phòng trà đi ngang qua tâm bão này.

Tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

Đoàn kiểm tra từ trụ sở chính bên Pháp đột ngột ghé thăm—sớm hơn một ngày so với lịch hẹn.

Công ty đã bỏ ra số tiền lớn để thuê một phiên dịch viên chuyên nghiệp, nghe đâu mức giá theo giờ cao đến mức giật mình.

Vậy mà đúng lúc quan trọng nhất, người đó bỗng dưng biến mất khỏi thế giới.

Trong phòng họp, mấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh đã ngồi gần nửa tiếng đồng hồ.

Nét mặt từ nụ cười lịch sự ban đầu chuyển thành rõ ràng sự mất kiên nhẫn.

Toàn bộ công ty, ai biết chút tiếng Anh đều bị lôi đi thử giao tiếp, nhưng kết quả đều thảm hại.

Vì đối phương là người Pháp, cứng đầu chỉ dùng tiếng Pháp mà thôi.

Bộ phận kinh doanh—không, phải nói là cả công ty—đang rơi vào trạng thái hoảng loạn như sắp tận thế.

Tôi thấy Vương Kỳ—cô nàng từng cười nhạo tôi hăng nhất—đang nép sau đám đông, gương mặt hiện rõ nét hả hê pha lẫn lo âu.

Tất nhiên là cô ta lo rồi.

Nếu dự án này đổ bể, tiền thưởng cuối năm của tất cả mọi người sẽ tan thành mây khói.

Điện thoại của giám đốc Trương reo lên, anh gần như nhào tới bắt máy.

Chỉ mấy giây sau, sắc mặt anh lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Tôi đoán, đó là cuộc gọi xác nhận rằng phiên dịch đã chính thức “bốc hơi”.

Anh tắt máy, loạng choạng vài bước, dựa vào tường, ánh mắt tuyệt vọng quét một vòng những gương mặt đang ngơ ngác và hoang mang.

Không khí như bị đóng băng.

Mọi người đều nín thở, dè chừng.

Giữa sự tĩnh lặng như ch//ết đó, tôi chầm chậm bước về phía anh, tay vẫn cầm ly cà phê.

Mùi cà phê rẻ tiền lan nhẹ trong không khí nồng nặc mùi mồ hôi và lo lắng, có chút khập khiễng mà lại nổi bật.

Tôi nhìn gương mặt anh đang vặn vẹo vì tuyệt vọng, ánh mắt sau lớp kính dày vẫn bình tĩnh đến lạ.

“Giám đốc, hay để tôi thử xem?”

Giọng tôi không lớn, thậm chí hơi nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó giống như một viên đá ném vào mặt hồ ch//ết lặng—khuấy lên từng đợt sóng lớn.


 

Chỉ trong tích tắc, không khí cả văn phòng như đông cứng lại.

Tất cả ánh mắt—giễu cợt, kinh ngạc, nghi ngờ—như vô số mũi kim sắc nhọn, đồng loạt chĩa thẳng về phía tôi.

Giám đốc Trương sững người.

Đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng của anh ta nhìn tôi chằm chằm, miệng mấp máy nhưng không thốt nên lời, cứ như chưa từng quen biết tôi—cô nhân viên vô hình đã làm dưới trướng anh ta suốt ba tháng qua.

Sự im lặng kéo dài đúng ba giây.

Một tiếng cười khẩy sắc như da//o xé tan bầu không khí đông đặc đó.

“Phì… Lâm Vãn, cô điên rồi à?”

Vương Kỳ khoanh tay trước ngực, mang đôi giày cao gót bảy phân, bước ra từ đám đông, mặt đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ.

“Cô có biết đây là dịp gì không? Người của trụ sở Pháp đấy! Cô học ở cái trường hạng ba mà đòi làm phiên dịch? Cô muốn gây chú ý đến phát điên rồi hả?”

Giọng cô ta the thé, cố tình vang lên rõ ràng đến từng góc văn phòng.

“Đúng đấy, Lâm Vãn, đừng đùa nữa, lúc này không phải lúc để làm trò đâu.”

“Nếu làm hỏng thì sao? Ai gánh nổi trách nhiệm này?”

“Giám đốc, anh tuyệt đối đừng tin cô ta, cô ta chuyên bốc phét mà!”

Những lời phụ họa nối tiếp nhau vang lên, những đồng nghiệp vốn chẳng thèm nhìn tôi thường ngày giờ bỗng dưng thi nhau đứng về phía Vương Kỳ.

Họ nhìn tôi như thể nhìn một kẻ xiếc không biết lượng sức, một kẻ sắp kéo cả đám xuống hố cùng mình.

Những câu nói đó rơi xuống người tôi như cơn mưa lạnh buốt, nhưng trong lòng tôi lại bình thản đến lạ.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn giám đốc Trương.

Tôi biết, quyền quyết định nằm trong tay anh ta.

Lúc này, anh ta như một người đang ch//ết đuối, còn tôi là cọng rơm duy nhất trước mặt—không rõ thật hay giả.

Nắm lấy, hay mặc kệ?

Sắc mặt anh ta thay đổi liên tục: từ tái mét chuyển sang đỏ bừng rồi thành xanh xám.

Tôi biết anh ta đang đấu tranh nội tâm, đang đong đếm rủi ro.

Tin tôi—nếu tôi làm hỏng, anh ta cũng coi như mất chức.

Không tin tôi—nhưng tình hình này, cũng không khá hơn.

Từ trong phòng họp vang lên tiếng ghế bị kéo dịch, người đàn ông Pháp dẫn đầu dường như đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, đang chuẩn bị rời đi.

Âm thanh đó như búa tạ, nện thẳng vào thần kinh căng như dây đàn của giám đốc Trương.

Anh ta nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ liều lĩnh như một con bạc sắp tất tay:

“Cô… cô theo tôi vào!”

Câu nói đó gần như được anh ta rít ra từ kẽ răng, rồi lập tức đẩy đám người vây quanh sang hai bên, quay người bước về phía phòng họp.

“Giám đốc!” Vương Kỳ hét lên, định ngăn lại, nhưng chỉ nhận được cái liếc lạnh như băng kèm một tiếng “Tránh ra!” của giám đốc Trương.

Tôi lặng lẽ đi theo sau, cảm nhận rõ ràng những ánh mắt sắc như da//o găm đang bám chặt lấy lưng mình.

Đặc biệt là ánh mắt của Vương Kỳ—đầy căm hận, như muốn nói: Lâm Vãn, cứ chờ mà ch//ết đi.

Tôi hít một hơi sâu, lồng ngực ngập tràn mùi không khí tù túng của văn phòng.

Đẩy cánh cửa kính dày nặng của phòng họp ra, một luồng áp lực mạnh mẽ lập tức ập đến.

Người đàn ông Pháp dẫn đầu tên là Hervé, khoảng ngoài năm mươi tuổi, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, phong thái đúng chuẩn quý ông.

Ông ta đã đứng lên, hai trợ lý bên cạnh cũng đã xách cặp, sẵn sàng rời đi.

Trên mặt ông ta hiện rõ vẻ kiêu ngạo kiểu Pháp cùng sự khó chịu không che giấu.

Giám đốc Trương lập tức cúi rạp người xuống, cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, lắp bắp xin lỗi bằng thứ tiếng Anh méo mó:

“Sorry, very sorry…”

Ngài Hervé nhíu mày, lạnh lùng ngắt lời bằng tiếng Pháp, giọng nói nhanh và chứa đầy bất mãn.

Giám đốc Trương ngẩn người, chỉ biết đứng đó cười gượng, vò tay một cách lúng túng.

Cả phòng họp lặng như tờ.

Tôi đặt nhẹ ly cà phê sang chiếc ghế trống bên cạnh, đáy ly chạm mặt bàn vang lên một tiếng “cạch” thanh thoát, phá tan sự im ắng.

Tất cả ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi chỉnh lại vạt áo sơ mi rẻ tiền, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dò xét của ngài Hervé.

Sau đó, tôi cất tiếng:

“Monsieur Hervé, au nom de notre entreprise, je vous présente nos plus sincères excuses pour ce désagréable contretemps.”

(Ngài Hervé, thay mặt công ty chúng tôi, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất vì sự cố không mong muốn này.)

Giọng tôi rõ ràng, bình tĩnh, từng âm tiết tròn trịa, chuẩn chỉnh như phát ra từ Paris.

Thời gian như bị đóng băng.

Ngài Hervé đang định quay người rời đi thì khựng lại.

Trong đôi mắt xanh băng giá của ông ta hiện rõ sự kinh ngạc, sau đó chậm rãi quay lại, ánh nhìn sắc bén soi xét tôi kỹ lưỡng.

Hai trợ lý phía sau ông ta cũng sững người, liếc nhau đầy sửng sốt.

Qua vách kính phòng họp, tôi có thể nhìn thấy gương mặt của Vương Kỳ và đám đồng nghiệp đang cứng đờ ngoài kia.

Miệng họ há hốc như thể có thể nhét vừa một quả trứng gà, ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nét giễu cợt còn chưa kịp rút khỏi mặt Vương Kỳ, đã đông cứng lại, vừa buồn cười vừa đáng thương.

Giám đốc Trương thì như hóa đá, ngẩn người nhìn tôi rồi lại quay sang ngài Hervé, biểu cảm trên mặt biến đổi như bảng pha màu.

Ngài Hervé từ từ ngồi xuống, khoanh tay, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn mới—thú vị và đầy hào hứng.

“Mademoiselle, vous parlez un français remarquable.”

(Thưa cô, tiếng Pháp của cô thật tuyệt vời.)                                                                                                         

Tôi mỉm cười nhẹ, bình thản đáp lại:

“Merci, Monsieur. C'est un honneur.”

(Cảm ơn ngài. Đó là vinh dự của tôi.)

Tôi biết, cửa ải đầu tiên của cuộc khủng hoảng này, tôi đã vượt qua rồi.

 

Cánh cửa phòng họp được khép lại nhẹ nhàng, chặn đứng mọi ánh nhìn dò xét từ bên ngoài.

Giám đốc Trương ngồi cứng đờ bên cạnh tôi như một con rối gỗ, hơi thở dồn dập, ánh mắt dán chặt vào tôi như thể tôi là sinh vật ngoài hành tinh vừa rơi xuống từ trời.

Còn tôi thì đã hoàn toàn nhập cuộc, bước vào trạng thái làm việc.

Ngài Hervé bắt đầu trình bày mục đích chuyến khảo sát lần này cùng các kỳ vọng của họ. Giọng nói của ông ta đã quay về nhịp điệu chuẩn mực của một buổi trao đổi công việc, đan xen nhiều thuật ngữ chuyên ngành.

Tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, đầu óc vận hành hết công suất, nắm bắt chính xác từng câu từng chữ, rồi chuyển ngữ trôi chảy sang tiếng Trung để truyền đạt lại cho giám đốc Trương.

“Ngài Hervé nói, họ rất quan tâm đến bản đề xuất kỹ thuật sơ bộ mà chúng ta đã gửi, tuy nhiên phần thông số ứng dụng của vật liệu composite mới còn quá thận trọng. Họ hy vọng có thể nhận thêm dữ liệu thử nghiệm cụ thể để củng cố độ tin cậy.”

Vừa phiên dịch, tôi vừa nhanh tay ghi chú lại các từ khóa quan trọng vào sổ tay.

Nghe xong phần dịch, giám đốc Trương giật mình như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng lật tài liệu trước mặt, trán lập tức lấm tấm mồ hôi.

