Gõ Cửa Lúc Tối Muộn


CHƯƠNG VI
Tôi ngồi tựa vào ghế, mặt không cảm xúc, nhìn cái vở bi hài kịch lố bịch đang diễn ra trên màn hình.
Hồi đó, họ đối xử với tôi không chút khoan nhượng, giờ lại dốc hết phẫn nộ lên đầu bà ta.
Bản tính con người – ham lợi, sợ hại, gió chiều nào theo chiều đó – giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi không gửi một chữ, một dấu chấm, trong suốt quá trình.
Kẻ xé toạc lớp mặt nạ của bà ta, chính là những “hàng xóm thân thiện” mà bà từng cố sức lấy lòng và lôi kéo.
Điện thoại rung – là tin nhắn riêng từ Trương ca.
Không có chữ nào, chỉ một dãy dài “ha ha ha ha ha ha”, phía sau là emoji giơ ngón cái.
Tôi nhìn màn hình, khóe môi cuối cùng cũng khẽ cong lên một đường nhàn nhạt.
Màn kịch này… còn hay hơn cả tôi tưởng.
Cơn giận của đám cư dân không vì nước mắt của Lưu Phương mà lắng xuống, ngược lại càng lúc càng bùng lên mạnh mẽ hơn, xoay quanh một điểm cốt lõi:
“Trả tiền.”
Có người còn tuyên bố ngay trong group:
“Nếu hôm nay không cho được câu trả lời rõ ràng, mai tôi báo công an.”
Bị dồn đến chân tường, Lưu Phương không chịu nổi nữa, đành phải lần lượt trả lời từng người trong group, hứa sẽ xử lý hoàn tiền từng trường hợp.
Chín giờ tối, tôi vừa vẽ xong nét cuối cùng của bản phác họa, đang định nghỉ ngơi thì chuông cửa reo lên.
Tôi mở app trên điện thoại, màn hình hiện ra một gương mặt tiều tụy.
Lưu Phương.
Bà ta đứng trước cửa nhà tôi, tóc tai rối bời, mắt sưng đỏ, hoàn toàn không còn một chút khí thế nào như hồi còn oang oang trong group.
“Giang Nguyệt, tôi biết cô ở nhà… chúng ta có thể nói chuyện không?”
Giọng bà khàn đặc, đầy mệt mỏi.
Tôi không mở cửa, chỉ nhấn nút gọi – giọng nói vang qua lớp kính lạnh lùng:
“Có chuyện gì?”
“Xin lỗi,”
Bà ta đứng đó, cúi đầu trước ống kính của chuông cửa, cúi người thật sâu:
“Giang Nguyệt, tôi sai rồi. Tôi không nên nói bậy trong group, không nên vu khống cô ăn trộm WiFi. Tôi xin lỗi.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe, không nói gì.
“Tôi biết… tất cả những chuyện này là do cô sắp đặt. Cô thông minh lắm,”
Bà lắp bắp, câu được câu chăng.
“Tôi xin cô, đừng chấp nữa. Cô có thể… nói đỡ giúp tôi vài câu với chị Vương và mấy người kia không? Bảo họ đừng ép tôi nữa. Tôi thật sự không gom nổi từng ấy tiền trong một lúc…”
Thì ra, bà ta đến để cầu xin tôi.
Bà ta chắc chắn nghĩ tất cả đều là kế hoạch của tôi, và bà ta ngây thơ tin rằng chỉ cần tôi lên tiếng, mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
“Lưu Phương,”
Giọng tôi lạnh như nước chết,
“Từ đầu đến cuối, tôi chỉ làm đúng một việc – khi bị vu oan, tôi gửi một tấm ảnh gói cước điện thoại của mình để chứng minh không hề trộm mạng nhà bà.”
“Còn mọi chuyện sau đó – đều là do lòng tham và lời nói dối của bà gây ra. Không liên quan gì đến tôi.”
Tôi dừng một nhịp, rồi nói thêm, giọng trầm xuống, lạnh lẽo rõ ràng hơn:
“Bà để che đậy chuyện buôn bán hàng giả của mình, sẵn sàng bịa chuyện, giật dây cả khu nhà cô lập tôi, coi tất cả mọi người như kẻ ngốc mà dắt mũi.”
“Giờ sự thật bị vạch trần, bà bị phản đòn – đó là bà tự chuốc lấy.
Bà nói xem, tôi có lý do gì để giúp bà?”
“Bà không có tư cách yêu cầu tôi giúp, càng không xứng đáng được tôi tha thứ.”
“Mặt nạ của bà bị lột xuống, đó mới là công bằng lớn nhất cho tất cả những người từng bị bà lừa dối và kích động.”
Nói xong, tôi dứt khoát tắt cuộc gọi.
Màn hình vẫn hiển thị hình ảnh bên ngoài:
Lưu Phương đứng đó, đơ người trong vài giây, rồi như kẻ kiệt sức, lặng lẽ xoay người, biến mất trong cầu thang tối om.
Đối với kẻ xấu, đòn trả thù tàn nhẫn nhất, không phải ăn miếng trả miếng.
Mà là để chính tay họ gieo hạt ác, rồi bị vùi dập trong chính quả báo của mình.
Con đường hoàn tiền của Lưu Phương gian nan đến mức khó tưởng.
Bà ta dường như đã dốc sạch tiền vào đống hàng giả kia, không còn đủ tiền mặt để vá cái hố to hoác do chính mình tạo ra.
Những hàng xóm phẫn nộ chuyển từ lên án online sang đòi nợ tận cửa.
Hành lang tầng 6 từng yên tĩnh nay bỗng biến thành cái chợ mỗi ngày.
Cửa nhà 602 suýt bị đập thủng.
Sự việc cuối cùng đánh động đến chồng của Lưu Phương – người đàn ông cả năm chẳng mấy khi về nhà.
Ông ta lập tức về ngay trong đêm.
Chiều hôm đó, cả tòa nhà đều nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt vọng ra từ 602.
Tiếng gào của đàn ông, tiếng khóc lóc của đàn bà, tiếng đồ đạc bị đập vỡ – dồn dập như trận cuồng phong.
Qua những đoạn tranh cãi ngắt quãng, hàng xóm cũng ghép lại được bức tranh thật sự:
Lưu Phương không chỉ bán hàng giả lừa hàng xóm, mà còn giấu chồng, mang hết số tiền chuẩn bị đổi xe và cho con học trường quốc tế, hàng trăm vạn, đổ vào đống hàng ấy – để rồi giờ mất trắng.
