{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Cờ Bạc & Góc Khuất - P6

 Tôi định viết tiếp nhưng thôi vì sợ dong dài và tôi cũng ko muốn đề cập nhiều đến những gì tôi kiếm được sau này hay tôi đánh ở đâu đâu vì lý do cá nhân nên tôi chỉ tóm gọn lại.

Sau tg tôi thua tha, bệ dạt, rồi cũng phải nói với bố mẹ, khi ông bà biết thì đúng sụp đổ, ôi con tôi sao lại ra nông nỗi này, đúng kiểu vỡ mộng, không tin nổi, nhưng rồi đại loại ông bà cũng khuyên tôi hết lời ráng học tiếp cho xong nhưng vì sĩ diễn và xấu hổ với bạn bè nên tôi ko nghe hứa về quê tu tỉnh rồi tìm công ăn việc làm, thế nhưng dù tôi trong mắt họ thì vẫn là cậu con ngoan bé bỏng ngày nào, cha mẹ luôn dang vòng tay với các con mà.

Nhưng bản thân tôi lúc đấy đúng là ai vập vào cờ bạc mới biết, như ma làm, vật đến mức nghĩ đến trận bạc mà tim đập thình thịch như mình đang đánh, toát mồ hôi hột, môi khô cong, cứ cảm giác như là ăn tiền ngay rồi, nghe thế là các anh biết tiếp theo sẽ ra sao r đấy... đúng, bh thay vì đnáh bài lá tôi lại lang thang đi đánh xóc đĩa, các kiểu, cay mũi rồi thua nợ nần be bét, đã chán càng thêm chán.

(Tâm lý chơi bạc nó cũng rất quan trọng và tôi để ý cái loại bạc thua, bạc khát nước thì lại càng thua mạnh hơn, vì nó muốn cuốc bẫm cầy sâu nên toàn mở lên những tiếng chí mạng. - Trong giới cờ bạc gọi là "nghệ thuật đi tiền"

Có thể anh đỏ anh đnáh 1 2 năm long dong mãi không hết tiền, đã được lại hay đánh to lên, cái giống đánh to chỉ cần thua đậm 1 2 hôm, thì có thể trong vòng 1 tháng bán nhà cũng có khi, còn đánh nhỏ nhỏ lại hay được mà lai rai, thực ra thì dễ hiểu thôi vì đó là tỷ lệ xác xuất, ví dụ anh có 1 tỷ, đánh 1 tay 10 triệu thì đánh mãi ko hết, vì cứ thua lại ăn lại, nhưng khi anh ăn anh chỉ ăn 10 triệu 20 triệu, ừ thì cả 100 trăm 200 triệu, nhưng chỉ cần thua thông 100 triệu, muốn gỡ 100 triệu ấy anh phải đánh to lên để gỡ, và đánh mất luôn cả cái gốc 1 tỷ.

Cờ bạc là thế đấy được thì được ít, mất thì mất nhiều.)

Bây giờ biết làm gì để mà lấy lại đây, làm công ăn lương thì bao nhiêu lâu mới làm lại nổi, con bạc nó hỏng không phải vì thua 1 2 trận bạc, mà là hỏng mất tư duy đúng đắn, hỏng mất lương tri để mà suy nghĩ, không trở về trạng thái như lúc trước được nữa, không phải là lười mà là tham. Chứ bọn nghiện cờ bạc chăm lắm, chúng nó đánh suốt ngày suốt đêm cũng được.

Bấy giờ thì tôi đúng kiểu thôi đã nát rồi thì phá mẹ luôn (vô trách nhiệm thật), thế là sau vài trận bạc to, vì hành động ngu si đó nhà tôi phải cắm nhà để trả nợ, bố mẹ tôi ra đường.

Hỏi tôi có đau không, tôi đau lắm, nói thật các anh đừng chửi, tôi đau phát chết, chưa có gì đau đớn hơn là chính mình đã đẩy bố mẹ ra đường sống cảnh ko nhà ko cửa, bảo làm ăn thua tha đã đành nhưng lại vì lý do đánh bạc, đau lòng nhất là cha mẹ luôn hy sinh vì con tất cả, các anh có em trai nghiện cờ bạc, anh trai nghiện cờ bạc chắc hiểu, tại sao bao lần về mà cha mẹ vẫn giả nợ cho, lòng ng bố ng mẹ bao la lắm, tuy tôi ko có tư cách nhân phẩm gì, tôi biết, nhưng cũng xin giám nói như vậy... đấy con bạc đấy các anh ạ. "Ngu chết mẹ chúng mày đi" phải, các anh nên chửi thế, nhưng cũng nên nhìn đấy mà tránh, nghiện cờ bạc nó khổ thế đấy. Nói thật thâm tâm tôi thương bố mẹ tôi vô cùng, đừng nghĩ con bạc không còn lương tri gì với gia đình, chỉ là vì cái lòng tham nó hối thúc, cái cảm giác tiếc nuối nó hối thúc con người thật kinh khủng.

Đánh bạc lâu, tiếp xúc với con bạc lâu, đến giờ phút này thì tôi xin khẳng định, con người ko phải chủ nhân của chính mình, đừng trách sao họ lại làm thế, mà là họ không biết họ đang làm gì, họ đang không kiểm soát được chính mình đâu. Cuộc đời sau này biết bao nhiêu lần tôi nghe những câu đại loại như "tôi sẽ đánh kiểu này, kiểu này thì nghỉ" , với số vốn này tôi sẽ có thể kiếm từng này từng này một ngày (đánh bạc online), ôi dời, có tài bằng thánh, lòng tham sẽ phá hủy mọi kế hoạch, rồi lại ra đường hết thôi các con giời ạ. Đúng thật khoảng thời gian làm number game có lúc khách ăn nhiều kinh khủng, có những thằng khách đánh bóng như thần, đánh tài ra tài, đánh xỉu ra xỉu, góc ăn góc mà độ ăn độ, đã thế còn chốt cho quả xiên, tôi cũng hốt, thế rồi chúng nó lại thua hết, rồi bán xe, bán nhà ra đường một lũ.