Rõ ràng, câu hỏi này đã vượt ngoài tầm chuẩn bị của anh ta.

Anh ta ấp úng vài câu, chỉ có thể nói mấy lời xã giao như: “Chúng tôi sẽ bổ sung tài liệu sau cuộc họp.”

Ngài Hervé nhíu mày lần nữa, bầu không khí bắt đầu trở nên lúng túng.

Tôi thấy ông ta dùng ngón tay gõ nhẹ vào một điểm trên bản thiết kế kỹ thuật, ánh mắt dừng lại rất lâu ở đó.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.

Khi mới vào làm, tôi từng phải sắp xếp một đống tài liệu kỹ thuật cũ như núi. Trong đó có một bản báo cáo thử nghiệm nội bộ về chính loại vật liệu này—bị gạt khỏi đề án chính thức vì dữ liệu quá táo bạo.

Tôi nhanh chóng sắp xếp lại ngôn từ, chưa kịp để giám đốc Trương lên tiếng đã chủ động xoay sang ngài Hervé:

“Monsieur Hervé, concernant ce point, je crois qu'il y a un petit malentendu.”

(Ngài Hervé, về điểm này, tôi nghĩ có một chút hiểu lầm.)

Tôi ngưng lại một chút, thấy ông ấy nhìn sang với ánh mắt chờ đợi, liền tiếp tục:

“En fait, nous avons une proposition alternative. Nos tests en laboratoire montrent que si nous ajustons légèrement l'angle de liaison et augmentons la température de traitement de 5%, la résistance du matériau peut être augmentée de 15% tout en maintenant sa ductilité.”

(Thực ra, chúng tôi có một phương án thay thế. Kết quả thử nghiệm trong phòng lab cho thấy nếu tinh chỉnh nhẹ góc nối và tăng nhiệt độ xử lý lên 5%, thì có thể nâng sức chịu lực của vật liệu thêm 15%, mà vẫn giữ được độ dẻo.)

Từng chữ tôi nói ra đều chuẩn xác, ngữ điệu bình tĩnh, rõ ràng—đây không còn là phiên dịch đơn thuần nữa, mà là đang trực tiếp tham gia vào cuộc thảo luận kỹ thuật.

Giám đốc Trương hoàn toàn ch//ết lặng, tròn mắt nhìn tôi, như muốn ngăn lại nhưng không dám hé môi.

Đôi mắt ngài Hervé lập tức sáng rực lên.

Ông ta quay sang thì thầm trao đổi với cố vấn kỹ thuật, cả hai cùng chỉ vào bản thiết kế, tranh luận rất nhanh.

Vài phút sau, ngài Hervé ngẩng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt chứa đầy tán thưởng và tò mò:

“Mademoiselle, c'est une proposition très audacieuse et très professionnelle. Pourquoi cette solution n'apparaît-elle pas dans votre rapport officiel?”

(Thưa cô, đây là một đề xuất rất táo bạo và chuyên nghiệp. Vì sao phương án này lại không có trong báo cáo chính thức của các bạn?)

Tôi hiểu—đây là câu hỏi then chốt.

Tôi không thể nói là vì công ty cho rằng quá mạo hiểm nên bỏ qua, như thế sẽ khiến chúng tôi bị đánh giá là thiếu chuyên nghiệp.

Tôi mỉm cười, ung dung đáp lại:

“Nous la considérions comme une solution ‘haute performance’ réservée à nos partenaires les plus importants et les plus perspicaces. Nous voulions vous la présenter en personne, afin de discuter de son potentiel en face à face.”

Chương 2


Cuộc Chiến Nơi Công Sở - P5

Tất cả những toan tính đen tối đã chấm dứt cùng với cú ngã của Vương Kỳ.

Nhưng tôi đã sai.

Tôi đã đánh giá quá thấp sức tàn phá của lòng đố kỵ.

Tôi vẫn chưa thấy hết—con người có thể bị vặn vẹo đến mức nào vì ghen ghét.

Cuộc sống của Vương Kỳ giờ chẳng khác nào địa ngục.

Bị toàn công ty nêu tên phê bình, bị cắt toàn bộ tiền thưởng—từ một "nữ tinh anh" khiến ai cũng ngưỡng mộ, cô ta trở thành dị vật ai cũng muốn tránh xa.

Những cô bạn từng vây quanh cô ta cười nói, giờ thấy bóng còn tránh như tránh tà.

Mỗi ngày đi làm của Vương Kỳ, như bị ném vào chảo dầu nóng.

Ai cũng nghĩ, kiểu gì cô ta cũng chủ động nghỉ việc.

Nhưng không.

Cô ta cắn răng chịu đựng, ngày nào cũng đi làm đúng giờ, về đúng giờ, mặc kệ những ánh mắt xì xào bàn tán.

Chỉ là—ánh sáng trong mắt cô ta đã tắt ngúm từ lâu.

Thay vào đó, là một vẻ u ám độc địa và căm hận chết chóc.

Tôi biết cô ta đang nhìn tôi trong bóng tối, như một con rắn độc, găm ánh mắt đầy oán độc sau lưng tôi.

Nhưng tôi không có thời gian để bận tâm đến cô ta.

Dự án đã bước vào giai đoạn nước rút, bản phương án hợp tác cuối cùng sắp được hoàn thiện.

Đây là thành quả mồ hôi công sức của cả một tập thể—và cũng là tài liệu tối mật, ảnh hưởng đến chiến lược của công ty trong nhiều năm tới.

Tôi đã mã hóa file này ở mức cao nhất, chỉ lưu duy nhất trên máy tính làm việc cá nhân của mình.

Tôi biết Vương Kỳ vẫn đang chờ cơ hội tấn công.

Nhưng tôi không ngờ—cô ta lại liều lĩnh đến mức đó.

Tối hôm đó, vì phải xác nhận nốt vài chi tiết với phía Pháp, tôi ở lại làm thêm.

Khoảng hơn 10 giờ, sau khi hoàn thành công việc, tôi lưu bản phương án cuối cùng và tắt máy.

Trên đường đi rửa cốc, ngang qua phòng kỹ thuật, tôi thấy Lý Ương vẫn đang làm việc.

Anh gọi tôi lại:

“Lâm Vãn,” – anh đưa tôi một chiếc USB rất nhỏ, “cầm lấy cái này.”

“Tặng gì đây?” – tôi tò mò.

“Một phần mềm nhỏ tôi viết,” – anh nói bình thản,

“Chỉ cần cắm vào máy, nếu có ai truy cập trái phép, nó sẽ tự động kích hoạt webcam, quay lại toàn bộ thao tác màn hình.”

“Chỉ để… phòng ngừa thôi.”

Tôi khựng lại.

Cẩn trọng của Lý Ương—khiến tôi ngay lập tức nâng cao cảnh giác.

“Cô ta… vẫn chưa chịu dừng à?” – tôi hỏi.

Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi thật sâu.

Tôi hiểu.

“Cảm ơn anh.” – tôi cầm lấy chiếc USB, trân trọng như thể cầm một món vũ khí.

Về văn phòng, tôi làm đúng như hướng dẫn.

Chương trình được cài đặt trong vài phút—không biểu tượng, không dấu vết, như chưa từng tồn tại.

Xong xuôi, tôi mới yên tâm ra về.

Hai ngày sau, mọi thứ êm đềm lạ thường.

Vương Kỳ như cái bóng trong văn phòng—lặng lẽ đi qua, không biểu hiện gì bất thường.

Dự án ngày càng tiến triển thuận lợi khiến tôi dần dần buông lỏng cảnh giác.

Cho đến… chiều thứ Sáu.

Công ty tổ chức diễn tập phòng cháy, toàn thể nhân viên phải tập trung dưới sân.

Tôi khóa kỹ cửa phòng, đi xuống cùng đám đông.

Lúc điểm danh, tôi bất chợt phát hiện: không thấy Vương Kỳ.

Có người nói cô ta đau bụng, vào nhà vệ sinh.

Tim tôi đập thót một nhịp—một cảm giác bất an mãnh liệt trào lên.

Buổi diễn tập kéo dài khoảng 20 phút.

Vừa kết thúc, tôi lập tức là người đầu tiên chạy ngược về văn phòng.

Tôi lao nhanh đến cửa phòng làm việc—ổ khóa không hề bị phá.

Tôi mở khóa, mọi thứ bên trong vẫn nguyên vẹn y như lúc tôi rời đi.

Tôi thở phào—chắc mình quá đa nghi.

Tôi ngồi xuống, mở máy tính, định rà soát lại file phương án cuối cùng trước khi về.

Tất cả… có vẻ vẫn ổn.

Ngay lúc tôi chuẩn bị tắt máy—Lý Ương nhắn tin.

“Khởi động phần mềm. Xem bản ghi.”

Tim tôi bỏ lỡ một nhịp.

Tôi lập tức gõ tổ hợp phím kích hoạt phần mềm ẩn.

Một cửa sổ video bật ra.

Thời gian bắt đầu ghi hình: 5 phút sau khi diễn tập bắt đầu.

Trên video, cửa phòng tôi bị một chiếc thẻ lách mở.

Một bóng người lén lút bước vào.

Là Vương Kỳ.

Khuôn mặt cô ta hiện rõ vẻ hoảng hốt – căng thẳng – nhưng cũng đầy hưng phấn điên cuồng.

Cô ta cắm một chiếc USB vào máy tôi—vượt qua mật khẩu đăng nhập, mở màn hình.

Cô ta rất thuần thục, tìm đến thư mục chứa tài liệu dự án.

Khi thấy file tôi lưu, cô ta cười—một nụ cười tham lam và đắc ý đến rợn người.

Cô ta sao chép toàn bộ thư mục vào USB của mình.

Rồi mở một vài file khác, gõ bừa vài dòng—giả vờ như dữ liệu bị lỗi hoặc mất kiểm soát.

Cuối cùng, cô ta rút USB, lau dấu vân tay bằng tay áo, rồi rón rén rời khỏi phòng.

Tất cả—được ghi lại rõ nét qua camera và màn hình máy tính.

Máu trong người tôi lạnh toát.

Cơn giận như sóng thần ập đến, suýt nhấn chìm tôi.

Đây không còn là cạnh tranh công việc.

Đây là trộm cắp. Là hành vi hình sự.

Cô ta muốn cướp công sức của tôi,

Muốn nhân lúc cuối cùng, đẩy tôi xuống vực, đoạt lấy tất cả.

Tôi siết chặt chuột, các khớp ngón tay nổi gân xanh.

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Sau đó, tôi sao lưu toàn bộ đoạn video vào điện thoại của mình.

Vương Kỳ—chính cô tự đào huyệt cho mình.

Đừng trách tôi… tự tay chôn sống cô.

Sáng thứ Hai, nắng đẹp.

Tôi đến công ty sớm hơn nửa tiếng như thường lệ.

Nhưng lần này, tôi không về văn phòng của mình.

Tôi đi thẳng đến trước cửa văn phòng CEO.

Chị Trần – trợ lý của CEO – thấy tôi thì thoáng ngạc nhiên:

“Trưởng phòng Lâm, CEO vẫn chưa tới.”

“Không sao, tôi đợi.” – Tôi bình tĩnh đáp.

Tôi ngồi xuống ghế sofa bên ngoài, lặng lẽ chờ đợi.

Không phẫn nộ, không lo lắng.

Trong lòng tôi bình lặng như mặt hồ đáy sâu.

Tôi biết, hôm nay—mọi chuyện sẽ kết thúc.

8 giờ 50 phút, CEO xuất hiện ở cuối hành lang.

Thấy tôi ngồi đợi sẵn, ông cũng bất ngờ:

“Lâm Vãn? Cô đến sớm vậy, có việc gì sao?”

Tôi đứng dậy, hơi cúi đầu chào ông.

“CEO, tôi có một việc rất nghiêm trọng, cần tận tay giao cho ông.

Việc này liên quan đến bí mật thương mại cốt lõi của công ty và an toàn nội bộ.”

Giọng tôi trang nghiêm khác thường.

Ánh mắt CEO lập tức sắc lạnh, ông không hỏi thêm, mà mở cửa văn phòng ngay lập tức:

“Vào đi.”

Trong văn phòng rộng rãi, tôi kết nối điện thoại của mình vào máy tính của ông.

Sau đó, tôi mở đoạn video ghi lại đêm hôm ấy.

Cảnh tượng Vương Kỳ đột nhập vào văn phòng tôi, mở máy tính, sao chép dữ liệu, rồi rời đi…

Mọi hành động đều rõ ràng, từng khung hình không sót một chi tiết.

Gương mặt CEO càng lúc càng tối sầm lại theo từng giây video trôi qua.

Không khí trong phòng như tụt xuống âm độ.

Ông không nói lời nào.

Chỉ chăm chăm nhìn vào gương mặt méo mó vì tham lam của Vương Kỳ trong clip.

“Chuyện này xảy ra khi nào?” – Giọng CEO vang lên, lạnh buốt như gió lùa từ hầm băng.

“Chiều thứ Sáu tuần trước, trong lúc công ty diễn tập phòng cháy.” – Tôi đáp.

“Nguồn chứng cứ này có đáng tin không?”

“Hoàn toàn đáng tin. Do phần mềm giám sát tôi cài riêng trên máy.”

(Tôi không nhắc đến Lý Ương—đó là thỏa thuận im lặng giữa chúng tôi.)

CEO tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Các ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn—ông đang tính toán.

Tôi hiểu, chuyện này nghiêm trọng gấp trăm lần so với vụ tố cáo nặc danh lần trước.

Nếu khi ấy chỉ là cạnh tranh nội bộ,

thì lần này—là hành vi trộm cắp dữ liệu.

Nếu tôi giao đoạn clip này cho cảnh sát,

Vương Kỳ không chỉ thân bại danh liệt,

mà còn có thể bị truy tố hình sự.

Nhưng đồng thời—công ty cũng sẽ vướng vào bê bối lớn.

Sau một lúc lâu, CEO mở mắt, nhìn tôi chăm chú:

“Lâm Vãn, cô muốn xử lý chuyện này như thế nào?”

Ông trao quyền quyết định cho tôi.

Một sự tin tưởng—và cũng là phép thử.

Tôi nhìn thẳng vào ông, dứt khoát:

“CEO, tôi có ba yêu cầu.”

“Thứ nhất: Tôi yêu cầu sa thải Vương Kỳ ngay lập tức.

Đối với loại nhân viên vi phạm đạo đức nghề nghiệp, đánh cắp bí mật công ty,

chúng ta phải zero-tolerance – không khoan nhượng.”

“Thứ hai: Tôi yêu cầu thông báo nội bộ ngành để các công ty khác biết.

Cô ta không nên có cơ hội hại thêm ai khác.”

“Thứ ba: Tôi yêu cầu xử lý mọi việc trong hôm nay.

Tôi không chấp nhận một kẻ gián điệp thương mại tiếp tục tồn tại trong nhóm của tôi dù chỉ một phút.”

Giọng tôi bình tĩnh, nhưng từng chữ như chém vào bàn.

Tôi không báo công an, là để giữ thể diện cuối cùng cho công ty.

Nhưng tôi tuyệt đối không mềm lòng với người muốn hại tôi đến cùng.

CEO nhìn tôi thật lâu, ánh mắt như có phần tán thưởng.

Ông cầm điện thoại, bấm nội tuyến:

“Gọi giám đốc Nhân sự và trưởng phòng Pháp chế đến phòng tôi trong 10 phút.

Ngoài ra… báo cho Vương Kỳ đến gặp tôi ngay.”

Mười phút sau.

Vương Kỳ bước vào văn phòng CEO.

Thấy tôi ngồi đó, cô ta thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Chắc hẳn cô ta nghĩ tôi lại "đi mách lẻo" gì đó.

Cô ta thậm chí còn chuẩn bị sẵn kịch bản để “lật ngược thế cờ”.

Nhưng—khi CEO xoay màn hình về phía cô ta và nhấn nút phát video,

mọi màu sắc trên gương mặt cô ta… biến mất.

Cô ta trợn mắt nhìn chính mình lén lút đột nhập, thao tác máy tính, cắm USB, sao chép dữ liệu…

Cả người bắt đầu run rẩy.

Môi cô ta run lẩy bẩy, không nói nên lời.

“Vương Kỳ.” – Giọng CEO lạnh như băng – “Cô còn gì để nói không?”

“Không… không phải vậy… tôi…” – Cô ta lắp bắp, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

“Không cần biện hộ nữa.” – Trưởng phòng Pháp chế lạnh giọng –

“Hành vi của cô đã vi phạm nghiêm trọng quy định công ty, và cấu thành trộm cắp dữ liệu thương mại.

Công ty quyết định, kể từ hôm nay, sa thải cô lập tức.

Tất cả quyền truy cập hệ thống sẽ bị đóng băng.

Cô hãy thu dọn đồ cá nhân dưới sự giám sát của Nhân sự và rời khỏi công ty ngay.”

Giám đốc Nhân sự bổ sung:

“Công ty giữ quyền khởi kiện,

và sẽ gửi thông báo đến các đối tác trong ngành về hành vi sai trái của cô.”

Sa thải.

Thông báo nội bộ toàn ngành.

Từng chữ như búa tạ, giáng thẳng xuống người Vương Kỳ.

Cô ta hoàn toàn sụp đổ.

“Không! Đừng mà!” – cô ta gào lên, nhào tới, muốn níu lấy tay CEO.

“CEO! Tôi sai rồi! Tôi thật sự biết lỗi rồi! Xin hãy cho tôi một cơ hội nữa!”

“Lâm Vãn! Lâm Vãn! Cô giúp tôi nói một lời đi! Tôi cầu xin cô!”

Cô ta quay sang tôi, ánh mắt tràn đầy thảm thiết và cầu xin.

Tôi nhìn cô ta, trong lòng không một gợn sóng.

Muốn có ngày hôm nay—cô ta đã tự tay gieo mầm từ rất lâu rồi.

Tôi lạnh lùng quay đi, thậm chí không thèm nói một lời.

Cuối cùng, cô ta bị hai bảo vệ kẹp hai bên, lôi ra khỏi văn phòng CEO.

Lúc rời khỏi công ty, Vương Kỳ trông như cái xác không hồn,

mái tóc rối tung, mặt mũi nhợt nhạt, tay ôm một chiếc hộp giấy nhỏ xíu đựng đồ cá nhân.

Không còn chút gì là dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách của ngày trước.

Một cuộc chiến kéo dài suốt mấy tháng,

cuối cùng đã khép lại—bằng cách này.

Tôi đứng bên cửa sổ văn phòng CEO,

nhìn bóng lưng Vương Kỳ thất thểu biến mất trong dòng xe cộ dưới phố.

Không hả hê.

Không sung sướng.

Chỉ có một cảm giác:

giải quyết xong một gánh nặng phiền phức.

Thế giới của tôi—cuối cùng cũng yên ổn trở lại.

12

Sự ra đi của Vương Kỳ giống như một cơn gió lớn,

thổi bay hoàn toàn bầu không khí ngột ngạt từng bao phủ công ty suốt bao tháng ngày.

Từ đó trở đi, không một ai còn dám tỏ ra thiếu tôn trọng tôi dù chỉ nửa lời.

Phòng hợp tác quốc tế nhanh chóng được thành lập,

các nhân viên đều là những tinh anh được chọn lọc từ các phòng ban.

Dưới sự dẫn dắt của tôi,

dự án kết thúc một cách hoàn hảo – không chê vào đâu được.

Chúng tôi mang về cho công ty một khoản lợi nhuận và danh tiếng chưa từng có trước đây.

Công ty tổ chức một buổi tiệc mừng công long trọng.

Trong khung cảnh ánh đèn rực rỡ, tiếng cụng ly rôm rả,

tôi mặc một chiếc đầm dạ hội nhã nhặn, thanh lịch,

đứng giữa sân khấu chính, đón nhận từ tay CEO chiếc cúp vinh danh “Thành tích xuất sắc nhất”,

và tấm séc thưởng khiến ai cũng phải choáng váng vì con số trên đó.

Máy ảnh nháy liên tục.

Dưới sân khấu là vô số ánh nhìn trầm trồ, ngưỡng mộ, và ghen tị.

Giám đốc Trương nâng ly chen tới chỗ tôi,

gương mặt từng đầy tính toán giờ khiêm nhường đến mức gần như luồn cúi.

“Giám đốc Lâm—à không, Vãn Vãn à… anh… trước kia đúng là mù mắt không biết nhìn người!”

“Anh… tự phạt ba ly! Gọi là xin lỗi em!”

Nói rồi, anh ta ngửa cổ uống cạn ba ly rượu trắng không do dự.

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta đỏ lựng vì rượu,

chỉ nhàn nhạt nâng ly, nói:

“Giám đốc Trương khách sáo rồi. Sau này còn phải hợp tác nhiều.”

Tôi giữ sự xa cách vừa đủ.

Chính điều đó càng khiến anh ta bối rối.

Các đồng nghiệp lần lượt tới cụng ly, chúc mừng, tâng bốc tôi đủ điều.

Tôi đều mỉm cười nhã nhặn, ứng đối điềm đạm.

Tôi biết, thứ tôi giành được hôm nay—

không phải chỉ là một dự án thành công.

Mà là sự công nhận. Là tiếng nói. Là vị thế.

Và sự công nhận đó, không đến từ lòng thương hại hay sự ưu ái,

mà đến từ thực lực mà tôi tự tay gây dựng, từng bước một.

Sau tiệc, tôi không tham gia tăng 2.

Tôi một mình bước ra ban công khách sạn, nơi gió đêm thổi nhẹ qua mặt mát lạnh.

Tôi mở điện thoại,

chuyển toàn bộ số tiền thưởng vừa nhận—không giữ lại một đồng—vào tài khoản y tế của mẹ.

Sau đó, tôi bấm gọi cho bác sĩ điều trị chính.

“Bác sĩ Vương, hãy dùng phác đồ điều trị tốt nhất cho mẹ tôi.

Tất cả chi phí, tôi sẽ lo.”

Đầu dây bên kia là một câu trả lời chắc nịch.

Tôi cúp máy, ngẩng đầu nhìn hàng vạn ánh đèn trong thành phố…

và lần đầu tiên, đôi mắt tôi hơi ươn ướt.

Tất cả sự kiên cường, nhẫn nhịn, vùng vẫy suốt bao tháng ngày,

đến thời khắc này—cuối cùng cũng có ý nghĩa.

Lúc đó, điện thoại tôi reo lên.

Là một số lạ từ Pháp.

Tôi hơi do dự, nhưng vẫn nhấc máy.

“Allô?”

Một giọng nói quen thuộc, vui vẻ vang lên:

“Mademoiselle Lin, c’est Hervé.”

Là ngài Hervé.

Tim tôi như khựng lại một nhịp.