“Đồ đàn bà phá của! Cái máu hám hư vinh của cô hại cả nhà rồi!”
Tiếng chồng bà ta gào lên, xuyên qua lớp cửa dày, nghe rõ mồn một.
Cuộc “nội chiến” gia đình này chỉ kết thúc khi ban quản lý phải can thiệp.
Sự yên tĩnh của khu nhà bị phá vỡ nghiêm trọng, đến mức quản lý khu phải đích thân lên giải quyết.
Hôm sau, người quản lý từng gọi cho tôi “cảnh cáo”, tay xách túi trái cây, gõ cửa nhà tôi.
Đứng ngoài cửa là một khuôn mặt ngượng ngùng, lúng túng và hối lỗi.
“Cô Giang à, thật sự xin lỗi. Trước đây chúng tôi làm việc không chu đáo, chỉ nghe phiến diện một phía, gây ra phiền toái và bất công cho cô. Tôi đại diện ban quản lý chính thức xin lỗi.”
Tôi nhìn ông ta, bình tĩnh nhận lấy túi trái cây:
“Quản lý khách sáo rồi. Chuyện đã qua, coi như xong.”
Tôi không vì có lý mà ép người quá đáng.
Vì tôi biết, sự trong sạch của mình, giờ không cần lời nào để chứng minh nữa.
Từ đó về sau, tôi không lên tiếng về chuyện này trong group cư dân nữa.
Tôi như một người ngoài cuộc, lặng lẽ nhìn hiệu ứng domino từ một lời nói dối, từng khối từng khối đổ sập, cuối cùng chôn vùi luôn kẻ khởi đầu.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, trong trận bão này, người nhìn rõ mọi thứ ngay từ đầu – là tôi.
Bi kịch gia đình của Lưu Phương không vì sự trở lại của chồng bà ta mà dừng lại.
Cú đánh chí mạng nhất, đến từ lá đơn tố cáo nặc danh của tôi.
Một tuần sau, vài người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị, đi cùng ban quản lý vào khu nhà.
Họ tự xưng là đại diện pháp lý và đội chống hàng giả của thương hiệu XX.
Mặc dù cư dân trong khu cuối cùng chọn dàn xếp riêng, không trình báo công an, nhưng thương hiệu thì không nương tay – họ lập tức khởi tố.
Thu thập bằng chứng, điều tra, lập án.
Chuyện này không còn là mâu thuẫn hàng xóm, mà đã bước vào vòng pháp lý.
Gia đình Lưu Phương rơi vào cảnh rối ren khốn đốn.
Họ phải bắt đầu bán tháo mọi tài sản, từ xe đến nữ trang, để hoàn tiền cho cư dân và đối phó với khoản bồi thường khổng lồ từ phía thương hiệu.
Căn hộ 602 từng nườm nượp người đến nhận “hàng hiệu”, giờ trống vắng như nhà hoang.
Chỉ còn lại người đòi nợ và đội pháp lý mặt lạnh như tiền, thỉnh thoảng xuất hiện.
Sau khi giông tố qua đi, bà Vương cùng vài hàng xóm từng hiểu lầm tôi, mang theo trái cây và hoa, đặc biệt đến tận nhà xin lỗi.
“Tiểu Giang à, bác xin lỗi cháu,” bà Vương nắm lấy tay tôi, mặt đầy hối hận,
“Hồi trước tụi bác hồ đồ quá, nghe lời tiểu nhân, nghi oan cho cháu…”
Tôi mời họ vào nhà, rót trà, không trách móc, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chuyện cũ rồi bác ạ. Sau này làm hàng xóm, điều quan trọng nhất là: thành thật với nhau.”
Sau sự việc, hình ảnh của tôi trong khu nhà đảo ngược hoàn toàn.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi, từ coi thường, né tránh, rồi đến do dự, dò xét, và cuối cùng – là kính nể và kiêng dè.
Từ “con nhỏ kia tay chân không sạch sẽ”, tôi trở thành
“cô Giang kia không dễ chọc đâu, nhưng thông minh lắm”.
Trương ca còn gọi điện rủ tôi đi ăn, nói là phải “ăn mừng chiến thắng”, cảm thán chuyện này giúp anh nhìn thấu sự lạnh ấm nhân tình.
Tôi cười từ chối, chỉ nói:
“Lần sau gặp dưới sân, ta uống cà phê rồi tán gẫu cũng được.”
Cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo bình yên đã lâu thất lạc –
Mà lần này, là một quỹ đạo vững chãi và trong lành hơn bao giờ hết.
Một tháng sau, trên cánh cửa chống trộm của căn 602 âm thầm xuất hiện tờ thông báo bán nhà được in sẵn.
Gia đình Lưu Phương cuối cùng không chịu nổi sức ép tài chính và danh tiếng, lựa chọn rời đi – rời khỏi nơi đã khiến họ thân bại danh liệt.
Ngày họ chuyển nhà trùng với cuối tuần.
Từ cửa sổ phòng vẽ, tôi nhìn xuống, thấy hình ảnh lếch thếch của họ.
Vài món nội thất đơn sơ, vài thùng carton được nhét vào chiếc xe tải cũ kỹ.
Lưu Phương và chồng không nói với nhau câu nào, trên mặt là sự mệt mỏi và trống rỗng.
Group cư dân thì rôm rả bàn tán về “chủ mới căn 602 sẽ là người thế nào”.
Về chủ cũ – mọi người đều ngầm im lặng, như thể người đó chưa từng tồn tại.
Tôi mở điện thoại, vào album, xóa đi đoạn video Lưu Phương lén lút trước cửa nhà, cùng toàn bộ các đoạn tin nhắn liên quan.
Với tôi – chuyện này thật sự đã sang trang.
Chiều tối, tôi vẽ xong một bức tranh mới.
Là ánh nắng buổi trưa xuyên qua rèm cửa, in bóng lấp lánh trên sàn gỗ.
Một chú mèo mướp cuộn mình trong vệt nắng, ngủ ngon lành.
Yên bình, ấm áp, tháng ngày trôi êm.
Tôi đặt tên cho bức tranh:
《Sau khi sự thật được phơi bày》
Vừa định đặt điện thoại xuống thì group cư dân hiện lên một tin nhắn mới.
