Cuộc Gọi Đến Từ 10 Năm Trước

 Căn phòng khách ngổn ngang những ký ức vỡ vụn. Trên mặt bàn, bức ảnh cưới với lớp kính nứt toác như một minh chứng cho mối quan hệ đang bên bờ vực thẳm. Vương Trác ngồi đó, giữa những vỏ lon bia rỗng và sự im lặng đến đáng sợ của một ngôi nhà sắp vắng bóng người. Một cuộc điện thoại lạnh lùng vang lên, ấn định thời gian gặp nhau ở phòng dân chính vào sáng mai. Mọi thứ dường như đã kết thúc.

Trong lúc thu dọn đồ đạc còn sót lại, anh vô tình tìm thấy chiếc điện thoại bàn cũ kỹ nằm bám bụi trong ngăn tủ. Như một thói quen vô thức, anh nhấc máy và bấm dãy số mà mười năm trước anh đã thuộc lòng.

Ở đầu dây bên kia, một giọng nói trong trẻo, lạ lẫm mà cũng đầy thân thuộc vang lên:

• "Alo, ai đấy?"

Đó là Tiểu Mỹ – nhưng không phải là người vợ mệt mỏi của hiện tại, mà là cô gái của mười năm trước, năm 2015.

Cơn bàng hoàng ập đến. Vương Trác nhận ra mình đang kết nối với quá khứ. Trong phút chốc, bản năng của một kẻ đang thất bại trỗi dậy. Anh gào thét qua điện thoại, yêu cầu cô ghi lại những dãy số vé số, anh mơ về sự giàu sang sẽ thay đổi tất cả. Nhưng Tiểu Mỹ của mười năm trước chỉ thấy một người đàn ông lạ lùng đang nói những điều điên rồ. Cô không quan tâm đến tiền bạc, cô chỉ quan tâm đến chiếc áo vest cô vừa mới ủi bị cháy xém một lỗ nhỏ vì mải nghe điện thoại – chiếc áo cô mua cho anh cho ngày đính hôn.

Cái lỗ cháy trên chiếc áo vest ấy, mười năm sau, Vương Trác vẫn đang mặc trên người. Anh nhìn xuống vết rách nhỏ trên ngực áo, và trái tim anh cũng như thắt lại.

Mười năm qua, họ đã sống như thế nào? Từ những quan tâm nhỏ nhặt như một chiếc áo, họ đã dần rơi vào những cuộc cãi vã không hồi kết. Vương Trác của hiện tại gào lên trong nước mắt:

• "Chia tay đi! Đừng kết hôn với tôi! Chúng ta thực sự không hợp nhau, cuối cùng cũng sẽ tan vỡ thôi!"

Nhưng ở đầu dây bên kia, Tiểu Mỹ vẫn kiên định với tình yêu của mình. Cô khóc, cô van xin anh hãy trở về, cô tin rằng họ sẽ không bao giờ chia tay.

Đúng lúc ấy, cánh cửa nhà bật mở. Vương Trác của mười năm trước bước vào, trẻ trung và đầy sức sống. Anh ôm lấy Tiểu Mỹ đang khóc nức nở. Qua điện thoại, Vương Trác của hiện tại nghe thấy tiếng mình của quá khứ quát lên đầy bản lĩnh để bảo vệ bạn gái:

• "Anh là ai? Tại sao lại làm bạn gái tôi khóc?"

Vương Trác của mười năm sau im lặng. Anh nghe thấy phiên bản trẻ tuổi của mình tự tin hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc, nghe thấy những lời trách móc về sự hèn nhát mà anh đã trở thành. Anh chợt nhận ra, lỗi không phải ở sự nghèo khó, cũng không phải ở sự không hợp nhau, mà là vì họ đã quên mất cách để đối thoại tử tế, quên mất lý do vì sao họ từng bắt đầu.

Cuộc gọi kết thúc. Những vết nứt trên tấm kính ảnh cưới kỳ diệu thay lại liền lại như chưa từng có sự đổ vỡ. Căn phòng bừa bộn trở nên ngăn nắp, ấm cúng.

Tiểu Mỹ bước vào phòng, vẫn là người vợ ấy, nhưng ánh mắt không còn sự mệt mỏi. Cô nhắc anh nhanh chóng thu dọn để kịp chuyến tàu. Vương Trác nhìn chiếc áo vest cũ trên tay, nhìn người phụ nữ đã cùng mình đi qua một thập kỷ, nước mắt anh lăn dài. Anh không chọn cách trốn chạy nữa, anh chạy đến ôm chầm lấy cô.

Quá khứ không thể thay đổi, nhưng thái độ ở hiện tại có thể chữa lành mọi tổn thương. Cuộc gọi ấy không chỉ kết nối hai mốc thời gian, mà còn kết nối lại hai trái tim đã từng lạc mất nhau giữa những lo toan của cuộc đời.

Đừng để những áp lực cuộc sống làm bạn quên mất người đứng cạnh mình đã từng trân trọng bạn thế nào. Đôi khi, điều chúng ta cần không phải là một cơ hội để làm giàu, mà là một cơ hội để yêu lại từ đầu.



Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn