{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Chị Tôi

 Chị là con bác họ xa của tôi. Hơn tôi 4 mùa chôm chôm qua phà. Chị đẹp lắm, cái đẹp của người con gái quê đằm thắm nết na hồn hậu. Mái tóc đen dài, làn da nâu mịn màng, đôi mắt như biết nói ẩn sau hàng mi đen cong vút. Hai chị em quí nhau rất quá lắm. Hồi bé tôi về quê hay được chị dắt đi chơi cưng nựng hít hà. Mùi hương bồ kết hương bưởi quấn quyện mùi thịt da con gái đương thì vương vấn theo tôi suốt tuổi dậy thì, đôi khi gây xốn xang mãnh liệt cho một gã trai trổ mã sớm là tôi. Suy nghĩ đôi khi bậy thế chứ lị, hị hị.

Bác tôi đi bộ đội, giải ngũ về làm giáo làng, một người gia trưởng bôn sê vích từ trong cách nghĩ lẫn hành động. Tuổi thơ chị chỉ là những buổi tha thẩn góc bếp khoảng sân, thoảng khi lân la hội hè đình đám trước khi hoàng hôn buông xuống. Nó buồn, ảm đạm và phẳng lặng lững lờ trôi như con sông chảy qua quê tôi. Giai làng theo đuổi chị đông lắm. Bác tôi cấm tiệt. Lên tỉnh học Cao đẳng sư phạm ở nhà người bà con cũng bị bác tôi thiết quân luật như vậy. Đi đâu đi, về nhà trước 8h tối. 

Hai năm học Cao đẳng trên tỉnh, nơi phồn hoa đô hội nhưng chị vẫn giữ được vẻ kín đáo đoan trang mặn mà của một thôn nữ. Ra trường chị xin dạy hợp đồng của một trường cấp hai nơi thành phố. Ngày hai buổi đi về. 

Tết năm đó, chị dắt người yêu về ra mắt bác tôi. Anh dạy cùng trường với chị. Chả ong đơ đéo gì, bác tôi loại mẹ ngay từ vòng gửi xe đạp. Đeng. Mài phận con gái làm nhà giáo là đúng, cơ mà lấy ck lại làm nhà giáo còn dạy Địa nữa thì bát mẻ k có mà ăn, nghèo lắm con ạ. Nhời của một đảng viên lâu năm, bác tôi.

Mối tình đầu tan vỡ, chị buồn khóc sưng húp mắt lên. Sợ anh ả còn lấn cấn vấn vương, bác tôi nhờ người chuyển chị về trường khác dạy. Chị tìm tôi rủ đi ăn chè bên dòng sông chạy qua ven thành phố. Nước mắt chảy dài, giọng điệu chậm buồn, dáng ngồi cô đơn ánh mắt buồn bã nhìn hoang hoải ra dòng sông khiến tim tôi như thắt lại. Năm đó tôi học lớp 12, hình như cũng hơi biết cái sự luyến ái nó ra sao thì phải. 

Tôi lên kinh kì theo đuổi sự nghiệp sách đèn. Lễ tết về vội vàng hối hả ăn chơi đàn đúm cùng bạn bè, đôi khi có chợt nhớ hỏi han chị, vẫn chưa có gì. Năm thứ hai, tôi về nghỉ hè. Bác tôi đi họp hội cịu chiến binh có dắt về một a bộ đội ngoại tam tuần, người mạn ngược. Đúng mô típ còn gì, phỏng ạ, ck bộ đội vk giáo viên. Bác tôi đãi đằng a kinh lắm, diệu ngon cơm nước tươm tất. Tâm giao kinh. Chuyện chính trị chính em, nghị quyết chính sách đường hướng phát triển đất nước cho đến nhân sự Bê cê tê nổ như ngô rang, dcm. Chị tôi không thích cũng phải nghe theo. A le ve nhà bác suốt cũng bởi các sự cơm no bò cưỡi. Tôi qua chơi ngồi thấy a xỉa răng tanh tách nói về phân cực thế giới mà vãi đái rất lắm. Hai tháng sau, bàn chuyện cưới xin, a lặn mẹ mất. Bác tôi tìm hiểu ra mí biết a đã có vk con trên miền ngược. Chị tôi lại lỡ dở.

Tôi ra trường kiếm cắn nơi phương Nam đầy nắng gió ồn ào náo nhiệt. Mê mải những thú vui cùng chúng bạn, phóng túng buông thả trắng đêm giữa tỉu và sắc, quên mẹ hết trời đất mí gia đình. Bất ngờ nhà đánh giây thép, chị nhập viện, thần kinh. Bàng hoàng thảng thốt tôi ào về. Ra là quê hương thay da đổi thịt. Đường cuốc lộ mở ngang nhà bác tôi, cầu cũng xây mới. Loằng ngoằng sao chị iêu a cán bộ công trình kém hai tuổi. Quê tôi giai gái lập gia đình sớm lắm, qua 25 coi như ế. Chị gần 30, chần chừ gì nữa người ơi, nhắm mắt đưa chân thôi chứ còn gì. Tình lãng mạn quá, a ga lăng chiều chị hết mực. Ủ uôi, chị tôi viên mãn, xõa thôi, ngập tràn hạnh phúc về một tương lai đầy sáng lạn. Cơ mà đời đéo như mơ, thế mới buồn. Xong công trình, a biến mẹ k hình k ảnh. Đuỵt cụ, dân công trình nay đây mai đó ăn cơm thiên hạ, tin ccc chúng nó ấy, phỏng ạ. Hồi hổi tôi có làm cung đường Hù chí mênh qua Huế, dcm khi rút để lại nửa làng k chồng mà chửa. Các con giời chăm “đi sim” lắm. Tuyền lũ mất nết. Ông thợ nhạc Tiến Trần thánh quá phà uôi “cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu…”Chị có thai gần hai tháng, người tình bóng cá biệt tăm. Bác tôi chì chiết dằn vặt bắt chị dứt bỏ giọt máu. Phá thai xong, chị  hóa điên, nhập viện. Tôi vào viện thăm, ánh mắt thảng thốt hốt hoảng kèm nụ cười ngây ngô. Nét đẹp k mất đi, vẫn còn đó hình bóng người chị iêu thương cưng nựng tôi ngày nào. Tôi quặn thắt nước mắt trào ngược. Cũng là một kiếp người, sao đa đoan thế chị ơi. Địt mẹ trời còn có mắt không hỡi ôi… Trước khi đi, tôi có nhời nhờ bạn thân học cấp hai giờ làm bác sĩ ở viện quan tâm chị tôi. Dcm lòng trĩu nặng. Sầu như có bầu. 

Hơn năm sau, chị khỏi bệnh đi làm lại. tôi mừng rất. Chiều cuối năm, chị alo giọng rổn rảng Về ăn cưới chị nhá. Tôi ngỡ ngàng vui với hạnh phúc của chị “Chồng chị ở đâu, làm gì…”. Chị cười khanh khách ‘Về nói chuyện sau, chị bận lo đám cưới đã…’

Trễ chuyến xe, tôi về muộn khi tiệc cưới chị gần tàn. Chú rể cầm tay chị nâng ly diệu chĩa mặt tôi cười rất khốn nạn “Anh chào em. Bắc cạn nhá, người một nhà dồi…” Chị bên cạnh mặt rạng ngời hạnh phúc. Tôi cười đểu Dcm thàng bạn bác sĩ mất dạy, Anh anh cái lồn bố đơi này,hehe. Bạn cũng tập hai dồi. Cái sự vuông tròn đôi khi lại chắp từ những méo mó mà thành, phỏng ạ.

Nhận xét

Đăng nhận xét