Là Trương ca, đùa giỡn tag tôi:
“Giang Nguyệt! Nếu cư dân mới dám nói cô xài ké mạng, cả tòa nhà mình sẽ đồng loạt mắng hắn giúp cô!”
“Chuẩn đấy! Chúng tôi làm chứng: cô Giang dùng ‘Dương Vương Card’ nha!”
“Hahaha, ai dám đụng vào ‘Sherlock Holmes’ của khu mình thì xác định đó!”
Bà Vương cũng gửi một icon cười:
“Giờ thì bọn tôi thông minh hơn nhiều rồi.”
Group tràn ngập tiếng cười và sự hưởng ứng vui vẻ, chân thành.
Tôi nhìn màn hình, không nhịn được mà bật cười.
Tay lướt trên điện thoại, theo thói quen tôi mở danh sách WiFi, nhìn thấy hàng loạt ID của hàng xóm – dòng chữ “phòng trộm, phòng kẻ xấu” phía sau không biết từ bao giờ đã biến mất, tất cả đã trở lại tên gọi bình thường.
Tôi mỉm cười, dứt khoát tắt nút WiFi.
Trên đầu màn hình, biểu tượng 5G sáng rõ và vững vàng.
Tôi vẫn quen dùng Dương Vương Card của chính mình.
Tôi gửi vào group một icon cười.
Ngoài cửa sổ, đêm dịu dàng phủ xuống, vạn nhà lên đèn – lần này, tôi thực sự cảm nhận được sự ấm áp giữa dòng ánh sáng ấy.
HẾT

CHƯƠNG V
Một lúc sau, một cô hàng xóm vốn thích làm đẹp nhịn không nổi lên tiếng:
“Trời đắt vậy sao? Mà em thấy có người đăng bán trên vòng bạn bè, có 8.000 mấy à…”
Cô ta không chỉ đích danh, nhưng ai cũng hiểu đang nói ai.
Một người khác cũng phụ họa:
“Đúng á, chênh giá kiểu này… nghe vô lý ghê.”
Tôi chỉ đợi đúng khoảnh khắc ấy.
Tôi gõ chậm rãi một dòng, giống như một người tiêu dùng thực sự đang băn khoăn:
“Đúng đó, em cũng tò mò. Nguồn hàng rẻ vậy… thật sự có phải hàng chính hãng không? Nhỡ mua nhầm hàng fake thì uổng quá…”
Câu hỏi của tôi như quả bom nước nặng nề ném xuống mặt hồ yên tĩnh.
Dù không chỉ đích danh Lưu Phương, nhưng hạt giống nghi ngờ, đã cắm rễ trong lòng từng người.
Câu nói “có khi là hàng giả” của tôi đã gây ra một làn sóng thảo luận trong group.
Mấy cô hàng xóm vốn coi trọng chất lượng sống bắt đầu hào hứng bàn luận các chiêu trò và lỗ hổng khi mua hàng hiệu order, lời lẽ đều ám chỉ nghi ngờ về những nguồn hàng “giá rẻ bất thường”.
Lưu Phương hoàn toàn không lên tiếng.
Tựa như… bốc hơi khỏi group.
Sáng hôm sau, tôi gặp bà Vương đang chuẩn bị đi chợ, ở thang máy.
Trong thang chỉ có hai người chúng tôi.
Từ sau “sự cố ké mạng”, đây là lần đầu tiên bà chủ động bắt chuyện với tôi.
“Tiểu Giang à…”
Bà ta ngập ngừng một chút, vẻ mặt hơi lúng túng.
“Chuyện trong group hôm qua… cháu… có phải biết gì rồi không?”
Tôi nhìn bà ấy, không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại một cách tinh tế:
“Bác Vương, bác quen nhiều người trong khu mà, chắc cũng có mấy người từng mua đồ từ chỗ Lưu Phương phải không ạ?”
Bà ấy ngẩn người, rồi gật đầu:
“Có đó… họ hàng xa bên bác có người tháng trước mua túi của Bà ta, mua cho con gái sinh nhật. Nghe nói tốn hơn chục vạn lận.”
Tim tôi trầm xuống.
Hơn mười vạn cho một món hàng giả…
Không còn là chuyện nhỏ nữa.
“Bác à, cháu không dám nói gì chắc chắn… nhưng để an tâm, bác thử nhắc người nhà đi kiểm tra hàng ở store chính hãng hoặc tìm bên thẩm định xem sao. Mình bỏ tiền ra, phải chắc chắn, bác nhỉ?”
Bà Vương là người tinh ý, lập tức hiểu hàm ý trong lời tôi.
Vẻ bối rối biến mất, thay bằng nét nghiêm túc.
Bà gật đầu mạnh:
“Bác hiểu rồi. Cảm ơn cháu, Tiểu Giang.”
Cửa thang máy mở ra, bà rảo bước rời đi, bước chân nhanh hơn lúc mới vào.
Cùng lúc đó, tôi nhận ra có một thay đổi rõ rệt.
Tiếng “xoẹt xoẹt” xé băng dán từ tầng trên – biến mất hoàn toàn.
Số lượng hàng hoá trước cửa nhà Lưu Phương cũng giảm hẳn.
Cửa nhà bà ta trở nên im lặng một cách bất thường.
Hiển nhiên, bà ta đã cảm nhận được nguy hiểm, và bắt đầu thu mình lại, hy vọng mọi chuyện lặng lẽ trôi qua.
Nhưng tôi – sẽ không để bà ta toại nguyện.
Im lặng, không có nghĩa là tha thứ.
Tối hôm đó, tôi mở máy tính, bắt đầu tổng hợp lại toàn bộ bằng chứng:
Ảnh chụp vòng bạn bè của Lưu Phương quảng cáo hàng giả
Tài khoản WeChat dùng tên mơ hồ
Địa chỉ trong khu dân cư của chúng tôi
Sau đó, tôi truy cập vào trang chính thức của hãng XX, đến mục bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và báo cáo hàng giả.
Tôi nặc danh, gửi đi toàn bộ tài liệu kèm đơn tố cáo.
Trong thư, tôi mô tả chi tiết một “ổ kinh doanh và kho chứa hàng giả tại gia”, mong phía hãng sớm vào cuộc điều tra.
Khoảnh khắc tôi bấm nút “Gửi”, trong lòng tôi cực kỳ bình thản.
Lưu Phương, bà tưởng thu tay lại là xong chuyện sao?
Không.