Kể tiếp sau khi thua tan nan, tôi theo tiếng gọi của con tim lên đường theo một người anh, không phải là một cứu nhân, một người thầy sẽ khiến cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn.

Thì trong quá trình tôi chơi bạc và kết giao với đa phần là dân xã hội, anh chị, đến lúc này thì tôi cũng chẳng là thằng sv ngoan hiền gì nữa rồi, tôi cũng dạng nát bạc cmnr, thua toét đít nhưng quen một người anh, mà người anh này đã cưu mang tôi cho tôi một việc làm mà sau này nó thay đổi cuộc đời tôi rất nhiều (có gì đâu, làm chân chia bài với xóc cái ở các xới), tại sao anh ấy làm thế, có lẽ vì thương tình tôi chăng? tôi ko biết.

Cờ Bạc & Góc Khuất - P5

 Các mánh bịp trong các trò cờ bạc, hôm nay tôi sẽ chia sẻ cho các anh tham khảo, để các anh biết là chẳng có gì là xanh chín ở đây cả, lao vào là chết; chơi với anh em bạn bè có khi còn bị bịp nữa là vào sới. Thế nên các anh ạ, đừng dính vào!

Đánh liêng hay ba cây, hay những trò tính điểm như thế có bài hàng, và cái loại này theo mình là dùng hiệu quả nhất.

Nhìn nó giống hệt bộ bài bình thường, không để lại tang (Khi xé ra ko có dấu vết), đi kèm với nó là 1 cái máy quét bài làm giống đt (có thể là 1 cái 1280 nhưng bên trong là máy quét, hoặc 1 cái smartphone nghe gọi bt nhưng thực tế là cái máy quét), khi quét nó sẽ gửi dữ liệu về xử lý và báo vào tai nghe (đeo bên trong tai), ví dụ chia thế nào để điểm cao nhất, nếu nó đọc 1 thì chỉ cần tráo 1 cây xuống dưới rồi chia thì bài đầu tiên sẽ là bài điểm cao nhất, 3, 4, 5, 6... gì gì đó cũng vậy.

Thế nên khi đánh bài nếu thấy chúng nó hay để điện thoại dưới chân thì có thể là cái máy quét, nhưng bài hàng nó cũng phát triển theo thời gian, có cả máy quét nó lắp bên trong áo...v... nên cũng khó phát hiện, điểm lưu ý là mỗi khi nó muốn máy quét và gửi giữ liệu nó phải đưa bộ bài vào đúng tầm quét của máy (hoặc dơ lên, hoặc nó đặt bài xuống).

Miễn là nó tuồn được bài hàng vào để thợ nó đánh (1 thằng có kỹ năng xử lý lá bài tốt) thì gần như là ngbt ko biết được, nên cờ bạc này thì rất khó nói đứa nào thợ hay ko phải thợ nếu cno chuyên nghiệp rồi thì không thể biết được đâu quan trọng là từ cái bước đi đánh, đánh với ai, đánh ở đâu.

Còn bịp xóc đĩa thì sao, đại loại mấy cái cờ bạc offline, truyền thống này thì đều quan trọng ở hai điểm. Để bịp được thì:

Đó là hoặc được cầm cái để xử lý lá bài, xử lý quân vị bát đĩa, xúc xắc (với tài xỉu, thường ở trong nam hay chơi hơn ngoài bắc).

Loại bịp thứ nhất đó là Thợ đôi khi không cần hàng vẫn đánh bịp được, tức là lá bài hay bát đĩa quân vị là xanh chín, vẫn xử lý được, thoải cmn mái luôn. Thợ có thằng nghe vị cực đỉnh, có thằng điều quân trong khi xóc (đơn giản) và đừng nghĩ có gì ghê gớm lắm với thợ bạc nó thích xóc chẵn ra chăn, xóc lẻ ra lẻ thôi (10 phát chắc trượt 2 phát là cùng) còn loại thợ nghiệp dư có trò ngáp bát (tức là khi xóc xong đặt bát xuống nó sẽ ngáp cái bát lên cực nhanh và nhìn thấy vị, không phải dân cờ bạc chuyên nghiệp, ko tinh ý thì ko phát hiện được, nhưng chỉ lừa đc gà thôi với dân chuyên nghiệp nó chặt mẹ tay).

Hoặc phải tuồn được hàng vào, hàng ở đây là "đồ nghề" khi mà sân chơi ấy Thợ ko được vào xóc cái, hoặc để cho các con giời vào xóc cái cho tin tay.

Với xóc đĩa và tài xỉu nó có ba dạng hàng:

Dạng thứ nhất dựa vào quân vị, tức là quân vị có từ tính, nam châm, nó sẽ thường nhảy theo lẻ hoặc nhảy theo chẵn tùy vào vị trí xóc (cái này thì thợ nó điều quân trong khi xóc) đi kèm với nó là một cái thảm từ được đặt sẵn dưới chiếu của sới bạc.

Dạng thứ hai dựa vào bát, gọi là bát hình, bát camera... thì trong cái bát đấy có một cái camera, sau khi xóc thì cameraa trong bát gửi hình về cho một thằng ở ngoài, nó nhìn thấy ra vị gì thì nó bấm máy báo rung cho thằng trong chiếu bạc, rung 1 cái ra lẻ, 2 cái ra chẵn không rung là tứ tử..... tùy.

Dạng thứ ba là dựa vào đĩa, thì đĩa có đĩa hình, đĩa từ cách thức hoạt động cũng tương tự như trên.

Nhưng đĩa hình thì an toàn hơn vì người chơi thường đập bát chứ ít khi đập đĩa.

Đĩa từ thì ít đứa dùng và thợ chuyên nghiệp ko bao giờ dùng vì cực nguy hiểm, không hiệu quả và dễ phát hiện tang vì khi đập ra là một lô lốc bảng mạch ở đĩa nhìn thấy ngay.