“Bonjour, Monsieur Hervé.” – Tôi lập tức chuyển sang tiếng Pháp.

“Lâm à, chúc mừng em đã đạt được thành công rực rỡ với dự án vừa rồi.”

“Anh gọi đến… là muốn đại diện tổng bộ tại Paris, gửi đến em một lời mời chính thức.”

Tôi khựng lại.

“Lời mời?”

“Đúng vậy.

Chúng tôi mong em có thể sang Paris,

tham gia chương trình bồi dưỡng lãnh đạo cao cấp kéo dài nửa năm.

Tất cả chi phí sẽ do chúng tôi lo liệu.

Tài năng của em, không nên chỉ dừng lại ở vị trí hiện tại.”

Paris.

Bồi dưỡng lãnh đạo.

Một cánh cửa khác—một thế giới khác—

đã âm thầm mở ra trước mắt tôi, đúng lúc tôi không ngờ nhất.

Tôi siết nhẹ điện thoại trong tay,

nhìn ánh đèn lấp lánh của thành phố trước mặt, lòng dâng trào vô vàn cảm xúc.

Ba tháng trước, tôi chỉ là một “con số mờ” bị cười nhạo,

lặng lẽ vật lộn giữa dòng đời để mưu sinh.

Ba tháng sau, tôi đứng tại đây—

có sự nghiệp, có danh tiếng, có quyền lực,

và có đủ năng lực để bảo vệ người thân yêu nhất của mình.

Câu nói “thành thạo tiếng Pháp” từng khiến cả công ty cười vào mặt tôi—

giờ đã trở thành chiếc chìa khóa thay đổi cả cuộc đời tôi.

Và giờ đây,

chìa khóa ấy sẽ tiếp tục mở ra một thế giới bao la hơn.

Tôi mỉm cười rạng rỡ qua điện thoại:

“Merci beaucoup, Monsieur Hervé. J’accepte avec grand plaisir.”

(Em rất cảm ơn ngài. Em vô cùng vinh dự được nhận lời mời.)

Một câu chuyện mới… chính thức bắt đầu.

[ Hết ]

Chương trước

Cuộc Chiến Nơi Công Sở - P4

Tôi hít sâu một hơi, cưỡng lại những cảm xúc dâng trào trong lồng ngực.

Hoảng loạn không giải quyết được gì—chỉ khiến tôi trông càng giống như đang che giấu điều gì đó.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào họ, ánh mắt bình thản và dứt khoát:

“Đúng, lỗi dấu câu đó là sơ suất của tôi.”

Câu thừa nhận thẳng thắn khiến cả hai người đều thoáng sửng sốt—có vẻ không ngờ tôi lại nhận lỗi dễ dàng đến vậy.

Nhưng tôi tiếp tục, giọng rõ ràng, từng chữ chắc nịch:

“Nhưng, tôi có ba điểm cần làm rõ.”

“Thứ nhất,” tôi nói, “văn bản này được hoàn thành trong tuần thứ hai sau khi tôi vào công ty, theo yêu cầu của quản lý trực tiếp lúc đó là chị Vương Kỳ. Thời gian gấp rút, tôi chỉ có đúng một tiếng để dịch, trong khi cùng lúc còn nhiều việc khẩn cấp khác.”

Tôi không đổ lỗi—tôi chỉ đang nói sự thật.

“Thứ hai—và cũng là điều quan trọng nhất— bản tài liệu bị tố cáo này chỉ là bản nháp nội bộ, chưa từng công khai, cũng chưa gửi đến bất kỳ đối tác nào.

Chưa đầy hai tiếng sau khi nộp, cụ thể là lúc 16 giờ 05 chiều hôm đó, tôi đã tự phát hiện lỗi dấu câu và lập tức chỉnh sửa, cập nhật bản hoàn chỉnh vào thư mục công khai của phòng ban.

Thế nhưng, thứ được đem ra để tố cáo tôi lại là bản nháp cũ, đã bị tôi đánh dấu rõ ràng là ‘ĐÃ HỦY’.”

Nói đến đây, tôi lấy máy tính xách tay từ trong túi ra, mở màn hình trước mặt họ.

Tôi truy xuất lại lịch sử sửa đổi file, rõ ràng hiển thị:

• 2:10 chiều – tạo file: “Giới thiệu công ty (bản nháp – đã hủy).doc”

• 4:05 chiều – tạo file: “Giới thiệu công ty (bản hoàn chỉnh).doc”

“Thứ ba,” tôi xoay màn hình về phía họ, giọng nhấn mạnh hơn:

“Điều khiến tôi tò mò là—ai lại ‘tận tâm’ đến vậy, lục lại bản nháp từ hai tháng trước, cố tình phớt lờ bản hoàn chỉnh đặt ngay bên cạnh, rồi chọn đúng thời điểm mấu chốt của dự án, ẩn danh gửi tố cáo lên thẳng chỗ CEO?”

Tôi nhìn thẳng vào CEO, từng lời đanh thép như đâm xuyên qua sương mù:

“Đây là một báo cáo ‘lỗi cá nhân’ đơn thuần?

Hay là một hành vi phá hoại nghiêm trọng, nhằm làm chệch hướng tiến độ hợp tác với trụ sở Pháp?

Tôi nghĩ, động cơ đằng sau—rất đáng để điều tra.”

Tôi không còn là một nhân viên cúi đầu nhận lỗi nữa.

Tôi đã chủ động nắm thế chủ động, đẩy vấn đề từ lỗi kỹ thuật lên thành âm mưu phá hoại nội bộ nghiêm trọng.

Gương mặt giám đốc nhân sự thoáng biến sắc.

Hiển nhiên, ông ta không ngờ tôi lại phản kích sắc sảo như vậy.

Ánh mắt CEO cũng thay đổi—sắc bén hơn, tập trung hơn.

Ông ấy trầm ngâm nhìn tôi, các ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nhịp gõ đều đều như đang cân nhắc.

Đúng lúc đó—cánh cửa phòng điều tra vang lên tiếng gõ nhẹ.

Lý Ương bước vào.

Anh gật đầu với CEO rồi nói:

“Thưa CEO, tôi đến để làm chứng cho Lâm Vãn.”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.

“Là nhân viên kỹ thuật, tôi có quyền truy cập vào hệ thống ghi nhận toàn bộ lịch sử chỉnh sửa file nội bộ.”

Anh mở laptop, kết nối với máy chiếu.

“Dữ liệu ghi rõ: hai file như Lâm Vãn mô tả, thời gian tạo và người chỉnh sửa hoàn toàn trùng khớp.

Và—vào lúc 23:47 đêm hôm qua, có người đăng nhập từ tài khoản cá nhân của Vương Kỳ, truy cập và tải về chính bản nháp đã bị đánh dấu ‘đã hủy’.

Còn file hoàn chỉnh bên cạnh—cô ta không hề mở.”

Dữ liệu xác thực được chiếu rõ ràng lên tường trắng.

Thời gian, tài khoản đăng nhập, hành vi tải xuống—không thể chối cãi.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Trán giám đốc nhân sự bắt đầu rịn mồ hôi.

Chắc chắn ông ta cũng không ngờ—một cuộc điều tra tưởng đơn giản, lại bóc trần cả một mưu đồ cố ý hãm hại, phá hoại nội bộ.

Tôi nhìn dòng nhật ký hệ thống đang hiện trên tường, trong lòng trào dâng một cảm giác biết ơn sâu sắc.

Lý Ương—anh không chỉ là một đồng nghiệp chính trực, mà còn là một đồng minh thầm lặng, sắc bén, không khoan nhượng.

Anh không nhắc đến tên Vương Kỳ, nhưng những gì anh đưa ra đã đóng đinh vĩnh viễn cô ta lên cột nhục nhã.

Tôi quay sang nhìn CEO—người từ đầu đến giờ vẫn im lặng.

Bây giờ, đến lượt ông ấy đưa ra quyết định.

Liệu ông ấy sẽ xử lý thế nào với một cuộc điều tra mà chính tay mình ra lệnh mở?

Ánh mắt của CEO đảo qua lại giữa tôi và màn hình máy tính của Lý Ương.

Khuôn mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh của ông ta, lúc này như phủ đầy mây đen.

Ông im lặng suốt một phút—một phút dài dằng dặc, tưởng như kéo dài đến cả thế kỷ.

Phòng điều tra im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng thở khe khẽ của vài người.

Cuối cùng, CEO lên tiếng, giọng trầm và đầy uy nghiêm:

“Kết thúc điều tra.”

Ông quay sang giám đốc nhân sự, giọng nghiêm khắc:

“Phòng Nhân sự, lập tức mở cuộc điều tra sâu về vụ tố cáo nặc danh này! Phải làm rõ người tố cáo!

Công ty tuyệt đối không dung thứ cho những hành vi dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cạnh tranh nội bộ, thậm chí không ngần ngại phá hoại lợi ích chung. Ai dính líu—xử lý nghiêm khắc!”

Giám đốc nhân sự giật mình, vội vã gật đầu vâng dạ liên tục.

CEO lại quay sang tôi, trong ánh mắt đã không còn lạnh lẽo—mà là sự đánh giá sâu sắc pha lẫn tán thưởng.

“Lâm Vãn, cô làm rất tốt.”

Ông đứng dậy, bước tới bên tôi, cúi nhìn màn hình laptop một cái.

“Bình tĩnh khi đối mặt nguy cơ, lập luận rõ ràng, bằng chứng đầy đủ.

Cô không chỉ bảo vệ được bản thân—mà còn bảo vệ được danh dự và lợi ích công ty.

Tác phong chuyên nghiệp như vậy—rất đáng được khen ngợi.”

Những lời này, chẳng khác nào định danh chính thức cho toàn bộ sự việc.

Tảng đá đè nặng trong tim tôi—cuối cùng cũng rơi ầm xuống đất.

Tôi không xúc động, chỉ bình thản gật đầu:

“Cảm ơn CEO đã tin tưởng.”

CEO liếc nhìn đồng hồ, nhíu mày:

“Bây giờ mấy giờ rồi? Cuộc họp với bên Pháp vẫn chưa bắt đầu à?”

“Tính đến giờ đã 3:15 rồi, trễ 15 phút.” – Tôi nhẹ giọng đáp.

“Vớ vẩn!” – Ông quát khẽ, rồi dứt khoát ra lệnh:

“Cô, đi với tôi lên phòng họp! Cuộc họp này, tôi đích thân cùng cô tham dự!”

Ông cầm điện thoại, sải bước nhanh ra ngoài vừa đi vừa gọi điện:

“Alo, lão Trương! Tôi đây!

Đừng để người của anh nói bừa nữa—Lâm Vãn sắp lên ngay! Đúng! Cô ấy đang đi cùng tôi!”

Tôi lập tức đóng máy, bước theo ông.

Khi đi ngang qua Lý Ương, tôi nhìn anh, ánh mắt đầy biết ơn.

Anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu—không cần nói gì thêm.

Khi tôi theo sau vị CEO cao lớn bước qua khu vực phòng kinh doanh, cả văn phòng lặng ngắt như tờ.

Tất cả nhân viên trố mắt nhìn: vị sếp cao nhất công ty, đang đích thân hộ tống một cô nhân viên vừa bị “điều tra kỷ luật”, bước vào phòng họp cấp cao.

Cảnh tượng đó—so với bất kỳ văn bản khen thưởng nào, còn có sức chấn động gấp mười lần.

Vương Kỳ vẫn ngồi ở chỗ cũ.

Khi cô ta nhìn thấy tôi bình an vô sự đi sau CEO, sắc mặt lập tức trắng bệch, như thể máu trong người vừa bị rút sạch.

Cả người cô ta mềm nhũn như bị rút xương, gục xuống ghế.

Cô ta biết—mình, xong rồi.

Bước vào phòng họp, giám đốc Trương đang mồ hôi đầm đìa, gương mặt rối loạn, cố dùng vốn tiếng Anh ngắc ngứ để giải thích với ngài Hervé đang dần mất kiên nhẫn trên màn hình.

Vừa thấy CEO và tôi bước vào, ánh mắt ông ta như bắt được cứu tinh.

CEO ngồi xuống ghế chủ tọa, nhìn thẳng vào màn hình, dùng tiếng Anh trôi chảy xin lỗi:

Ông giải thích rằng họp muộn là do nội bộ công ty vừa tiến hành xác nhận cuối cùng trước khi triển khai dự án.

Sau đó, ông nghiêm túc quay sang, giới thiệu với Hervé:

“Ngài Hervé, cho phép tôi chính thức giới thiệu—đây là cô Lâm Vãn.

Kể từ hôm nay, cô ấy không chỉ là người phụ trách dự án này,

mà tôi quyết định đề bạt cô ấy làm Giám đốc Bộ phận Hợp tác Quốc tế vừa thành lập,

chịu trách nhiệm toàn bộ các dự án với quý công ty.

Và… lương của cô ấy sẽ được tăng gấp đôi.”

Phòng họp chết lặng.

Miệng giám đốc Trương há hốc đến mức có thể nhét vừa cả nắm tay.

Phía bên kia màn hình, ngài Hervé cũng thoáng kinh ngạc—nhưng rồi ông bật cười, vỗ tay:

“Một nhân tài xuất sắc, xứng đáng được đối xử xứng đáng.

CEO, quyết định của ông… vô cùng sáng suốt.”

Tôi đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Từ một kẻ vừa bị đình chỉ điều tra,

đến khi được đặc cách thăng chức lên vị trí cấp cao,

chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Tôi nhìn CEO, ông đáp lại bằng ánh mắt tin tưởng và động viên.

Tôi hiểu—đây là lời xin lỗi của ông, cũng là bài kiểm tra cuối cùng dành cho tôi.

Tôi hít sâu một hơi, ép lại những cơn sóng đang cuộn trong tim,

mỉm cười chuyên nghiệp, bình thản nhìn vào màn hình:

“Ngài Hervé, rất xin lỗi đã để ngài đợi lâu.

Bây giờ, chúng ta bắt đầu thôi.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết—một chương mới trong sự nghiệp đã được mở ra.

Một thời đại mang tên tôi—

chính thức bắt đầu.

Kể từ khi trở thành trưởng phòng Hợp tác Quốc tế mới thành lập, thế giới của tôi đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi có văn phòng riêng—rộng rãi, sáng sủa—nằm ngay cạnh phòng của giám đốc Trương.

Qua ô cửa sổ lớn, là khung cảnh phồn hoa nhất của khu trung tâm thương mại thành phố: những tòa cao ốc san sát, xe cộ tấp nập.

Ngày trước, tôi chỉ có thể ngước nhìn tất cả từ một góc nhỏ tăm tối.

Còn bây giờ—tôi đã là một phần trong bức tranh ấy.

Thông báo bổ nhiệm tôi và hình thức kỷ luật dành cho Vương Kỳ vì hành vi tố cáo ác ý—được gửi đi cùng lúc.

Một hòn đá ném xuống, dậy lên cả ngàn lớp sóng.

Toàn công ty xôn xao vì “cú nhảy vọt tên lửa” của tôi—và cú rơi đau đớn của người từng là “sao sáng” Vương Kỳ.

Từ nay, không còn ai dám đem học lực hay xuất thân ra để bàn tán về tôi—dù là trước mặt hay sau lưng.

Ánh mắt của mọi người dành cho tôi, từ mỉa mai, sang sững sờ, rồi ghen tị—và giờ đây chỉ còn lại kính nể xen lẫn một chút dè chừng.

Họ rốt cuộc cũng hiểu ra:

Ở chốn công sở thực tế này, bằng cấp và xuất thân chỉ là vỏ ngoài—thứ duy nhất đủ sức nghiền nát mọi định kiến chính là năng lực thật sự.

Tôi bắt đầu toàn tâm toàn ý dồn sức cho dự án.

Có được quyền “toàn quyền xử lý” do chính CEO giao phó, tôi không còn phải rón rén kiêng dè bất cứ ai.

Tôi rà soát lại toàn bộ quy trình, mạnh tay cắt bỏ những phần dư thừa, đồng thời thiết lập loạt phương án B cho các điểm có nguy cơ rủi ro.

Tận dụng lợi thế ngôn ngữ và hiểu biết văn hóa Pháp, tôi bỏ qua những tầng trung gian rườm rà, trực tiếp thiết lập kênh trao đổi hằng ngày với đội ngũ kỹ thuật bên Pháp.

Mỗi quyết sách tôi đưa ra đều chính xác – hiệu quả – có tầm nhìn.

Các đề xuất của tôi, thông qua email và họp video, được chuyển đến trụ sở bên Pháp—và lần nào cũng nhận được lời khen ngợi cùng phản hồi tích cực.

Có lần, ngài Hervé còn nửa đùa nửa thật nói:

“Lâm, cô còn hiểu chúng tôi muốn gì hơn cả người bên tôi.”

Tôi không còn là một “cái máy phiên dịch biết tiếng Pháp” nữa.

Tôi đã thực sự trở thành nhân tố cốt lõi của toàn bộ dự án hợp tác xuyên quốc gia này.

Sự thay đổi của tôi, không chỉ ở công việc.

Tôi tháo cặp kính gọng đen dày cộp, chuyển sang dùng kính áp tròng.

Thế giới trong mắt tôi—lần đầu tiên trong đời—trở nên rõ ràng đến vậy.

Tôi dùng tháng lương đầu tiên sau khi tăng để sắm vài bộ vest công sở chất lượng cao, cắt may vừa vặn.

Lần đầu tiên khi tôi soi mình trong gương nhà vệ sinh—một người phụ nữ mặc váy vest chỉn chu, ánh mắt sáng rõ, thần thái tự tin—tôi suýt không nhận ra chính mình.

Tôi vẫn là Lâm Vãn—nhưng không còn là cô gái hay cúi đầu, nép ở góc văn phòng nữa.

Tự tin—là loại mỹ phẩm tốt nhất.

Nó khiến toàn bộ khí chất của tôi lột xác hoàn toàn.

Giờ đây, mỗi khi tôi bước dọc hành lang công ty—những người từng cười nhạo tôi ngày trước đều sẽ cúi đầu chào một tiếng: “Chào giám đốc Lâm.”

Còn giám đốc Trương—giờ trở thành khách quen trong văn phòng tôi.

Bưng trà, rót nước, báo cáo tiến độ—khiêm nhường chẳng khác gì nhân viên mới.

Vì một chi tiết trong kế hoạch, ông ta có thể đứng chờ trước cửa phòng tôi gần cả buổi, chỉ để đợi tôi rảnh tay rồi mới dám nhẹ nhàng gõ cửa bước vào.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi—đầy tôn kính và lệ thuộc.

Bởi vì giờ đây, chỉ tiêu phòng ông đạt được hay không—gắn chặt với thành bại của phòng tôi.

Tôi vẫn giữ thái độ lịch sự nhưng lạnh nhạt với ông ta.

Không vì ngày trước ông ta khinh tôi mà trả thù,

cũng không vì bây giờ ông ta tâng bốc mà gần gũi.

Trong mắt tôi, ông ta chỉ là một người đồng nghiệp cần phối hợp công việc.

Chính sự điềm nhiên đó, lại càng khiến ông ta thấp thỏm không yên.

Còn Lý Ương—đã trở thành người cộng sự vững chắc nhất của tôi.

Chúng tôi thường cùng nhau thảo luận các vấn đề kỹ thuật trong phòng nghỉ.

Anh ấy dùng cách đơn giản nhất để giải thích những khái niệm rối rắm,

tôi thì giúp anh ấy biên tập những tài liệu cần gửi cho đối tác Pháp.

Chúng tôi làm việc với nhau—hiệu quả, rõ ràng, tràn đầy ăn ý.

Ánh mắt anh nhìn tôi—luôn là sự tôn trọng và mến mộ chân thành, chưa từng thay đổi.

Trong một môi trường công sở đầy toan tính, sự hiện diện của anh giống như một tia sáng ấm áp hiếm hoi.

Mọi thứ đang tiến triển theo hướng tốt đẹp nhất.

Dự án suôn sẻ.

Năng lực của tôi được chứng minh và công nhận.

Bên phía mẹ—tôi cũng đã liên hệ được bệnh viện và bác sĩ tốt hơn.

Tôi từng nghĩ:

Chương 3| Chương 5

Cuộc Chiến Nơi Công Sở - P3

Qua lớp kính, tôi thấy Vương Kỳ cùng một vài đồng nghiệp thân thiết cười nói vui vẻ bước ra, rồi lên một chiếc xe đặt qua app.

Chỉ khi chắc chắn cô ta đã rời khỏi, tôi mới đứng dậy quay lại văn phòng.

Tôi không đụng vào tủ đồ của cô ta—như vậy quá ngu ngốc.

Tôi chỉ quay về chỗ mình, cẩn thận sao lưu toàn bộ tài liệu của ngày hôm nay vào ổ đĩa cá nhân trên đám mây.

Sau đó, tôi thiết lập một mật khẩu ẩn cho bản gốc trên máy tính—một mã bảo vệ trông rất “vô hại”.

Làm xong tất cả, tôi mới rời đi với tâm trạng nhẹ nhõm hơn.

Trên tàu điện ngầm về nhà, tôi nhận được tin nhắn từ Lý Ương.

Chỉ vỏn vẹn một câu: “Cẩn thận dữ liệu trong máy của cô.”

Tôi đáp lại hai chữ: “Đã rõ.”

Tôi hiểu ý anh.

Nếu không thể giở trò công khai, thì Vương Kỳ nhất định sẽ ra tay trong bóng tối.

Mà chiếc máy tính tôi dùng chính là mục tiêu dễ dàng nhất.

Quả nhiên, sáng hôm sau vừa bước chân vào công ty, tôi đã cảm nhận được điều gì đó không ổn.

Một vài đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt vừa khó hiểu, vừa như đang… thương hại. Và có chút khoái chí.

Tôi đi đến bàn làm việc, tim chợt đập lỡ một nhịp.

Bàn của tôi đã bị ai đó động vào.

Tuy người đó đã cố gắng sắp xếp lại như cũ, nhưng vị trí con chuột và bàn phím có sai lệch nhỏ so với tối qua.

Tôi không nói gì, chỉ bình thản mở máy, gõ mật khẩu.

Tất cả vẫn bình thường.

Tôi bắt đầu một ngày như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mười giờ sáng, giám đốc Trương gọi tôi vào phòng làm việc.

Sắc mặt anh ta nghiêm trọng.

“Lâm Vãn, bản phương án kết nối mà cô gửi tôi tối qua là sao đây?”

Tôi khựng lại: “Có… vấn đề gì sao, giám đốc?”

“Vấn đề?” – anh ta đập mạnh một tập tài liệu xuống bàn – “Cô tự xem đi! Phần ngân sách bị lệch dấu thập phân! Cô có biết điều đó nghĩa là gì không? Có nghĩa là giá chào bên phía Pháp bị giảm mười lần! Nếu tôi gửi thẳng bản này đi, công ty sẽ lỗ nặng!”

Tôi cầm bản in lên, mắt dán vào dòng tổng ngân sách.

Chính xác—dấu thập phân đã bị đẩy lệch một hàng.

Ngân sách một triệu, giờ chỉ còn mười vạn.

Đây là lỗi đủ khiến tôi mất việc ngay lập tức.

Não tôi vận hành hết công suất.

Tôi chắc chắn bản tôi sao lưu lên cloud không hề có lỗi này.

Nghĩa là: ai đó đã lén đăng nhập máy tôi, sửa bản cuối cùng trước khi gửi cho giám đốc.

Người đó—không ai khác ngoài Vương Kỳ.

“Giám đốc,” tôi ngẩng đầu, bình tĩnh nói, “bản này không phải là phiên bản cuối tôi gửi.”

“Không phải cô? Vậy ai?” – giám đốc bắt đầu nổi nóng – “Tập tin này được gửi từ email của cô! Lâm Vãn, tôi cho cô cơ hội không phải để cô đùa giỡn với tôi! Một lỗi sơ đẳng thế này—cô là người phụ trách dự án sao lại để xảy ra được?!”

Cơn giận và thất vọng của anh ta là thật—và đang đổ hết lên đầu tôi.

Trong mắt giám đốc Trương, có lẽ tôi là một thiên tài ngôn ngữ, nhưng trong công việc thực tế thì chỉ là một cô lính mới cẩu thả, bất cẩn.

“Tôi có thể chứng minh.” – Tôi không hề bị cơn giận dữ của anh ta dọa sợ, giọng điềm tĩnh như thường. – “Trước khi nộp, tôi luôn sao lưu file. Máy tính của tôi còn lưu bản chuẩn, và trong đó có đầy đủ thời gian chỉnh sửa.”

“Được! Vậy cô mau mang ra đây cho tôi xem!” – Giám đốc Trương không kiên nhẫn phẩy tay.

Tôi quay lại bàn làm việc, mở máy tính trước sự chứng kiến của nửa văn phòng.

Ánh mắt của Vương Kỳ thoáng liếc qua, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt như vô tình—rõ ràng cô ta nghĩ mình đã thay thế được file trong máy tôi, khiến tôi không còn đường chối cãi.

Tôi mở thư mục chứa đề án, click chuột phải vào file cần kiểm tra, chọn "Thuộc tính".

Thời gian chỉnh sửa: 1 giờ 23 phút sáng hôm nay.

Mà theo quy định của tòa nhà, 10 giờ đêm là hệ thống điều hòa và phần lớn đèn sẽ tắt; đúng 12 giờ đêm sẽ ngắt mạng hoàn toàn.

Trừ khi ai đó canh đúng thời gian, ngồi trong một văn phòng tối om không có internet để làm việc tới 1 giờ sáng—thì mốc thời gian này rõ ràng có vấn đề.

Tôi không vội nói ra điều đó, chỉ lặng lẽ mở file.

Đúng như dự đoán—mục ngân sách đã bị sửa sai.

Tôi nghe thấy xung quanh vang lên tiếng hút khí khe khẽ, còn bên kia—Vương Kỳ suýt nữa không kìm được cười.

Tôi chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng đóng file lại, rồi mở trình duyệt, đăng nhập vào tài khoản cloud cá nhân.

Tôi tải về bản sao lưu cùng tên.

Mở “thuộc tính”:

Thời gian chỉnh sửa: 21 giờ 30 phút tối qua.

Tôi mở bản đó ra—mục ngân sách hoàn hảo, dấu phẩy thập phân chính xác.

Tôi đặt hai bản file cạnh nhau trên màn hình—sai sót hiện lên rõ ràng như ban ngày.

“Giám đốc, mời anh xem qua.” – Tôi lên tiếng, không lớn nhưng đủ để cả văn phòng nghe thấy.

Giám đốc Trương bước nhanh tới, kéo theo một hàng dài đồng nghiệp hóng chuyện.

Anh ta nhìn vào màn hình, nét giận dữ dần chuyển thành hoang mang.

“Chuyện này là sao?” – anh hỏi.

“Rất đơn giản.” – Tôi đứng dậy, ánh mắt quét qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở Vương Kỳ—mặt mày tái mét.

“Tối qua, trước khi tan làm lúc 9 rưỡi, tôi đã sao lưu bản đề án cuối cùng lên cloud cá nhân.

Còn bản trong máy tính thì bị người khác chỉnh sửa vào lúc 1 giờ 23 phút sáng nay.

Người đó không chỉ cố tình thay đổi số liệu ngân sách, mà còn định đổ lỗi lên đầu tôi.”

Cả văn phòng nín lặng.

Tất cả ánh mắt đồng loạt chuyển sang nhìn Vương Kỳ.

Cô ta đứng đó, môi run rẩy, mặt không còn chút máu.

“Cô… cô vu khống! Ai mà biết có phải cô cố tình sửa sai rồi đổ thừa không?!” – Cô ta phản bác yếu ớt, tiếng nói đã mất đi tự tin.

“Có vu hay không, chỉ cần xem lại camera giám sát là rõ.”

Một giọng nam trầm tĩnh vang lên phía sau.

Lý Ương không biết đã đứng đó từ lúc nào, chỉnh lại kính mắt rồi nói:

“Vì bảo mật dữ liệu, công ty đã lắp camera HD ở mọi góc văn phòng, ghi hình 24/24.

Chỉ cần xin trích xuất video tối qua—ai ở lại công ty đến rạng sáng sẽ biết ngay.”

Lời của Lý Ương như cú đòn cuối cùng đánh sập phòng tuyến của Vương Kỳ.

Cô ta loạng choạng, gần như không đứng vững nữa, ánh mắt hoảng loạn tuyệt vọng.

Sắc mặt giám đốc Trương đã đen kịt như mực.

Anh ta không ngốc—mọi chuyện đến nước này, ai đúng ai sai đã quá rõ.

Anh trừng mắt nhìn Vương Kỳ, giận đến nỗi giọng nói như rít qua kẽ răng:

“Vương Kỳ! Đi theo tôi vào phòng làm việc ngay!”

Cô ta khuỵu chân, được hai đồng nghiệp dìu đi.

Tôi dõi theo bóng lưng cô ta, không có một chút hả hê.

Chỉ là một khoảng lạnh lẽo trống rỗng.

Cuộc chiến chốn công sở—so với tưởng tượng của tôi, còn bẩn thỉu và tàn nhẫn hơn nhiều.

Sau khi Vương Kỳ bị gọi vào văn phòng, đầu tiên là tiếng quát nén giận của giám đốc Trương vang ra, tiếp theo là tiếng gào khóc và biện bạch khản giọng của cô ta.

Toàn bộ phòng kinh doanh như nín thở, không ai dám thở mạnh.

Tôi ngồi yên tại chỗ, như một người ngoài cuộc, bình tĩnh mở máy tính, gửi lại bản đề án chính xác qua email cho giám đốc Trương, đồng thời CC đến các bộ phận liên quan.

Email gửi thành công.

Tôi ngả người ra sau ghế, cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến từ tận đáy lòng.

Tôi chưa từng muốn mọi chuyện phải trở nên xấu xí như vậy.

Tôi chỉ muốn làm việc ổn định, kiếm tiền, nuôi mẹ.

Nhưng luôn có người, muốn dồn bạn đến tận mép vực.

Khoảng nửa tiếng sau, cánh cửa phòng giám đốc mở ra.

Vương Kỳ bước ra với đôi mắt sưng đỏ, tóc tai rối bù.

Khi đi ngang qua bàn tôi, bước chân cô ta khựng lại.

Một ánh nhìn đầy độc ý quét về phía tôi—sắc bén như lưỡi dao ngầm.

Ánh mắt đó không hề mang theo sự ăn năn.

Chỉ toàn là hận thù.

Tôi biết, trong lòng cô ta, mọi lỗi đều đổ lên đầu tôi.

Nếu không có tôi—cô ta vẫn là “con cưng” của phòng kinh doanh.

Nếu không có tôi—cô ta đã là người được chọn làm trưởng dự án.

Cô ta không hề nghĩ đến chuyện: chính tôi mới là người cứu toàn bộ dự án, gián tiếp giữ lại cả khoản thưởng cuối năm cho cô ta và bao người khác.

Nhưng lòng đố kỵ của con người—vốn dĩ không cần lý trí.

Ngay sau đó, quyết định xử lý được ban hành.

Vương Kỳ, vì “vi phạm nghiêm trọng trong công việc và thiếu tinh thần trách nhiệm”, bị trừ ba tháng tiền thưởng, và bị toàn công ty nêu tên phê bình.

Còn chuyện "cố tình sửa file", giám đốc Trương có lẽ vì lo ảnh hưởng danh tiếng nội bộ nên chỉ nói qua loa, không nhắc đến trong thông báo chính thức.

Tôi hiểu—đó là cách anh ta “dĩ hòa vi quý”.

Vừa muốn cảnh cáo Vương Kỳ, vừa giữ mặt mũi cho phòng kinh doanh.

Với tôi, như vậy là đủ.

Ít nhất, trong ngắn hạn, Vương Kỳ sẽ không dám giở trò gì thêm.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự liều lĩnh của cô ta.

Một kế không thành—cô ta lại bày ra kế khác.

Lần này, là một đòn hiểm hơn, độc hơn, và sát thương mạnh hơn.

Vài ngày sau.

Tôi đang chuẩn bị cho cuộc họp video với trụ sở Pháp vào buổi chiều—một buổi họp vô cùng quan trọng trước khi bước vào giai đoạn thực thi dự án.

Giờ họp là 3 giờ.

Đến 2 giờ 45 phút, tôi đã hoàn tất mọi chuẩn bị, thu dọn tài liệu, chuẩn bị di chuyển lên phòng họp tầng cao được trang bị hệ thống thiết bị chuyên dụng.

Vừa đứng dậy, trợ lý CEO—chị Trần, người luôn nghiêm nghị như tảng đá, bước nhanh về phía tôi, giày cao gót gõ cộc cộc trên sàn.

“Lâm Vãn, theo tôi một chút.” – Giọng chị ấy không mang chút cảm xúc nào.

“Chị Trần, em sắp họp với phía Pháp rồi…” – tôi hơi ngạc nhiên.

“CEO muốn gặp cô. Ngay bây giờ.” – Chị nói dứt khoát, không cho từ chối.

CEO?

Tổng giám đốc toàn công ty—tôi chỉ từng thấy từ xa trong buổi onboarding ngày đầu tiên đi làm.

Tại sao… ông ta lại muốn gặp tôi?

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Nhưng tôi không thể từ chối.

Tôi lặng lẽ theo chị Trần đi qua hành lang dài, tới văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất.

Khi cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy tôi.

CEO ngồi sau bàn lớn, sắc mặt nghiêm nghị.

Bên cạnh ông là giám đốc nhân sự.

“Lâm Vãn.” – CEO cất giọng trầm thấp, “Chúng tôi nhận được một đơn tố cáo ẩn danh, cho rằng cô đã phạm lỗi nghiêm trọng trong một bản giới thiệu công ty bằng tiếng Pháp trước đây—gây ảnh hưởng xấu tới hình ảnh của công ty.”

Ông đẩy một xấp tài liệu về phía tôi.

Tôi cầm lên xem—trái tim như rơi xuống đáy.

Đó là bản giới thiệu công ty bằng tiếng Pháp mà tôi từng dịch hộ Vương Kỳ khi mới vào làm.