Đây chỉ là khởi đầu… của cuộc thanh toán.
Người châm ngòi dư luận, là bà Vương.
Một chiều hai ngày sau, group cư dân bất ngờ hiện lên một loạt tin nhắn thoại từ bà Vương, mỗi câu đều chất chứa cơn giận không thể kìm nén.
“Lưu Phương! Bà ra đây cho tôi! Bà bán hàng giả đến cả người thân tôi, bà còn biết xấu hổ không?!”
“Người nhà tôi bỏ gần hai chục vạn mua cái túi, mang tới cửa hàng chính hãng kiểm tra, người ta bảo giả đến mức không thể giả hơn! Đường may, chất da, phụ kiện – không cái nào giống thật! Bà nuốt hết lương tâm rồi hả?!”
Tiếng thét của bà Vương như một gáo nước lạnh hắt vào chảo dầu sôi – cả group nổ tung.
Những hàng xóm từng lấp lửng nghi ngờ về “hàng order giá rẻ” giờ không thể ngồi yên nữa.
“Gì cơ? Hàng giả à? Trời ơi, tôi mới mua cái khăn quàng tuần trước của Bà ta!”
“Lưu Phương mau ra giải thích đi! Cái đồng hồ tôi mua cũng là từ bà đó!”
“Trả tiền! Nhất định phải trả! Bán hàng giả là lừa đảo đấy!”
Chỉ trong phút chốc, tin nhắn @Lưu Phương dày đặc như bão.
Những kẻ từng bênh vực bà ta, từng quay lưng với tôi, giờ tranh nhau làm “người hùng chính nghĩa” xông vào chửi rủa Lưu Phương dữ dội nhất.
Ban đầu, Lưu Phương còn cố gắng ngụy biện, nói nào là “hàng xuất dư”, “hàng tồn kho”, khẳng định hỗ trợ kiểm tra chính hãng, chỉ là do hàng “nguồn đặc biệt” nên store không nhận kiểm định.
Nhưng những lời biện minh nhợt nhạt ấy, trước mặt bản kiểm định mà người thân bà Vương đưa ra, hoàn toàn sụp đổ.
Không còn ai tin bà ta nữa.
Thấy tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, Lưu Phương đổi chiến thuật, bắt đầu than thân trách phận.
Bà ta gửi hàng loạt tin nhắn thoại khóc lóc:
Nói mình là phụ nữ một thân một mình, phải lo con cái, làm ăn buôn bán cũng chỉ để kiếm thêm, mong hàng xóm nể tình “chung khu”, tha cho bà một đường sống.
CHƯƠNG IV
Kết hợp giữa việc Lưu Phương cực kỳ nhạy cảm với tốc độ mạng, và tính cách vừa hám hư vinh vừa tham lam của bà ta, tôi gần như có thể khẳng định – khả năng sau cao hơn nhiều.
Đặc biệt là ổ nhóm bán hàng giả.
Điều này lý giải hoàn hảo vì sao bà ta sợ bị phát hiện, vì sao cần đóng gói hàng hóa liên tục, và vì sao chỉ một chút chập chờn mạng cũng khiến bà phản ứng dữ dội đến vậy.
Để xác minh suy đoán, tôi bắt đầu chú ý đến tình hình giao nhận hàng ở nhà Lưu Phương.
Làm freelancer có một ưu điểm – chính là rảnh.
Tôi cố ý canh giờ cao điểm giao hàng, xuống dưới lấy rác hoặc đi dạo.
Quả nhiên, tôi phát hiện – cửa nhà 602 gần như ngày nào cũng có hàng loạt kiện hàng vào – ra.
Có cái là nhận, có cái là gửi.
Điểm chung là:
Tất cả các kiện hàng đều ghi thông tin cực kỳ mơ hồ.
Người nhận/gửi chỉ ghi là “bà Lưu” hoặc thậm chí chỉ có số điện thoại, địa chỉ cũng chỉ ghi tên khu chứ không có số phòng cụ thể.
Đây là chiêu né truy vết rất điển hình.
Một buổi chiều, tôi xuống lầu thì gặp đúng lúc một anh giao hàng đang kéo xe đẩy, trên đó có hai thùng carton to, không in bất kỳ logo nào, đang chuẩn bị gọi cho Lưu Phương.
Tôi bước lại gần, giả vờ liếc mắt qua đống hàng.
“Anh ơi, 6-0-2 làm ăn gì mà lớn vậy? Ngày nào em cũng thấy nhà đó hàng ra hàng vô.”
Tôi hỏi bằng giọng chuyện trò, tò mò tầm phào.
Anh shipper quệt mồ hôi, liếc tôi một cái – thấy tôi nói trúng số phòng, liền có vẻ bớt dè chừng.
“Làm sao mà tôi biết.”
Anh ta buột miệng, “Chỉ biết nhà đó ngày nào cũng gửi đồ, mỗi lần gửi là cho người khác nhau. Tôi nhìn đồ đóng sẵn đó, hình như toàn là túi xách hàng hiệu với mỹ phẩm gì gì đó.”
Anh còn càu nhàu thêm:
“Nặng chết đi được.”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Túi hàng hiệu. Mỹ phẩm.
Thông tin ấy như mảnh ghép cuối cùng, vừa vặn lắp khít vào bức tranh suy đoán trong đầu tôi.
Tôi cảm ơn anh shipper, xoay người bước vào thang máy.
Cửa thang máy chầm chậm khép lại, ngăn cách tôi với mọi âm thanh bên ngoài.
Trong cái không gian nhỏ hẹp và kín bưng ấy, tôi nghe thấy rõ ràng tiếng tim mình đang đập – mạnh và nhanh – vì phấn khích.
Lưu Phương…
Bí mật của bà, sắp không giấu được nữa rồi.
Tôi cần một đột phá khẩu.
Một điểm bùng nổ khiến mọi hàng xóm bị che mắt có thể tự mình nhìn thấy sự thật.
Nếu tôi vạch trần Lưu Phương bán hàng giả một cách trực tiếp, bà ta nhất định sẽ liều chết phủ nhận, thậm chí còn có thể cắn ngược lại tôi một cái.
Tôi phải dùng một cách thông minh hơn – “dẫn dắt” để chính họ tự phát hiện ra sự thật.
Cơ hội đến rất nhanh.
Tôi thông qua Trương ca xin được WeChat của vợ anh ấy, rồi nhờ quyền “bạn chung”, tôi đã xem được vòng bạn bè (Moments) của Lưu Phương – cái vòng bạn bè mà bà ta đã khóa tất cả cư dân trong khu, bao gồm cả tôi.
Quả nhiên.
Vòng bạn bè của bà ta chẳng khác gì một cái tiệm online hàng hiệu mini.
Mỗi ngày đăng cả chục bài, toàn là hình ảnh, video chỉnh sửa long lanh của các loại túi xách, đồng hồ, mỹ phẩm hàng hiệu.
Phần caption không ngoại lệ: “Hàng chuẩn hãng”, “Kênh độc quyền”, “Cam kết chính hãng, hỗ trợ kiểm tra”…
Địa điểm định vị là ngay trong khu nhà, nhưng toàn bộ cư dân – bao gồm tôi – đều bị chặn xem.
Quá cố tình.
Nhân tiện, tôi cũng hỏi Trương ca một chút về tình hình gia đình của Lưu Phương.
Trương ca vốn nhiệt tình, hỏi gì nói nấy.
“Chồng Bà ta hả? Suốt ngày đi công trình bên ngoài, cả năm về được mấy lần. Chuyện trong nhà coi như không can thiệp. Bà ta chỉ là bà nội trợ, chăm con là chính, còn làm gì được nữa?”
Một ông chồng gần như không về nhà, một thân phận “nội trợ toàn thời gian” – đã vẽ sẵn cho bà ta không gian và thời gian hoàn hảo để làm mấy chuyện trong bóng tối.
Tất cả manh mối – đều khớp.
Giờ tôi cần một đòn bẩy – một đột phá khẩu để mọi cư dân đang bị mù mờ có thể mắt thấy tai nghe.
Tôi âm thầm lên kế hoạch.
Một kế hoạch “vạch trần có điều hướng”.
Bốn giờ chiều, khi group cư dân đang tranh cãi sôi nổi về tiền phí dịch vụ, tôi chọn đúng thời điểm đăng một tin nhắn, tag trực tiếp bà Vương:
“Bác Vương ơi, cháu xin phép làm phiền chút ạ. Con gái bác đang du học Pháp đúng không ạ? Cháu muốn mua cái túi, nhưng tìm bên order hơi lo, không biết có thể nhờ bác hỏi giúp con gái một chút, xem cái túi ‘XX sừng bò’ này bên Pháp giá gốc bao nhiêu được không ạ?”
Tôi cố ý chọn một mẫu hot mà Lưu Phương đang quảng cáo “sale giữa năm” trong vòng bạn bè.
Bà Vương tính vốn nhiệt tình, lại rất thích khoe con gái học giỏi, nên khi nghe tôi hỏi, lập tức đồng ý ngay.
“Không vấn đề gì, Tiểu Giang! Để bác hỏi liền. Có điều bên đó lệch múi giờ, chắc sẽ trả lời hơi trễ chút nha.”
Một tiếng sau, bà Vương đăng lên group một ảnh chụp màn hình – là đoạn chat với con gái.
Trong ảnh, con gái bà ấy trả lời rất rõ:
“Mẹ ơi, mẫu này siêu khó mua, bên cửa hàng gốc bán hơn 23.000 tệ, mà thường xuyên cháy hàng.”
Ngay sau đó, bà Vương còn gửi thêm một ảnh chụp giá từ website chính hãng, quy đổi sang tiền tệ còn… cao hơn.
Group cư dân lặng ngắt.
CHƯƠNG III
Tôi đặt điện thoại xuống, mở ứng dụng điều khiển chuông cửa có hình ảnh.
Màn hình điện thoại hiển thị rõ mồn một hình ảnh hành lang trước cửa – chất lượng còn tốt hơn tôi nghĩ.
Tôi đặt điện thoại bên giá vẽ, vừa vẽ tranh vừa để mắt đến màn hình.
Tầm sáu giờ tối, trời dần tối lại.
Cửa thang máy trong màn hình mở ra – là Lưu Phương.
Nhưng bà ta không về thẳng nhà.
Bà bước đến cửa nhà tôi.
Bà khom người, rón rén nhìn quanh như một con chuột lén lút, ánh mắt liên tục rà soát khu vực ổ khóa.
Như thể đang xem tôi có đổi khóa không, hay đang tìm kiếm điều gì đó.
Ngay lúc đó, ánh mắt bà ta vô tình quét thấy khối xám bạc gắn trên khung cửa.
Cả người bà lập tức đứng sững lại.
Trên màn hình, tôi thấy rõ sắc mặt bà “rụp” một cái – trắng bệch không còn chút máu.
Đó là vẻ mặt pha trộn giữa sững sờ, phẫn nộ và một chút sợ hãi.
Bà ta đứng thẳng dậy, gườm gườm nhìn chằm chằm vào chuông cửa.
Vài giây sau, bỗng xoay người, gần như hoảng loạn bỏ chạy lên cầu thang.
Tôi nhìn bóng bà khuất dần trên màn hình, chậm rãi nhấn nút “Lưu lại” đoạn video này – đoạn ghi lại hết tội chột dạ và hoảng loạn của bà ta.
Lưu Phương, dấu vết đầu tiên của bà…
Tôi đã nắm được rồi.
Đến giờ ăn tối, group cư dân im lặng cả buổi chiều lại bắt đầu náo nhiệt trở lại.
Lần này, Lưu Phương đổi chiến thuật.
Bà ta không nhắc lại cái lý do buồn cười “ké WiFi” nữa, mà tag thẳng quản lý khu vào group.
“@Quản lý Trương, tôi muốn hỏi một chút, khu nhà mình cho phép cư dân tự tiện lắp camera trước cửa à? Chủ căn 702 gắn một cái gì đó ở cửa nhà mình, sau này ai đi ngang qua chẳng phải đều bị cô ta theo dõi sao? Chúng ta còn chút riêng tư nào không?”
Lời bà ta như một hòn đá ném vào mặt hồ đang ngầm sóng.
Người đầu tiên nhảy ra hùa theo là bà Vương.
“Đúng vậy đó! Thật quá đáng! Nhắm thẳng vào hành lang chung, con tôi ra ngoài chơi chẳng phải ngày nào cũng bị nhìn chằm chằm à? Nhất định phải tháo bỏ!”
“Phải tháo! Đây là xâm phạm quyền riêng tư của tất cả mọi người!”
“Ủng hộ chị Lưu! Ban quản lý nhất định phải can thiệp!”
Chỉ trong chốc lát, group biến thành một biển giận dữ.
Những người vừa mới đăng ảnh cơm tối liền biến thành những “chiến sĩ vì quyền riêng tư” đầy nghĩa khí.
Tôi nhìn màn hình điện thoại tràn ngập những lời chỉ trích, không thấy tức giận – chỉ cảm thấy nực cười.
Tôi không tranh cãi một lời nào với họ trong group.
Tôi chỉ lặng lẽ mở album ảnh, tìm đoạn video đã lưu từ chiều.
Sau đó, tôi đăng thẳng đoạn clip Lưu Phương lén lút rình mò trước cửa nhà tôi vào group cư dân.
Video không dài, chỉ mười mấy giây.
Nhưng đủ để ai cũng thấy rõ vẻ mặt tội lỗi, lén la lén lút của bà ta.
Gửi xong clip, tôi mới từ tốn gõ một dòng chữ:
“Tôi lắp chuông cửa là để phòng trộm.
Dù sao thì, có người cứ thích lảng vảng trước cửa nhà tôi, mà tôi sống một mình… thật sự hơi sợ.”
Tôi không nêu tên ai.
Nhưng ai cũng biết tôi đang nói về ai.
Sau khi clip được gửi đi, group lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Giống như một cái chợ ồn ào đột nhiên bị bấm nút tắt tiếng.
Vài phút sau, một cảnh tượng đầy tính kịch xuất hiện.
Mấy người trước đó gào to đòi tôi tháo chuông, bắt đầu lặng lẽ rút lại tin nhắn của mình – từng người, từng người một.
Hành động ấy đầy vẻ chột dạ, xấu hổ đến không thể che giấu.
Lưu Phương cuối cùng cũng có phản ứng.
Bà ta không giả vờ làm nạn nhân nữa – mà xé toạc luôn lớp mặt nạ.
“Giang Nguyệt! Cô có ý gì? Cô đang khiêu khích tôi à?!”
“Cô dám quay lén tôi?! Cô đang uy hiếp tôi đúng không?!”
Bà ta hét vào group bằng giọng thoại, giọng vì giận dữ mà méo mó, chua chát.
Thế nhưng, lần này không một ai đứng về phía bà ta nữa.
Group vẫn im lặng như chết.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung nhẹ một cái.
Là tin nhắn riêng của Trương ca.
Chỉ có một emoji giơ ngón cái.
Kèm theo một câu:
“Làm tốt lắm, Tiểu Giang! Tôi nhìn mà thấy mặt con mụ đó chuyển xanh luôn rồi!”
Tôi nhìn tin nhắn của Trương ca, khóe miệng cong lên một nét cười nhẹ.
Tôi biết, sau màn đấu này, dù bên ngoài mọi người vẫn giữ khoảng cách với tôi, nhưng hạt giống nghi ngờ về Lưu Phương đã âm thầm được gieo vào trong lòng họ.
Và…
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Sau vụ chuông cửa, hành lang đúng là yên ắng vài hôm.
Lưu Phương không còn gây chuyện trong group cư dân nữa.
Còn khi gặp tôi trong thang máy, ánh mắt của mấy người hàng xóm cũng không còn thuần một màu khinh miệt, mà đã pha thêm phần phức tạp, dò xét.
Tôi không vì vậy mà chủ quan.
Âm thanh xoẹt xoẹt xé băng keo từ tầng trên – vẫn vang lên vào những khung giờ cố định.
Đặc biệt là lúc đêm khuya, tiếng ấy như bám sát trần nhà mà vọng xuống, vang lên rõ rệt.
Tôi ngồi trước máy tính, mở trình duyệt.
Tôi nhập cụm từ:
“ở nhà”, “đóng gói thường xuyên”, “camera lag”, “sợ hàng xóm phát hiện”
Sau đó nhấn Enter.
Màn hình hiện ra đủ loại kết quả.
Có người bán hàng online trữ hàng số lượng lớn.
Có người mở xưởng nhỏ sản xuất hàng trôi nổi.
Cũng có những thứ càng mờ ám hơn –
ví dụ: đầu mối bán hàng giả, hoặc trạm trung chuyển tiền cho lừa đảo, cờ bạc online.
Tim tôi trùng xuống.

CHƯƠNG II
Đến trưa, phần đồ ăn tôi đặt bị chặn ngay tại cổng khu.
Anh giao hàng nói trong điện thoại, giọng đầy bất lực:
“Chị ơi, bên bảo vệ không cho em vào. Họ bảo gần đây siết quản lý, tất cả đồ ăn phải do chủ nhà ra cổng lấy.”
Tôi cầm điện thoại, im lặng vài giây.
Trước giờ chưa từng có cái luật lệ này.
Tôi xuống lầu lấy đồ ăn.
Bảo vệ trong chòi, người vẫn hay cười chào tôi mỗi ngày, hôm nay nhìn tôi với ánh mắt đầy dò xét và cảnh giác.
“Tiểu Giang này, cháu làm việc gì ở nhà thế?”
Chú ta giả vờ hỏi bâng quơ.
“Freelancer.”
Tôi nhận đồ ăn, nhạt giọng đáp.
Chú ta “ồ” một tiếng, ánh mắt càng thêm phức tạp.
Về đến nhà, tôi đặt phần cơm đã nguội lạnh lên bàn, không chút khẩu vị.
Tôi nhận ra, cái mạng lưới mà Lưu Phương giăng ra lớn hơn tôi tưởng, và chắc chắn hơn rất nhiều.
Bà ta không chỉ cô lập tôi trong giới hàng xóm, mà còn huy động mọi nguồn lực – từ ban quản lý đến bảo vệ – để bôi đen hình ảnh tôi, dán cho tôi cái nhãn “nguy hiểm”.
Chỉ một cái cáo buộc “ké mạng”, tuyệt đối không thể gây nên phản ứng mạnh thế này.
Bà ta rốt cuộc đang sợ cái gì?
Tôi ngồi lại bàn làm việc, buộc bản thân bình tĩnh, lần lượt nhớ lại toàn bộ sự việc.
Ảnh chụp gói cước data của tôi đủ để chứng minh sự trong sạch.
Bất cứ ai có đầu óc logic tối thiểu cũng sẽ không tin lời bà ta.
Nhưng hết thảy mọi người… lại tin.
Hoặc nói cách khác – họ chọn tin.
Lưu Phương nhất định đã bịa ra một lý do nào đó hấp dẫn hơn, dễ kích động hơn “ké mạng”.
Lời của Trương ca vang lên trong đầu tôi:
“Camera nhà tôi sắp lag thành chiếu slide luôn rồi.”
Chính câu này là khởi đầu của mọi cáo buộc.
Cũng là câu duy nhất chứa chút “chi tiết cụ thể”.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nghiêng tai lắng nghe.
Từ tầng trên – hướng căn 602 – mơ hồ vọng xuống một âm thanh đều đều, nặng nề:
Xoẹt——xoẹt——
Là tiếng băng dính lớn bị xé mạnh, quấn quanh các thùng giấy.
Tiếng động này, tôi không phải lần đầu nghe thấy.
Ban ngày lúc có lúc không, đến đêm khuya lại càng rõ ràng.
Một suy nghĩ đột ngột xẹt qua đầu tôi.
Việc gì khiến người ta cần mở camera suốt 24 giờ, và lại nhạy cảm đến thế với tốc độ mạng?
Việc gì mỗi ngày lại có tiếng đóng gói hàng hoá như vậy?
Một cảm giác bất an mãnh liệt cuộn lên.
Phải chăng, tất cả những gì Lưu Phương làm để cô lập tôi, đẩy tôi ra xa… chính là để che đậy âm thanh kia, và bí mật đằng sau nó?
Bà ta sợ tôi – một người sống một mình, trầm lặng, gần như không ra khỏi cửa – có thể vô tình phát hiện điều gì đó.
Vì thế, bà ta phải ra tay trước.
Tôi mở điện thoại, trong ô tìm kiếm của ứng dụng mua sắm, gõ từng từ một:
“Chuông cửa”, “có hình ảnh”, “dùng cho gia đình”.
Tôi cần một đôi mắt, để canh giữ mặt trận trước cửa nhà.
Không phải để chứng minh tôi vô tội.
Mà là để bảo vệ chính mình.
Trang web mua sắm làm việc rất nhanh, tôi cố ý chọn dịch vụ “giao trong ngày”.
Ba giờ chiều, kỹ thuật viên đến đúng giờ.
“Đinh đoong——”
Chuông cửa vừa vang lên, cửa căn 701 đối diện liền “cạch” một tiếng mở ra.
Bà Vương xách túi rác bước ra, vừa hay bắt gặp người thợ mặc đồng phục.
Ánh mắt bà ấy lướt qua tôi chốc lát, lập tức dời đi như bị bỏng.
Sau đó, ánh nhìn lại rơi vào hộp dụng cụ và chiếc chuông cửa nhỏ xíu trong tay người thợ.
Ánh mắt bà dao động một chút, chẳng nói gì, cũng chẳng chào hỏi như mọi khi, chỉ cúi đầu, vội vội vàng vàng bước vào thang máy.
Tôi cười lạnh trong lòng.
Xem ra, nhất cử nhất động của tôi đều nằm trong tầm giám sát nghiêm ngặt của bọn họ.
Việc lắp đặt diễn ra suôn sẻ, thợ rất chuyên nghiệp.
Nửa tiếng sau, một khối vuông nhỏ màu xám bạc đã được cố định chắc chắn trên khung cửa nhà tôi.
Thợ vừa rời đi chưa đến mười phút, điện thoại tôi đổ chuông.
Là một số lạ – nội vùng.
“Alô, chào chị.”
“Chị là chủ căn 702 – Giang Nguyệt phải không? Tôi là quản lý bên ban quản lý.”
Giọng bên kia mang theo kiểu kiêu căng của một kẻ làm việc công quyền.
“Có cư dân phản ánh, chị tự ý lắp thiết bị giám sát trước cửa nhà, nghiêm trọng xâm phạm quyền riêng tư cộng đồng. Yêu cầu chị lập tức tháo gỡ.”
Tới rồi.
Tôi chẳng hề bất ngờ.
“Chào anh quản lý.” Giọng tôi bình tĩnh như nước.
“Thứ nhất, tôi lắp chuông cửa có hình ảnh, không phải camera ghi hình 24/7.
Thứ hai, theo quy định trong Bộ luật Dân sự, người dân được phép lắp thiết bị giám sát tại khu vực công cộng, miễn là không xâm phạm không gian riêng tư của người khác thì không bị coi là vi phạm.”
“Chuông cửa nhà tôi chỉ ghi hình khu vực công cộng ngay trước cửa, hoàn toàn trong phạm vi hợp pháp.”
Tôi dừng lại một nhịp, rồi nhấn mạnh thêm:
“Nếu người phản ánh cảm thấy bị xâm phạm, vậy cứ việc đưa ra chứng cứ, hoặc trực tiếp khởi kiện theo pháp luật.
Còn ban quản lý, là bên cung cấp dịch vụ, không có quyền yêu cầu tôi tháo thiết bị an ninh hợp pháp khi không có căn cứ pháp lý.”
Bên kia điện thoại im lặng.
Tôi có thể tưởng tượng ra nét mặt của vị quản lý kia – nhất định là rất đặc sắc.
Vài giây sau, ông ta hậm hực “ừ” một tiếng, chắc là không biết phản bác ra sao, đành cụt lủn nói:
“Chúng tôi sẽ trao đổi thêm với cư dân phản ánh.”
Rồi cúp máy.

Tôi thấy phiền, nên không lắp mạng dây. Sim điện thoại tôi dùng là gói data “xài thả ga”, cần gì phải ké WiFi. Thế mà bà hàng xóm phòng 602 ngày nào cũng lên group cư dân chửi tôi, nói tôi ké mạng nhà bà ta.
“Có mấy người đúng là không biết xấu hổ. Không lắp mạng, ngày nào cũng trộm WiFi nhà tôi, camera còn lag luôn.”
Bà ta chửi càng lúc càng quá, còn lôi kéo mấy người khác cô lập tôi.
Tôi lười giải thích, dù sao người trong sạch thì tự khắc trong sạch.
Một tuần sau, cả khu có 23 hộ đều đổi mật khẩu WiFi. Tôi đang thấy lạ, thì anh hàng xóm họ Trương gõ cửa phòng tôi. Trên màn hình điện thoại, tin nhắn trong group cư dân vẫn nhảy không ngừng. Vẫn là bà Lưu Phương phòng 602.