Nói chung đấy là mấy dạng phổ thông, còn nhiều trò khác nữa nói không hết, đại loại dạng thợ xịn thì đánh không cần hàng cũng vẫn đánh đc, nhưng có hàng là với những sân chơi có gỗ là tay trong luôn hàng vào thì không cần xóc cái vẫn đánh được, yêu cầu có 2 thằng trở lên.

Để phát hiện các loại hàng thì có cách soi đèn vào bát đĩa, quân vị trước khi đánh vì bên trong chúng nó có bảng mạch hoặc dân chuyên nghiệp khi đi đánh sẽ cầm theo 1 cục nam châm để kiểm tra trước khi đánh, bh có nhiều loại bát hình, đĩa hình bảng mạch rất bé, tinh vi và khó phát hiện trừ phi đập nát bét ra chứ đập vỡ thành mảnh mà nó ko lộ mảnh có tang thì cũng ko sợ.

Hai nữa là thợ xịn ko cần hàng nên khi đập chán chê, kiểm tra các kiểu ko thấy gì thì đừng nghĩ mình đen, chỉ là đã gặp cao thủ.

Về bài lá thì tôi chơi hết nhưng những giải như anh nói có lẽ btc rất uy tín nên sẽ ko có chuyện bịp mà là đánh xanh chín.

Vì như mình muốn bịp thì hoặc phải được chia, hoặc là phải luồn hàng họ gì vào thì mới bịp được, tức là làm cách nào thì làm bắt buộc muốn bịp phải được can thiệp vào bộ bài, còn không thì cũng chịu luôn đánh xanh chín luôn thôi. Riêng về bịp poker ở bên nước ngoài hoặc một số chỗ sẽ có cái máy chia bài chứ không phải người chia, bộ bài và cái máy đó hình thức cũng kiểu bài hàng thôi là nó sẽ chia làm sao cho có lợi nhất nên nh người thấy máy móc thì nghĩ là xanh chín, nhưng chính cái máy đó dễ bịp hơn bt nữa.

Nếu chủ sới hoặc btc có dã tâm muốn bịp rồi thì thật sự nó rất khó phát hiện nên quan trọng là dựa vào uy tín của chủ sới hay cái giải đó, mấy cái trang bet online casino ấy, có mấy trò rút lá bài hay đại loại bốc lá tiếp theo...đánh trên dưới/ long-tiger... , thì bộ bài nó hoàn toàn có thể biết được cây này là cây gì, cây sau là cây gì...,khi cái máy tráo bài nó tráo, nó hoàn toàn có thể can thiêp được kết quả để cho ra cây sau như nhà cái muốn, còn chính xác hơn cả người nữa, vì nó là máy mà.

Có hai dạng bốc kính trong trận bạc, 1 dạng bạc nghiệp dư, hoặc là do tin tưởng vào trận bạc (toàn anh em, hay bạn ng này ng kia...) nên bốc lấy lệ, bốc cho có, không để ý việc bịp bợm, dạng hai là kỹ tính, để ý thì sẽ làm như bác nói. Nghe có vẻ rất an toàn rồi nhưng chính vì suy nghĩ an toàn nên nếu ko để ý kĩ thì thợ nó có cách chia đảo nhanh tay, vẫn xòe là bài ra như là chia xuống (để làm người nhìn thấy có vẻ bt) nhưng thực chất trong khi chia là bài xòe ra đó là là bài nó đẩn lá ở dưới để chia rồi để lại những lá bài nó muốn đến khi vào bài nó thì nó mới chia xuống, thật sự nhé, rất khó phát hiện kể cả là bác đang nhìn vào tay nó chia.

Nhưng thường thì bọn thợ sau khi bốc kính nó sẽ tráo tiếp và nó tráo nhanh đến con số nó muốn, vd bốc lên 5, sau 2 người mới đến mình, mà bài lại báo là 1 sau khi đếm và xác định được vị trí của bài thắng ở đâu,nó chỉ cần chia 2 phát kiểu rút đít (Chia hạ) là bài thắng đấy sẽ ở vị trí nó muốn. Bịp ở đây không chỉ là can thiệp vào bộ bài mà còn là cách xử lý lá bài, chia bài, kỹ thuật tráo.


Cờ Bạc & Góc Khuất - P4

 Trước khi tôi lao vào con đường cờ bạc "chuyên nghiệp" thì đó là kỷ niệm nhớ mãi không bao giờ quên của cuộc đời tôi, đúng với nghĩa của cờ bạc, rằng niềm vui ngắn chẳng tày gang mà nỗi buồn thì dài vô hạn. Chắc hẳn các anh ở đây đều có kỷ niệm được bạc, thắng bạc, có khi thắng rất nhiều mà cuối cùng cũng thua lại hết sạch, thậm chí âm ngược lại rồi cuốn vào vòng xoáy - gỡ - thua - gỡ - được - gỡ lại thua nặng hơn nữa, cuối cùng đến một ngày thua sạch bách chẳng còn cái gì.


Hãy nghe tiếp câu chuyện của tôi khi là chàng thanh niên quê mùa từng nghĩ cả đời không bao giờ đánh bạc, mỉa mai lũ chơi bạc, thì cảm xúc của tôi khi được bạc, kiếm được tiền từ cờ bạc lại trái ngược hoàn toàn, những đồng tiền không phải bưng bê cốc chén, những đồng tiền không mọc ra từ cây lúa con trâu, tôi nghĩ, cuộc sống của người thành phố dễ dàng thật. Nhưng nhiêu đó không thể sánh bằng cảm xúc sau khi chiến thắng, cảm giác chiến thắng nó làm con người ta say mê và dần trở nên lú lẫn, quên mất mình là ai, quên mất mình đang làm gì, khiến cái tôi người ta căng phồng như trái bóng, có tiền, có anh em, xung quanh ai cũng ca tụng, thương mến, hơn nữa còn có thể đưa cô giá mình thích đi ăn uống không cần suy nghĩ, mua quần mua áo thả ga miễn là cô ấy muốn.

Nên nếu để nói đến nghiện cờ bạc thì có nhiều lý do, khoa học thì cho rằng đánh bạc tiết ra chất gì đó làm người ta hưng phấn, còn với tôi, một lý do đời thường hơn, nó đơn giản là để tôi chạy thoát khỏi mặc cảm nghèo túng của bản thân, mặc cảm thua thiệt so với người đời, và, tôi cần một thứ để đốt cháy giai đoạn.

Kinh nghiệm rút ra:
+Diễn biến tâm lý con người kỳ lạ thế đấy các anh ạ, không có ai là người tốt và sẽ lương thiện cả đời khi trong thâm tâm mỗi chúng ta luôn có những dằn vặt về dục vọng, những hạt giống ấy chỉ cần có cơ hội sẽ thiêu cháy chúng ta, làm chúng ta điên đảo và quên mất chính mình.

Nếu bạn chưa đánh bạc, tốt, nhưng cũng đừng chủ quan, nếu bạn còn lòng tham, còn dục vọng, thì bất kỳ khi nào bạn lơ là cảnh giác thì vòng xoáy ấy sẽ bắt đầu công việc của mình. Cờ bạc có rất nhiều hình thức, cờ bạc truyền thống thì chắc là dễ nhận biết và dễ tránh rồi, thế còn cờ bạc online thì sao, có nhiều hình thức cờ bạc núp dưới những cái tên mỹ miều hơn như giao dịch nhị phân hay là cái gì gì có cái tên nghe oách xà lách đại loại như thế, cờ bạc ám chỉ chung những thứ có tính thắng thua may rủi, xác suất không theo một dữ kiện nào, vì có những loại hình thức cờ bạc trá hình rất tinh vi.

Và cờ bạc online theo tôi, còn nguy hiểm hơn cờ bạc truyền thống gấp nghìn lần, lý do vì sao tôi sẽ nói sau.
Những trận thắng bạc dần dần tỷ lệ thuận với việc làm tôi lơ là việc học, những lúc có tiền tôi đàn đùm, tôi hút hít, còn đâu tôi lại đi đánh bạc, cho đến cuối năm ấy, tôi nghỉ học hoàn toàn nhưng vẫn giấu gia đình. Bạn nghe xem, cuộc sống như thế thì tôi trụ được bao lâu? Đúng! Chẳng lâu đâu, có lẽ vận tôi không tốt như tôi vẫn nghĩ, khoảng 1 tháng trước khi tôi nghỉ học thì được thằng bạn rủ đến một xới sương sương, tính bẩm nghĩ có chỗ kiếm chác, thế rồi chính cái chỗ ấy, tôi kiết xác, không thể tin nổi lại thua kinh khủng và đau đớn như thế trong vòng có 2 hôm. Thua đau, tôi cắm xe để đánh, lại thua hết sạch, ơ cái gì thế này, thế là tôi nói dối gia đình lấy tiền đóng học, tiền nhà rồi lại thua tiếp.

Những đêm thua bạc sao mà dài thế, biết bao nhiêu câu giá như luẩn quẩn trong đầu "đáng lẽ mình phải đánh thế này, đánh thế kia", rồi "thôi mình sẽ dừng để tập trung học trở lại", "giá như mình dừng lại sớm hơn thì có phải có xxx tiền rồi không" nhưng hỡi ôi, đó là suy nghĩ của con bạc thôi, sáng hôm sau tôi lại quay quắt gia đình với cả tỷ lý do, hễ có đồng nào tôi lại gọi thằng bạn dẫn đến đấy để tôi nướng tiếp, vì cay quá mà, *** mẹ chả lẽ để chúng nó thịt một đống tiền như thế mà không gỡ được đồng nào. Cứ thế, hết lần này đến lần khác, rồi từ hy vọng thắng dần trở thành, "mình chỉ cần gỡ được xxx tiền sẽ nghỉ" , ôi cái suy nghĩ của con bạc.

Mà trong cờ bạc lạ ở chỗ, nếu thua cái tiền mình được, tức thua cái lãi, mình vẫn cay, vì mình nghĩ đáng lẽ nó là của mình, nên mình phải lấy lại. Nếu lúc đó tôi dừng ngay, thì tôi không thua bao nhiêu đâu vì tôi được kha khá nếu tính từ lúc biết chơi đám bạn, ăn lô, ăn đề...

Thế rồi trước khi quay quắt được tiền của gia đình là tôi tính cách đánh kiểu gì, gỡ được bao nhiêu thì tìm cách nghỉ. Nhưng sự thật là lần nào tôi cũng ra về khi đã trắng túi, và đêm nào tôi cũng nằm ôm ngực với những chữ giá như. Đến ngày đóng học và đóng tiền nhà... tôi không một xu dính túi....đời tôi rồi sẽ về đâu đây... BẠC ơi là BẠC! 

Kinh nghiệm rút ra: 

Khi đánh bạc rồi các anh chẳng muốn làm gì nữa đâu chứ đừng nói là học, vì đồng tiến kiếm ra quá dễ nên khiến con người ta lười biếng, khi đánh bạc, chúng ta không chỉ thua tiền, mà còn là uy tin, tương lại, công việc, thua cả cuộc đời, thay vì chúng ta CHƠI bạc, thì bạc lại CHƠI chúng ta.

Cờ bạc đem lại nhiều cảm xúc, và lối sống xa hoa khi thắng bạc có thể khiến chúng ta không bao giờ quay trở lại như trước được, chúng ta chỉ luôn tìm cách đốt cháy giai đoạn, kiếm tiền thật nhanh vì nghĩ mình đã từng kiếm được thì chuyện đó sẽ lặp lại, nhưng thực tế cuộc đời chúng ta chỉ tồi tệ thêm.