Vì lúc đó bị cô ta chèn ép liên tục, tôi làm rất vội, và trong bản nháp sơ bộ, tôi đã vô tình dùng dấu phẩy tiếng Trung thay vì dấu phẩy tiếng Pháp ở một đoạn.

Chỉ là một lỗi cực kỳ nhỏ—và tôi đã kịp phát hiện, sửa lại và gửi bản chính xác ngay trong chiều hôm đó.

Thế nhưng giờ đây, chính bản nháp sơ bộ lỗi kia đã bị đào bới lại, dán nhãn “ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty”, và được gửi nặc danh đến tận CEO.

Thủ đoạn độc ác đến thế là cùng!

“Căn cứ theo quy định của công ty, với nhân viên gây ra sai sót nghiêm trọng trong công việc, chúng tôi buộc phải tiến hành điều tra và tạm đình chỉ công tác.” – Giám đốc nhân sự đẩy gọng kính, lạnh lùng thông báo theo đúng quy trình.

“Vì vậy, từ giờ phút này, Lâm Vãn—toàn bộ công việc liên quan đến dự án của cô sẽ tạm thời bị đình chỉ cho đến khi điều tra kết thúc.”

Tạm dừng toàn bộ công việc dự án.

Trong đầu tôi như có tiếng “ong” chói lói nổ tung.

Bây giờ là 2 giờ 55 phút.

Chỉ 5 phút nữa, cuộc họp video với trụ sở chính bên Pháp sẽ bắt đầu.

Tôi là người duy nhất nắm toàn bộ nội dung dự án, từng chi tiết, từng quy trình—tất cả đều nằm trong đầu tôi.

Giờ phút này đổi người là điều tối kỵ trong hợp tác quốc tế!

Chuyện này không phải chỉ là muốn tôi mắc lỗi nữa—mà là muốn đập nát cả dự án!

Vương Kỳ—cô ta điên rồi!

Chỉ để kéo tôi ngã ngựa, cô ta sẵn sàng liều cả lợi ích lớn nhất của công ty!

“CEO, chỉ năm phút nữa là đến cuộc họp cực kỳ quan trọng với bên Pháp…” – Tôi cố kìm nén cơn phẫn nộ và hoảng loạn, nỗ lực giữ bình tĩnh giải thích.

“Về cuộc họp, tôi sẽ để giám đốc Trương xử lý.” – Sắc mặt CEO không hề dao động.

“Việc cô cần làm bây giờ, là phối hợp điều tra.”

Giọng ông ta lạnh như băng, thái độ cứng rắn, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho tôi.

Một luồng khí lạnh xuyên từ bàn chân chạy thẳng lên tim.

Không thể biện minh.

Dù có nói gì, lúc này tôi cũng chỉ là một kẻ không thể tự chứng minh mình vô tội.

Tôi bị nhốt ở đây, không thể làm gì ngoài trơ mắt nhìn cuộc họp sắp bắt đầu—mà mình thì bất lực hoàn toàn.

Tôi có thể tưởng tượng được giám đốc Trương đang cuống cuồng trong phòng họp vì không thấy tôi đâu.

Tôi cũng có thể hình dung gương mặt ngài Hervé từ sốt ruột chuyển thành lạnh lùng, khi đợi mãi không ai lên tiếng giải thích.

Sự nghiệp mà tôi vất vả gây dựng, hy vọng vừa mới nhen nhóm, giờ đây… chỉ vì một lá thư tố cáo nặc danh, có thể sẽ bị đẩy thẳng xuống vực thẳm.

Tôi siết chặt nắm tay.

Móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu.

Tức giận. Uất ức. Không cam lòng.

Như dung nham nóng chảy cuồn cuộn trong lồng ngực tôi, sắp phá tan mọi lý trí.

Nhưng tôi biết—giờ phút này, tôi không được hoảng loạn.

Tôi phải thật tỉnh táo.

Phòng họp điều tra lạnh như băng, không khí đặc quánh lại khiến người ta nghẹt thở.

CEO đích thân ngồi chủ trì.

Giám đốc nhân sự phụ trách chất vấn.

Còn tôi, giống như một “tội nhân chờ phán quyết”, ngồi đối diện với họ.

“Lâm Vãn, về lỗi sai trong văn bản này, cô có gì cần giải thích không?”

Giọng giám đốc nhân sự vô cảm, khô khốc như được rút ra từ một bản quy trình soạn sẵn.

Chương 2| Chương 4

Cuộc Chiến Nơi Công Sở - P2

(Chúng tôi xem đây là phương án ‘hiệu suất cao’, chỉ dành riêng cho những đối tác quan trọng và có tầm nhìn chiến lược nhất. Vì vậy, chúng tôi muốn đích thân giới thiệu với ngài để thảo luận trực tiếp về tiềm năng của nó.)

Lời giải thích này không chỉ hợp lý mà còn khéo léo nâng tầm đối phương.

Ngài Hervé hơi sững người, sau đó bật cười sảng khoái:

“Haha, très bien! Très bien! J'aime votre franchise et votre intelligence.”

(Haha, rất tốt! Rất tốt! Tôi thích sự thẳng thắn và thông minh của cô.)

Không khí trong phòng họp lập tức chuyển từ lạnh như băng sang ấm nóng như lửa.

Suốt một giờ sau đó, cuộc họp diễn ra suôn sẻ vượt ngoài mong đợi.

Tôi không chỉ hoàn thành xuất sắc vai trò phiên dịch song song, mà còn nhờ trí nhớ về những tài liệu tưởng như bị lãng quên, đóng góp thêm những phân tích kỹ thuật quan trọng ở các điểm mấu chốt.

Tôi thậm chí còn có thể tranh thủ những khoảng ngắt trong đối thoại để khéo léo lồng vào một vài lời nhắc về thói quen thương mại đặc trưng của người Pháp—ví dụ như họ coi trọng mối quan hệ hợp tác lâu dài hơn là lợi nhuận ngắn hạn từ một thương vụ.

Giám đốc Trương từ trạng thái ban đầu là căng thẳng và sững sờ, dần dần chuyển sang phấn khích tột độ.

Anh ta gần như chẳng cần động não gì nữa, chỉ việc nghe bản dịch tiếng Trung của tôi, rồi gật đầu hoặc nói “yes” là xong.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi, chẳng khác nào đang nhìn thấy một mỏ vàng sáng lấp lánh.

Còn ở phía bên ngoài phòng họp, qua lớp tường kính trong suốt, sắc mặt của Vương Kỳ cũng thay đổi theo từng diễn biến của cuộc họp—rõ ràng, sinh động, không sót một nhịp.

Từ vẻ hả hê chờ xem tôi làm trò hề, đến sững sờ không tin nổi, chuyển sang choáng váng, rồi ghen tị méo mó tái nhợt, cuối cùng chỉ còn lại một màu tro tàn tuyệt vọng.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi chằm chằm, ánh nhìn độc địa đến mức tưởng như có thể xuyên thủng lớp kính dày kia mà thiêu cháy tôi tại chỗ.

Khi cuộc họp kết thúc, chính ngài Hervé chủ động đứng dậy bắt tay tôi một cách nồng nhiệt:

“Mademoiselle Lin, votre talent est impressionnant. J’espère sincèrement que vous serez la personne de contact pour ce projet.”

(Cô Lâm, tài năng của cô thật sự khiến tôi ấn tượng. Tôi chân thành hy vọng cô sẽ là người phụ trách dự án này.)

Ông ta quay sang giám đốc Trương—lúc này đang cười đến mức không khép nổi miệng—và lớn tiếng nói bằng tiếng Anh:

“Manager Zhang, you have an amazing employee!”

(Giám đốc Trương, anh có một nhân viên tuyệt vời đấy!)

Giám đốc Trương đỏ bừng cả mặt vì sung sướng, cúi đầu liên tục như cái máy.

Tôi rút tay ra, bình tĩnh gật đầu với ngài Hervé:

“Merci pour votre confiance.”

(Cảm ơn ngài đã tin tưởng.)

Trong lòng tôi, không có hân hoan, cũng chẳng có xúc động.

Chỉ có một sự bình thản sau cơn bão, như bụi đã lắng.

Tôi biết, kể từ hôm nay—mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Tin tức cuộc họp thành công lan nhanh như mọc cánh, chưa đầy nửa tiếng đã truyền khắp mọi ngóc ngách trong công ty.

Khi tôi bước ra khỏi phòng họp, điều đón chờ tôi là một lối đi tự động mở ra giữa đám đông—và vô số ánh mắt đầy phức tạp.

Có ngạc nhiên, có ngưỡng mộ, có cả ghen tị—nhưng tuyệt nhiên không còn một chút nào của sự chế giễu trần trụi như trước.

Tôi đã trở thành “người nổi tiếng” trong công ty.

“Lâm Vãn, cậu siêu thật đấy! Đúng là giấu nghề nha!”

“Phải đó, phải đó! Cậu học tiếng Pháp ở đâu vậy? Có thể chỉ bọn mình chút bí quyết không?”

Một đồng nghiệp trước kia từng phớt lờ tôi giờ đon đả đưa cho tôi một cốc nước, mặt mày tươi cười như hoa, đầy vẻ nịnh nọt.

Tôi lịch sự nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn, rồi lặng lẽ quay về chỗ ngồi của mình.

Chỗ ngồi vẫn là góc khuất ấy—nhưng giờ đây, góc khuất ấy dường như đã có ánh đèn spotlight rọi xuống.

Mọi ánh nhìn, dù cố tình hay vô thức, đều len lén lướt qua nơi tôi ngồi.

Vương Kỳ không đến gần.

Cô ta ngồi bất động tại chỗ mình, quay lưng về phía tôi.

Nhưng tấm lưng căng cứng kia đã nói rõ mọi thứ—trong lòng cô ta đang dậy sóng.

Tôi nghe loáng thoáng bên kia vang lên tiếng cô ta tranh cãi kìm nén với ai đó:

“Cái gì mà giấu tài? Cô ta chỉ là may mắn thôi!”

“Tôi cá là cô ta đã lén tìm hiểu trước về đoàn khảo sát, học thuộc các mẫu hội thoại rồi! Không thì sao mà biết cả mớ thông số kỹ thuật?”

“Cứ chờ mà xem, cô ta chỉ là hổ giấy thôi, chọc phát là rách!”

Lời đồn bắt đầu lan truyền như virus, len lỏi khắp nơi trong những lời thì thầm rỉ tai của văn phòng.

Tôi không quan tâm.

Tôi hiểu—trên đời này, thứ yếu ớt nhất chính là lời giải thích.

Chỉ có năng lực, mới là tấm vé thông hành duy nhất.

Chiều hôm đó, trợ lý của giám đốc Trương đích thân đến gọi tôi, lễ độ mời tôi lên văn phòng.

Vừa bước vào, giám đốc Trương lập tức đứng bật dậy khỏi ghế xoay cao cấp, trên mặt là nụ cười “hiền lành” mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Lâm Vãn à, mau vào, mau vào, ngồi đi ngồi đi!”

Anh ta tự tay rót cho tôi một chén trà—mùi thơm thanh mát của lá trà cao cấp khiến tôi lập tức nhận ra nó khác hẳn thứ cà phê hòa tan mà mình vẫn uống mỗi ngày.

“Lần này thật sự cảm ơn em rất nhiều! Em là đại công thần của công ty đấy! Thay mặt công ty, thay mặt phòng kinh doanh, anh xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất!”