“Có người trẻ tuổi không lo làm ăn đàng hoàng, suốt ngày chỉ nghĩ chiếm tiện nghi. Nhà thì không lắp mạng, trộm WiFi nhà người ta, lương tâm chó tha rồi hả?”
“Không chỉ con tôi học online bị ảnh hưởng, mà cả camera cũng sắp lag thành trình chiếu ảnh rồi. Lỡ ảnh hưởng đến việc học của con tôi thì ai chịu trách nhiệm đây?”
Một chuỗi tin nhắn thoại và chữ viết như một đống rác ướt tạt thẳng vào màn hình. Tôi mặt không biểu cảm nhìn, ngón tay gõ vài cái lên màn hình. Chụp lại chi tiết gói cước điện thoại của tôi. Cái hình “gói data xài thả ga, không giới hạn toàn quốc” đặc biệt nổi bật. Tôi ném tấm ảnh vào group cư dân hơn 200 người. Không kèm theo một chữ giải thích. Thái độ của tôi đã rất rõ ràng.
Group im lặng vài giây.
Sau đó là vài cái avatar quen thuộc hiện ra, đều là mấy người hay hùa theo Lưu Phương.
“Ui chao, bây giờ đám trẻ PTS giỏi lắm.”
“Đúng đó, ai biết hình đó thật hay giả.”
“Nhà chị Lưu là vì con cái mới lắp camera, mạng quan trọng lắm, thông cảm chút đi mà.”
Bà Vương đối diện nhà tôi cũng lên tiếng, kiểu người hay làm người hòa giải.
“Bà con xa không bằng láng giềng gần, Tiểu Giang, cháu dùng ít thôi, để mạng nhà chị Lưu ổn định chút.”
Đấy. Không ai quan tâm đến sự thật. Họ chỉ tin vào điều họ muốn tin. Tôi kéo khóe môi, cảm giác như nuốt phải một con ruồi. Cãi với đám người này đúng là uổng phí cuộc đời. Tôi mở phần cài đặt group, dứt khoát bật chế độ không làm phiền.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Tôi tưởng chuyện này sẽ như viên đá ném xuống hồ, nhiều nhất là gợn vài vòng sóng, rồi sẽ lặng.
Một tuần sau, tôi mới phát hiện mình đã sai quá sai.
Hôm đó tôi từ ngoài về, đợi thang máy ở sảnh, tiện tay mở WiFi công cộng.
Danh sách WiFi hiện ra làm tôi sững người.
Cả một hàng tên WiFi, như một hàng chữ nhạo báng ngay trước mặt.
“602 – Phòng trộm, phòng cướp, phòng kẻ tiểu nhân”
“501 – Giữ chặt mạng nhà tôi”
“302 – Ké mạng thật đáng xấu hổ”
…
Cả tòa nhà, 23 hộ dân, như thể chỉ sau một đêm đã đạt được một kiểu đồng thuận kỳ quái.
Một cơn lạnh lẽo phi lý trào lên từ đáy lòng tôi.
Đây không còn đơn giản là mâu thuẫn hàng xóm.
Mà giống như một buổi đấu tố nhỏ, có kế hoạch, có chủ đích, nhắm thẳng vào tôi.
Chín giờ tối, có tiếng gõ cửa.
Tiếng rất nhẹ, mang theo cảm giác tội lỗi như thể đang làm chuyện mờ ám.
Tôi đi đến cửa, người ngoài hình như khá căng thẳng, lại gõ thêm hai cái.
Tôi mở cửa, là anh Trương – Trương Vĩ – ở tầng dưới.
Anh ta mặt đầy lo lắng, nghiêng người lách vào nhà tôi, còn nhanh chóng liếc nhìn hai đầu hành lang.
“Tiểu Giang, có chuyện rồi.”
Anh ta hạ thấp giọng, mặt đầy hóng chuyện pha chút đồng cảm.
“Chiều nay Lưu Phương mở cuộc họp nhỏ trong group, không mời em.”
Anh ta nói nhanh và gấp.
“Bà ta nói em không chỉ ké WiFi mà còn là hacker, chuyên tấn công mạng người khác, đánh cắp thông tin cá nhân.”
Tôi suýt nữa cười thành tiếng.
Hacker?
Chỉ với tôi – một họa sĩ minh họa còn lười cả lắp router?
“Bà ta nói rất có lý có bằng chứng, còn nói đã hỏi qua ‘chuyên gia’, nói hành vi của em rất nguy hiểm, bảo mọi người mau đổi mật khẩu, tốt nhất là thêm chữ ‘phòng trộm’ vô, để cảnh cáo em.”
Trương Vĩ thở dài.
“Giờ cả khu đều bị Bà ta hù rồi, nói sẽ cùng nhau cô lập em, cho em tự chịu không nổi mà phải dọn đi.”
Thì ra là vậy.
Cuối cùng tôi cũng hiểu mấy cái tên WiFi đó là từ đâu mà ra.
“Cảm ơn anh, Trương ca, em biết rồi.”
Tôi bình tĩnh cảm ơn anh ta.
Tiễn Trương ca với vẻ mặt “tự lo thân đi” ra khỏi cửa, tôi đóng lại, tựa lưng vào cánh cửa.
Một cơn mệt mỏi vô lực trào đến.
Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn dãy đèn sáng trưng trong tòa nhà đối diện.
Khu này tôi đã sống ba năm, lần đầu tiên khiến tôi thấy xa lạ và lạnh lẽo đến vậy.
Mọi chuyện đã vượt xa cái cáo buộc lố bịch “ké mạng”.
Lưu Phương, rốt cuộc bà ta muốn gì?
Hôm sau là thứ Hai, tôi buộc phải ra ngoài đổ đống rác đã tích hai ngày.
Cửa thang máy mở ra, bên trong có ba bốn người hàng xóm.
Ngay khoảnh khắc tôi bước vào, những tiếng trò chuyện rôm rả lập tức tắt ngúm.
Không khí như đặc lại, trở nên dính bết và lúng túng.
Một người phụ nữ mặc váy hoa, từ đầu đến chân quét ánh mắt lên người tôi, ánh mắt ấy giống như đang kiểm tra một món hàng dính bẩn.
Tôi nhìn thẳng, dán mắt vào bóng mình trên vách thang máy.
Đó là một người phụ nữ trẻ với vẻ mặt điềm tĩnh, đeo kính gọng đen, không biểu lộ chút cảm xúc nào.