Cuối cùng, có lẽ đấy là lần đầu tiên tôi chạm trán với thứ mà đáng lẽ ra tôi nên biết sớm, đó là trong cờ bạc, không phải chỉ có người chơi, mà còn có những kẻ được gọi là Thợ, trong cờ bạc, không chỉ có may rủi, đánh hay hay đánh dở, còn có thứ gọi là Bịp. Đã gặp Thợ, thì đừng mong thắng, đã gọi là Bịp, thì chỉ có Thua.

Sau này khi ranh mãnh rồi, đi bịp nhiều rồi nghĩ lại thì tôi biết thằng bạn đó là Gỗ (chân gỗ-ám chỉ bọn cò mồi, lợi dụng lòng tin dẫn con mồi đến để Thợ làm thịt), thế nên dân cờ bạc cũng chó chết và đáng sợ đến như thế đấy, xảo quyệt nhất là bọn cờ bạc, tinh ma nhất là bọn cờ bạc, chó chết nhất, cũng là bọn cờ bạc. Đặc biệt lúc đấy tôi với nó chơi rất thân với nhau, khi được bạc tôi không tiếc nó cái gì.

Bọn gỗ ấy, có thể là một người anh em họ dẫn bạn đến sới, người bạn thân chỉ bạn đến sới nhưng đừng vì tin tưởng anh ta mà có thể đấy là bọn gỗ dẫn các anh đến tử huyệt, trong cuộc đời đi làm thợ của mình, tôi đã được bọn gỗ giới thiệu không biết bao từ mỹ miều là doanh nhân, là anh bạn thân, là chỗ chơi tin cậy để bọn nó dẫn người thân đến làm thịt. Vì tiền, người ta bán rẻ lương tâm của mình nhiều hơn là chúng ta tưởng.

Cờ Bạc & Góc Khuất - P3

 Tôi trải qua phần lớn cuộc đời như bao chàng thanh niên khác, thậm chí trong cái tuổi thơ của tôi cho đến lúc trưởng thành có thể nói tôi cũng là một thằng khá lương thiện, thứ nhất là vì mọi người sung quanh tôi nhận xét như vậy, thứ hai vì từ nhỏ tiếp cận Phật giáo nên lối sống của tôi cũng khá ôn hòa và khép mình với bên ngoài, cho đến lúc đó thì tôi chưa biết cố ý giết một con vật nào dù nhỏ bé nhất, nhưng đó là câu chuyện trước kia, rồi cuộc sống học hành và mưu sinh nơi phố thị chật vật cũng đưa tôi đến được đại học năm thứ hai, khi thế giới mộng mơ và thánh thiện của tôi dần sụp đổ, là tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống chi tiêu, rồi làm sao để bằng bạn bằng bè, tôi biết, ngoài những triết lý thánh thiện, ngoài thế giới nội tâm của tôi là một cuộc sống thực tế có những điều rất khắc nghiệt.


Ở trong thế giới này, luôn có những nổi khổ tâm và mâu thuẫn như thế đấy các anh ạ, nếu các anh là một người sống nội tâm và quay về với tuổi 20 22, khi vừa đủ để có nhận thức rõ ràng về cuộc sống, vừa muốn níu kéo thế giới của nội tâm, của những điều mà các anh cho là đúng đắn nhưng xã hội ngoài kia không chấp nhận, vừa không muốn cô độc vừa không muốn vứt bỏ cái tôi, những dằn vặt này lớn dần, đến lúc nào đó nếu anh thất bại trong canh bạc đầu tiên này, dằn vặt sẽ trở thành dục vọng, rồi dục vọng ấy từ lúc nào đã biến thành tham vọng trong tôi... và nó dẫn tôi lạc lối trong chính cuộc đời mình.

Khi tôi bắt đầu không chấp nhận là một thằng thanh niên quê mùa, lập dị chỉ biết nói những điều sáo rỗng, huyễn hoặc mình với những triết lý linh thiêng thánh thiện, dần dần nhìn chúng bạn thì tôi cũng muốn các bạn gái quan tâm mình, tôi cũng muốn trở thành tâm điểm trong các mối quan hệ xung quanh, dần dà tôi gắng thoát ra thế giới nội tâm của bản thân, học cách làm sao để giống mọi người nhất, và tôi phải là thằng không những giống, còn phải giỏi hơn họ.

Giống một cục bọt biển, một người ít va vấp với xã hội, sẽ hấp thu nhanh những thói hư tật xấu của cuộc đời hơn người bình thường.

Tôi cũng biết hút thuốc, biết phá phách, biết đua đòi, biết hút hít, nói biết thì không đúng lắm, mà là tôi tập, nhưng những thứ ấy cũng chẳng có gì quá khủng khiếp, nó cũng chỉ là sự nổi loạn của một chàng thanh niên mới lớn, nhưng vì hoàn cảnh gia đình tôi không cho phép, lắm khi tôi chơi bời đến hết cả tiền học, đi làm thêm, chẳng đáng bao nhiêu, khi về căn nhà trọ tồi tạn nhem nhuốc, những quyển sách nằm la liệt phủ bụi từ bao lâu rồi tôi đã không còn động vào, tôi biết mình đang khoác lên bộ áo quá sức với bản thân, tôi đang gồng gánh một vỏ bọc đang đè chết tôi từng ngày.

Thế là thay vì chỉ đua đòi, tôi bắt đầu biết thử vận may đời mình bằng những trò đỏ đen với đám bạn, những trò ba cây, tiến lên, những sới bạc đầu đời của tôi chỉ vọn vẹn 500-1tr triệu tổng sới là cùng, thế nhưng ngày ấy, tôi không bao giờ ngờ nó là điểm bắt đầu để tôi ngồi xóc cái trong những sới bạc lên đến tiền tỷ, những canh bạc đủ sức làm bay nhà bay cửa.

Nhưng trước khi tôi ở những sới bạc hoành tráng, hào hoa của những quý cô quý cậu, những đại gia khát nước, của những con cáo già ranh mãnh ấy, tôi cũng chỉ đơn giản nghĩ cờ bạc là một thú vui như bao anh chàng ở trong thread này thôi, là có đỏ có đen, có may có rủi, đâu phải lúc nào cũng thua đâu, thậm chí thời điểm đó, tôi rất may mắn, rất rất may mắn, mà tôi có lẽ cũng có "năng khiếu" hay sao ấy, tôi đánh rất hay và mát tay nên thường vét sới (nói vậy chứ chỉ là mấy đứa bạn sv chơi với nhau), chính vì trong cái ảo vọng chiến thắng ấy, tôi ngô nghê nghĩ rằng từ nay đời mình ấm cật rồi, cần gì làm thêm cho vất vả nữa, đi đánh bạc cho khỏe, tôi lân la đến những sới to hơn qua những sự giới thiệu...


Sau này thời gian ở trong tù, tôi đã nghiệm ra chính vì suy nghĩ suốt cuộc đời tôi đã sống một cách lương thiện nên tôi có gì đó như kiểu "tứ bất tử", "chân mệnh thiên tử", mình sống tốt thế thì mở tiếng bạc này không lẻ cắt ****, cái tôi của tôi từ một thằng học hỏi giáo lý Vô Ngã, trở nên cuồng vọng lúc nào không hay, dục vọng và lòng tham làm mờ mặt con người thật kinh khủng, type lại dòng này mà nước mắt tôi rơi, giá như ngày ấy tôi cứ là thằng ngô nghê lập dị có khi nào cuộc đời tôi đỡ đau khổ hơn.

 

Cờ Bạc & Góc Khuất - P2

 Cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu với những thâm trầm, có lẽ như bao thằng Thợ khác, tôi cũng vào nghề từ một con cừu non chỉ trực chờ kẻ khác đến thịt, luôn nuôi niềm hy vọng vào sự đỏ đen, đặt niềm tin ngô nghê vào sự xanh chín, nhưng hỡi ơi, làm gì có hy vọng nào cho trò may rủi, bởi trên chiếu bạc thì thật sự không có chỗ cho hai chữ đỏ đen, cũng không tồn tại hai từ xanh chín, chỉ có CÁO và CỪU, và CỪU thì đừng bao giơ mơ đến chuyện ăn thịt CÁO.


Nhưng cũng chính trong cái guồng quay khốc liệt, của tiếng Chẵn, tiếng Lẻ, của lá bài Đỏ - Đen, nó nghiền nát tâm trí con người, đè bẹp con người, quăng quật con người bằng những đêm thất thần, bằng những chữ GIÁ NHƯ, để rồi giết chết những kẻ Tán gia bại sản, để chọn lọc ra những con CÁO GIÀ, mà rồi đây, chúng sẽ là thứ người khôn ngoan nhưng đáng sợ, bóng bẩy hào hoa nhưng cũng đáng khinh, đáng tởm nhất.

Và có lẽ, cũng trong guồn quay khốc liệt ấy, nó đã cho ra đời một thằng Thợ Bạc như tôi, với đủ các chiêu trò trong các bộ môn xóc đĩa, bài lá góp phần tan nhà nát cửa không biết bao nhiêu gia đình, làm bao nhiêu đứa con thơ không có tiền đóng học, bao người cha người mẹ chẳng còn chỗ nương thân. Đấy là bây giờ tôi nghĩ thế, chứ trước thì KHÔNG.

Bởi khi tôi biết được kha khá mánh khóe, thì tôi đã không còn tin vào cờ bạc, không có gì là xanh chín hết, tôi chỉ biết rằng mình đã bị lừa, bị lừa rất rất nhiều, đến mức cha mẹ tôi từng phải ở trọ vì tôi cắm sạch nhà cửa, tôi phải lấy lại tất cả, và phải bắt cuộc đời này trả giá.

Đứa nào tồn tại được với Cờ Bạc, thì không tồn tại chữ CHƠI, mà chỉ có chữ LÀM, để LÀM, nó phải vứt đi lương tâm, và thực sự bước qua lằn ranh TRẮNG - ĐEN tồn tại trong thẳm sâu tâm hồn, các anh ăn cắp 1 đồng, nó xấu, nhưng cũng chưa phải xấu lắm, các anh nói dối cũng xấu, nhưng chưa phải xấu lắm, nhưng các anh làm Thợ, các anh là một thằng LỪA ĐẢO, ĂN TRỘM, GIỐI TRÁ thủ đoạn tinh vi nhất, vì chỉ cần sơ sẩy, thì bất kì thằng Thợ nào cũng có thể bỏ mạng trong chiếu bạc.

Để nhập môn mày phải "bán linh hồn cho quỷ".. Bởi không có lương tri, thì cũng không còn sợ hãi, thứ cản trở bất kì thằng Thợ nào vào nghề thứ nhất vì ám ảnh đạo đức thứ hai là vì bản lĩnh đối diện trước con bạc (phần lớn là dân xã hội, máu mặt), mà nỗi sợ là điều cản trở khủng khiếp nhất.

Sau nhiều năm, khi ngạo nghễ lúc bẽ bàng, nhưng tất tật canh bạc nào cũng đến hồi kết thúc, và tôi kết thúc nó với một bản án, cùng sự trả giá, dằn vặt lương tâm mà tôi sẽ nhớ đến suốt đời. Tuy đã có những lúc kiếm rất rất nhiều tiền từ cờ bạc, tài sản cũng kha khá nhưng cái giá của tôi phải trả đắt đến mức mà nghĩ đến hai chữ cờ bạc là tim tôi đập nhanh, tay toát mồ hôi, và bất cứ ai nhắc hai chữ cờ bạc với tôi, nó chỉ gợi lên sự sợ hãi, và đến hôm nay tôi tin sau những gì tôi đã trả lại cuộc đời, thì tôi đã biết sợ, đã có lại một chút lương tri, với tôi, tôi chỉ mong cho những ai chưa hay đã lỡ vướng phải con đường này, thì hãy cảnh tỉnh, hãy tránh xa, hãy quay đầu thật nhanh khi còn có thể.

Bây giờ muộn rồi, khi rảnh tôi sẽ bật mí cho các anh những chiêu trò trong các môn cờ bạc (truyền thống) như bát hình, bài hàng, thảm từ nhẩy vị... và cờ bạc (online), những lỗ hổng trong tâm lý con người, mà chính từ lỗ hổng ấy, nhà cái và chủ sới sẽ khai thác triệt để để hạ gục các anh.

Câu chuyện cờ bạc - Góc khuất cuộc đời
Tác giả: webtretrau
Nguồn: VoZ


Cờ Bạc & Góc Khuất

Câu chuyện cờ bạc - Góc khuất cuộc đời
Tác giả: webtretrau
Nguồn: VoZ

Lời ngỏ của tác giả:
Trong thread Nghiện tài xỉu tôi thấy hóa ra trong Voz này cũng có kha khá anh chết vì cờ bạc, thậm chí chết đau đớn nhưng vẫn nuôi một niềm tin là sẽ kiếm tiền được từ nó, vậy nên tôi lập thread này để chia sẻ góc nhìn của một người từng không bao giờ nghĩ mình sẽ động đến cờ bạc (như đa số các anh khi chưa dính vào) cho tới khi tôi biết đánh bạc, và rồi bắt đầu sống bằng cờ bạc (hay dân trong nghề gọi là Thợ). Đây không phải một câu chuyện kết thúc có hậu, các anh nên biết đây là một câu chuyện cảnh tỉnh con người, và dù trải qua nhiêu thăng hoa nhưng tôi đã phải trả giá rất đắt và đánh mất đi lương tri của chính mình khi chiếu bạc đời tôi đến lúc canh tàn.

Trong câu chuyện mà tôi kể, tôi sẽ nói tại sao người ta đánh bạc? Có mấy loại người đánh bạc? Tại sao thằng nào đánh bạc cũng thua? Nếu thằng nào cũng Thua thì Tiền đi về đâu? Có cơ hội nào với cờ bạc hay không? Tôi sẽ cố gắng kể cho các anh một câu chuyện thật sự sống động, có tính trải nghiệm và chắc hẳn nếu các anh từng đánh bạc, sẽ thấy mình ở trong nhân vật mà tôi kể với các anh.

Trước hết các anh hãy đọc như là tôi đang chém gió, vì quả thật tôi đang chém gió, đây là câu chuyện không có thật, viết cho các anh giải trí về cờ bạc, tất cả mọi nhân vật, lời nói trong đây đều là bịa đặt.

Cờ bạc là phạm pháp, là phá hủy đạo đức con người, là làm tan nhà nát cửa, mọi lời tôi nói không có lời nào dùng để khuyến khích đánh bạc.

Trước tôi cũng như bao anh chàng thanh niên thánh thiện khác, nghĩ rằng cả đời không bao giờ động đến hai chữ cờ bạc, nhưng tôi nào biết đâu Thượng đế đã gài vào tâm hồn của mỗi con người một hạt giống cờ bạc, để khi có cơ hội, là nó sẽ đâm chồi bén rễ, đến chết, đến tan nhà nát cửa, đến không còn xu dính đít, không vay nổi một đồng, xã hội coi khinh, gia đình ruồng bỏ, chết trong cảnh nghèo hèn đói khát, nó mới thôi.

Tôi nói không phải không có nguyên cớ, tôi chứng kiến quá nhiều anh học bù đầu rối tóc, đạo mạo thư sinh lắm, kiên định như cây tùng, thế rồi cũng có ngày bết, cũng có ngày cắm nhà cắm cửa vật vờ như con chó, bởi làm gì có ai mà không có lòng tham, cội rễ cờ bạc là ở đấy, trừ phi các anh không có lòng tham, các anh tham thiền nhập định, là thánh nhân hạ phàm, bằng không các anh đừng khinh thường, chủ quan, với cờ bạc thì chỉ có sự CẢNH GIÁC CAO ĐỘ, và TRÁNH XA HOÀN TOÀN.

Vì chỉ cần 1 đêm các anh buông lơi cảnh giác, 1 chiều cao hứng, nó cũng có thể là tiền đề để tương lai các anh chết gục ngoài đường với tư cách của một con nợ.

Thú thật với tôi, có anh nào ở đây đánh bạc mà nghĩ có ngày mình nghiện cờ bạc, 100 thằng đánh bạc thì chẳng có thằng nào nghĩ mình sẽ nghiện cờ bạc cả, ai cũng tránh nó như tránh hủi mà sao xã hội lắm người nghiện cờ bạc thế? Vì vậy hãy nhìn nhận lại vấn đề và có một cái nhìn khách quan hơn, hãy hiểu nó, đừng trốn tránh nó, hiểu rồi thì mới tránh được, bằng không bất kì lúc nào, các anh cũng có khả năng trở thành một con nghiện cờ bạc.

Bắt đầu có thể chỉ là chơi cho vui, nhưng khi đã để lòng tham xâm lấn, chiếm lĩnh con người rồi, thì nó con nghiện hơn cả nghiện ma túy, với ma túy người ta bảo đừng thử dù chỉ một lần, với cờ bạc, KHÔNG CHƠI là THẮNG.

Đừng bao giờ động đến nó cũng đừng bao giờ mảy may chút ít nghĩ mình khôn ngoan, nghĩ những toan tính với bài xstk ngu xuẩn sẽ giúp các anh chiến thắng nhà cái (với cờ bạc online), hay với sự khôn ngoan tinh tế sẽ chiến thắng chủ sới (với cờ bạc truyền thống), vì lạ là các anh càng dùng trí khôn để CHƠI bạc, thì BẠC sẽ càng CHƠI các anh, thú thật, trước tôi có khách number game, khách bóng, anh nào chơi vui thì chết ít, chứ anh nào càng khôn ngoan, toan tính, thì các anh ấy lại hay ra đường. Bất kể thằng nào mà ba hoa với tôi là tính cầu tính cạnh thì tôi chỉ gật gù hỷ hả, vì tôi biết, "con giời ơi, mày rồi sẽ chết với bố mày thôi con ạ."

Trong chương này tôi rút ra một kinh nghiệm mong là nó giúp ích cho các anh:

+Trong cờ bạc, niềm tin chiến thắng tỷ lệ thuận với số tiền các anh mất.
Khi nào dập bỏ niềm tin này, may ra các anh mới cai được cờ bạc. Tôi sẽ cố gắng giúp các anh xóa đi niềm tin ngu xuẩn đấy.

+Lòng tham là thứ cố hữu tồn tại trong con người, không phải ai chơi, ai không chơi, mà sự cảnh giác, sự thấu hiểu về chính mình đến đâu. Nếu các anh càng cho là mình không bao giờ dính vào cờ bạc, càng lơ là cảnh giác, rất có thể, một ngày khi anh nghiện cờ bạc rồi mà vẫn không hiểu tại sao.

+ Có ba loại người đánh bạc: Chơi cho vui - Chơi để thắng - Thằng Thợ, Nhà Cái (online), Chủ Sới (offline).

Trong mối tương quan này, thì thằng chơi cho vui có thể sẽ chết ít nếu nó dừng lại ngay, hoặc lúc chơi lúc nghỉ nhưng dần dà, nếu thua đến một mức độ nhất định, sẽ không còn chữ VUI nữa mà nó sẽ là tiền đề để trở thành dạng thứ hai, khi nó đã nghiên cứu nát óc các cách thức đánh bạc.

Chơi để thắng, loại người ảo tưởng nghĩ rằng mình có cách thắng, và nảy sinh ý định kiếm tiền từ nhà cái hoặc chủ sới vì thua kha khá nên muốn gỡ, nếu nó đi đến giai đoạn này, thì thằng này chết, thằng này chết đau đớn, chết không nhà không cửa, đã thế còn đi vay mượn để chơi tiếp, vì sau những pha nhả kèo, đi tiền tinh tế của thợ thả cho ăn đã khiến nó nghĩ nó thật sự có cách thắng, nó để cho lòng tham làm mờ đi trí tuệ, tất cả mọi lời khuyên đều vô ích, tất cả mọi sự logic, phép toán thực tế đều là vô nghĩa. Với nó, bây giờ chỉ có những phép toán của nó là chính xác, những toan tính của nó là hợp lý. Mọi thứ khác, không tồn tại.

Thắng thợ, nhà cái, chủ sới bọn này chắc không phải bàn nhiều, căn bản, chúng không chơi, mà chúng làm, cầm chắc cửa thắng, thích nhả ra lúc nào thì nhả, lúc nào giết thì nó giết. Bọn Thợ là bọn đi đánh bạc suốt ngày mà mua nhà lầu xe hơi, vàng đeo lủng liểng, tượng đài của những con cừu ngu ngốc. Còn bọn nhà cái (online) là bọn tạo ra những kèo độ (odd maker) thì chúng nó là cả tập đoàn, với những tính toán xác suất chi ly, đừng nghĩ mình giỏi hơn chúng nó, làm ơn, đừng nghĩ mình giỏi hơn chúng nó.

Bởi ngay bản thân tôi khi làm đại lý, các trang luôn có những lỗ hổng, những trận bán độ gọi là bóng hàng, dù làm, nhưng tôi lại đi lấy của thằng đại lý khác về phang, và biết sao không? Sau này khi sml 1 vụ, thì tôi nhận ra rằng nhà cái nó cho ăn, chứ không phải là lỗ hổng, đấy chỉ là 1 chiêu trò hút khách vì thực sự nó không quan tâm việc 1 2 thằng đại lý chết, chết thằng này sẽ có 10 thằng khác lấp vào, quan trọng là thu hút được khách hàng, các đại lý cũng là một trong những khách hàng tiềm năng mà nhà cái nhắm đến, hết thỏ thì giết chó săn, vì thường là những bóng hàng, lỗ hổng ấy chỉ các đại lý trong nghề, thâm niên mới biết mà thôi, tới mức có những thời điểm chỉ thấy chủ bóng đánh với chủ bóng, chứ thật sự không phải khách, rốt cuộc, sau cùng nó cho chết lúc nào thì phải chết, có một trận tôi nhớ như in, việc đánh bạc trên các trang cá độ online thì nhà cái nó có thể giữ độ, và hủy độ ấy bất cứ lúc nào mà cảm thấy nghi vấn về việc giàn xếp tỷ số, bọn tôi mất kha khá vụ ấy, tầm hơn 2 tỷ, những trận thua thì nó tính còn riêng trận được nhà cái hủy kết quả trận đấu vì cho rằng có giàn xếp tỷ số, đấy là một bài học đau mà sau bn năm tôi tưởng mình "chín" rồi hóa ra vẫn còn "xanh", rồi thì bào cỏ, độ góc... rất nhiều những mánh khóe mà đa phần là giết đại lý.

Hoặc tăng tỷ lệ thắng cược của khách như đợt number game mới ra, lúc đấy khách đánh đùa cũng thắng, việc đại lý trụ được hay không nhà cái nó không quan tâm, nó chỉ cần thu hút khách hàng, nên cũng thời điểm ấy có lắm anh ảo tưởng là mình tính được xác suất của nó, tính được cầu của nó, khi rất nhiều người lao vào thì mới là lúc nhà cái nó giết người chơi, cái ảo tưởng từng chiến thắng đã khiến không biết bao nhiêu con bạc phải nhẩy lầu, treo cổ vì cho đến khi chết các anh vẫn nghĩ mình có thể thắng nhà cái.