Anh ta vừa xoa tay vừa nói, giọng điệu chân thành đến mức nếu tôi chưa từng thấy ánh mắt khinh khỉnh của anh ta trước kia, có lẽ tôi đã tin anh ta là một lãnh đạo biết thương cấp dưới thật sự.

“Giám đốc quá lời rồi, đó là việc em nên làm thôi.” Tôi đáp một cách điềm tĩnh.

“Phải rồi, phải rồi, nên làm nên làm.” Anh ta xua tay lia lịa, rồi đột nhiên nghiêng người về phía tôi, giọng chuyển sang dò xét:

“Lâm Vãn này, tiếng Pháp của em học từ bao giờ thế? Trong nhà có ai sống ở Pháp à?”

Anh ta đang muốn moi móc.

Muốn biết một đứa tốt nghiệp trường hạng ba như tôi rốt cuộc có “gốc gác” gì mà nói tiếng Pháp lưu loát đến mức người Pháp cũng phải khen ngợi.

Tôi nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi lớp lá trà trôi nổi bên trên—hơi nước mờ đi cặp kính trên mặt tôi.

“Không có gì đặc biệt cả,” tôi hờ hững đáp, “Chỉ là từ nhỏ thích, rồi tự học thôi.”

“Xem nhiều phim Pháp, nghe nhiều nhạc Pháp, lâu dần thành quen.”

Câu trả lời nhạt như nước ốc, nhưng lại để lại không ít dư âm.

Một người chỉ vì “thích” mà học được một ngôn ngữ đến trình độ đó—hoặc là thiên tài bẩm sinh, hoặc là ý chí hơn người.

Dù là trường hợp nào cũng đủ khiến người ta kính nể.

Nét cười trên mặt giám đốc Trương khựng lại một chút, rồi nhanh chóng được thay bằng một nụ cười càng rạng rỡ hơn.

Anh ta bắt đầu thao thao bất tuyệt bày tỏ sự “ngưỡng mộ” của mình với tôi, cam đoan rằng tháng này tôi sẽ nhận được một khoản thưởng cực kỳ hậu hĩnh, và rằng tương lai của tôi trong công ty chắc chắn vô cùng xán lạn.

Tôi chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu một cái.

Những lời đó, tôi không tin một chữ nào.

Tôi biết rõ, thứ anh ta coi trọng không phải là tôi—Lâm Vãn, mà là công cụ “biết xử lý người Pháp” đang ngồi trước mặt anh ta.

Vừa bước ra khỏi phòng giám đốc, tôi lập tức nhận được nhiệm vụ mới: toàn quyền phụ trách việc đối nối các hạng mục tiếp theo với trụ sở chính bên Pháp.

Chức danh này giống như một quả bom hạng nặng, nổ tung cả phòng kinh doanh.

Một người mới vào làm được ba tháng, từng bị coi là trò cười, bị đồn là “dựa quan hệ mà vào công ty”—giờ lại nhảy vọt thành người phụ trách dự án quan trọng nhất toàn công ty.

Chuyện như vậy, từ trước đến nay chưa từng xảy ra.

Khi giám đốc Trương công bố quyết định trong cuộc họp phòng ban, người đầu tiên đứng bật dậy chính là Vương Kỳ.

“Giám đốc, tôi phản đối!” – giọng cô ta vì kích động mà trở nên méo mó.

“Lâm Vãn chỉ là một nhân viên mới, hoàn toàn không có kinh nghiệm quản lý dự án! Giao một dự án quan trọng thế này cho cô ta, quá mạo hiểm! Tôi đề nghị để tôi phụ trách, tôi đã từng theo dõi nhiều thương vụ lớn, kinh nghiệm phong phú hơn cô ta nhiều!”

Lời nói đanh thép, ánh mắt nhìn giám đốc Trương không chút nhún nhường—đầy thách thức và bất mãn.

Ngay lập tức có người phụ họa:

“Đúng đấy giám đốc, chị Vương Kỳ nói đúng, cứ làm chắc ăn thì hơn.”

“Để Lâm Vãn hỗ trợ dịch thuật thì được, chứ giao quyền chính thì liều lĩnh quá.”

Sắc mặt giám đốc Trương tối sầm.

Trong đầu anh ta lúc này toàn là câu nói của ngài Hervé: “Tôi hy vọng cô ấy sẽ là người phụ trách dự án.”

Anh ta đâu còn lòng dạ nào nghe mấy lời phản đối này.

“Đủ rồi!” – Anh đập mạnh xuống bàn, cả văn phòng lập tức im phăng phắc.

“Dự án này có giành được hay không, then chốt nằm ở việc giao tiếp với phía Pháp! Năng lực của Lâm Vãn—mọi người đã thấy rõ ràng rồi! Chuyện này quyết định rồi, cô ấy là người phụ trách! Tất cả các người—phải phối hợp hết sức! Ai dám giở trò sau lưng, đừng trách tôi không khách sáo!”

Lời này, nói là nhắm cả phòng, nhưng rõ ràng là gửi thẳng đến Vương Kỳ.

Mặt cô ta đỏ rồi lại trắng, hung hăng trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Cô ta miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng tôi biết rõ—sóng gió chưa dừng ở đây.

Trong góc khuất mà tôi không nhìn thấy, một âm mưu mới đang âm thầm hình thành.

Ngày hôm sau, tôi cần một bản tài liệu về lịch sử hợp tác của các đối tác trong dự án.

Đáng lẽ, tài liệu này phải được trợ lý phòng chuẩn bị và đưa cho tôi từ sớm.

Thế nhưng tôi chờ cả buổi sáng mà không thấy gì.

Khi tôi hỏi, trợ lý ấp úng bảo là “chị Vương Kỳ lấy để tham khảo rồi.”

Tôi bước đến chỗ ngồi của Vương Kỳ.

“Chị Kỳ, em cần bản tài liệu về đối tác hợp tác trước đây.” – tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

Cô ta không thèm ngẩng đầu, thong thả mân mê móng tay.

“À, bản đó hả, chị đang xem đây. Đợi đi.” – cô ta nói, nhẹ bẫng như gió thoảng.

Tôi đứng đó chờ mười phút.

Cô ta thì lật giấy, uống cà phê, cười nói với đồng nghiệp về cái túi hàng hiệu mới mua.

Tôi như không khí.

Tôi biết, cô ta đang cố tình.

Đây là cú đòn phủ đầu.

Cô ta muốn mọi người thấy rõ: cho dù tôi có được làm quản lý dự án, thì vẫn bị một “nhân viên kỳ cựu” như cô ta đè đầu cưỡi cổ.

Tôi không nói thêm gì, lặng lẽ quay về bàn làm việc.

Cơn giận như ngọn lửa bùng cháy trong ngực, nhưng tôi ép bản thân phải nuốt xuống.

Tôi mở máy tính, bắt đầu tìm kiếm trên mạng.

Cô tưởng giấu một bản tài liệu là có thể khiến tôi bó tay?

Quá ngây thơ.

Tối hôm đó, khi cả văn phòng đã về hết, chỉ còn một chiếc đèn bàn le lói ở góc phòng—nơi tôi vẫn đang cặm cụi làm việc.

Tôi nhờ các mối quan hệ quen biết từ thời còn cùng nhau học tiếng Pháp, kết hợp với các cơ sở dữ liệu thương mại công khai, từng chút từng chút ráp nối lại những thông tin bị thiếu.

Tới tận 11 giờ đêm, khi tôi thu dọn đồ chuẩn bị về, vẫn thấy phòng kỹ thuật còn sáng đèn.

Có một người đang ngồi trước máy tính, tiếng gõ bàn phím vang lên không dứt.

Là Lý Ương.

Một kỹ sư nòng cốt trong bộ phận kỹ thuật—ít nói, kín tiếng, và là số ít người trong công ty chưa từng châm chọc tôi.

Tôi bước tới, nhẹ nhàng gõ cửa.

Anh ta ngẩng lên, có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi.

“Vẫn chưa về à?” – giọng khàn khàn.

“Ừm, em đang tra cứu một số tài liệu.” – tôi gật đầu.

Anh ta im lặng một lát, rồi bỗng nói:

“Chiều nay tôi thấy Vương Kỳ photo bản tài liệu đó, rồi khoá bản gốc vào tủ riêng.”

Tim tôi như rơi xuống đáy.

Cô ta không phải “tham khảo”.

Mà là cố tình giấu.

Nếu tôi không kịp chuẩn bị được gì, ngày mai không thể nộp bản đề án sơ bộ ra trò—người bị chỉ trích sẽ là tôi.

“Em hiểu rồi.” – tôi nhìn anh, chân thành nói, “Cảm ơn anh.”

Anh chỉ phẩy tay, ra hiệu không cần để tâm, rồi lại cắm đầu vào thế giới code của mình.

Khoảnh khắc đó, một luồng ấm áp len lỏi trong trái tim lạnh ngắt của tôi.

Hóa ra trong môi trường đầy rẫy đố kỵ này, vẫn có người sẵn sàng trao một chút tử tế.

Sáng hôm sau, trong buổi họp khởi động dự án, tôi đúng giờ trình bày một bản đề án sơ bộ đầy đủ và chi tiết.

Không chỉ bao gồm phân tích lịch sử các đối tác hợp tác, mà tôi còn nêu rõ nhiều rủi ro tiềm tàng và phương án ứng phó cụ thể.

Giám đốc Trương vừa xem vừa gật gù liên tục, khen không dứt lời.

Vương Kỳ ngồi bên, mặt đanh lại.

Chắc chắn cô ta không hiểu nổi: không có bản tài liệu kia, tôi đã làm thế nào để xoay sở và trình bày một bản đề án hoàn hảo đến vậy chỉ sau một đêm.

Còn những câu hỏi “sắc bén” mà cô ta chuẩn bị sẵn để bắt bẻ tôi—không một câu nào còn chỗ để dùng đến.

Ánh mắt cay cú của cô ta, chính là giây phút dễ chịu nhất của tôi suốt hai ngày qua.

Tôi nhìn cô ta, lòng không một gợn sóng.

Bởi tôi biết rõ: đây chỉ là khúc dạo đầu.

Cô ta sẽ không dễ dàng dừng lại đâu.

Sắc mặt của Vương Kỳ lúc này còn trắng hơn cả bức tường trong phòng họp.

Màn chất vấn đầy toan tính mà cô ta chuẩn bị kỹ lưỡng chẳng khác nào một cú đấm rơi vào khoảng không—không những chẳng khiến tôi hề hấn gì, ngược lại còn khiến cô ta nghẹn đến nội thương.

Kết thúc cuộc họp, cô ta gần như bỏ chạy khỏi phòng, không buồn giữ lấy cái vỏ ngoài lịch sự như mọi khi.

Tôi bình tĩnh thu dọn tài liệu của mình, vẫn nhớ rõ lời của Lý Ương.

Việc Vương Kỳ khóa tài liệu vào tủ chứng tỏ cô ta đã không còn thoả mãn với trò câu giờ nhỏ lẻ—mà đang muốn phá hoại công việc của tôi từ gốc.

Tôi lập tức nâng mức cảnh giác lên cao nhất.

Bởi dự án này đối với tôi, không chỉ là một nhiệm vụ.

Nó là chi phí thuốc men cho mẹ, là điểm tựa duy nhất giúp tôi trụ lại thành phố này.

Ai muốn hủy hoại nó—chính là kẻ địch của tôi.

Tan làm, tôi cố tình ngồi lại thêm một giờ trong quán cà phê dưới toà nhà.

Chương 1| Chương 3