{getContent} $results={6} $label={Truyện Sưu Tầm} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Công Nghệ} $type={list}
{getContent} $results={6} $label={Sức Khoẻ} $type={block}
{getContent} $results={3} $label={Tản Mạn} $type={grid}
{getContent} $results={3} $label={Download} $type={block}

Ghẹ

 Quãng mùa 200x, tôi về thành Nam kiếm cắn mần cái KTX đh Lương Thế Vinh. Thành phố hiu hắt buồn như gác trọ chiều cuối năm, 22h là phố vắng người thưa đéo biết đi đâu chơi cho ló khuây khỏa cái ông người. Quanh quẩn cũng chỉ võng vỉa quán cà phê đéo gì to to ở cạnh công viên xong lại đá qua quán nhậu đéo gì chân dò muối cũng có tiếng cạnh sân vận động Thiên Trường, dcm nẫu hết cả lòng mề. Đang quen thói hoang tàng đàng điếm lọ mọ đêm hôm nơi đất kinh kì ngàn năm văn vở bù bựa, mỗi khi mặt giời lặn tôi như thàng táo bón, mặt đần thối ra loanh quanh đéo biết đi đâu làm gì để giải trí. Hồi đó tôi mới chia tay bạn gái, tâm trạng rất quá lắm, nên cuối tuần cũng chả buồn về Nụi chó, có chăng dăm ba tuần đá về tí vấn an thân sinh lão nhân gia.

Gần công trường là trường đại học, xung quanh tuyền nhà trọ, quán cơm bụi, trà đá…etc, đại khái là những dịch vụ ăn theo dành cho sinh viên, bướm ong tấp nập dập dìu lắm. Mấy thàng làm cùng khuyên tôi đong e sinh viên nào đó mà giải khuây đặng có chỗ qua lại mỗi khi hoàng hôn xuống. Cơ mà tôi đéo đắt loại tintin, tôi đồ rằng thịt gái mới nhớn nó tanh, hế hế.

Cuộc sống buồn tẻ đều đều trôi quanh quẩn với làm việc-cắn bú- đái ỉa-ngủ nghỉ nhạt hơn nước tom lol gái quá lứa nhỡ thì, dcm. Thấy tôi buồn nẫu ra, mấy ông dân bản xứ làm cùng nhấm nháy rủ tôi cuối tuần xuống dưới Quất Lâm ăn ghẹ. Hùi đó Quất Lâm mới nổi, tôi đéo biết mặt mũi nó dư nào, hỏi han một hồi thấy mấy con vẩu bảo hải sản dưới đó ngon bổ rẻ, đặc biệt ghẹ ngon rất quá, thôi cũng gật đại, đuỵt cụ đá đưa đổi gió tí xem sao, chứ cứ như này nhẽ sống đéo bằng chết, phỏng ạ.

Đến Quất Lâm vào chiều muộn thứ 7 cuối thu mát mẻ dễ chịu. Đập vào mắt tôi là một dãy dài hàng quán hai bên đường kéo dài tới biển nhẽ đến cây số. Trên phố chính tấp nập người qua lại, tiếng rú ga xe máy thỉnh thoảng lại vang lên nhức óc chở đằng sau đôi ba gái ăn mặc thiếu vải. Quan sát hai bên đường, tôi thấy hàng quán tạm bợ nhếch nhác quây cả bằng tranh nứa, cơ mà nhộn nhịp khách ra vào phết, đủ loại thành phần từ bần nông thối tai khai bẹn móng chân vàng khè xỏ tổ ong thần thánh cho đến sơ vin bó mạ giày bóng lộn lồn lồn ra dáng giáo làng hay viên chức một ty nào đó. Âu cũng là lẽ đương nhiên cho một “thiên đường” giải trí mới nổi của biển, hehe. Hầu như quán nào cũng có đôi ba em ngồi chầu chực tám chuyện ngoài cửa. Đụyt cụ, nhìn xa xa trông gợi phết, da thịt vú vê đít đoi cứ ngồn ngồn ra, đa phần là gái khá trẻ, chắc cỡ hơn kém 2 sọi, trông phơi phới xuân tình ghê hế hế.

Con vẩu làm cùng dân bản xứ khá thành thạo kéo tôi vào một quán hải sản khá sạch sẽ trông thẳng ra biển. Đcm, biển lồn gì mà đục ngầu như phù sa sông Hồng ngày mưa lũ, nhìn đã thấy ngán nói đéo gì tắm mí táp. Gọi thùng bia cùng mấy con ghẹ mí ốc iếc đéo gì tôi cũng chả nhớ. Đưa cốc bia lên mồm nhấp, Phà uôi, đcm chua hơn mép lồn, đéo hiểu nó là thứ nước gì nữa. Ghẹ thì cũng bình thường như bao lần tôi cắn ở đô thành, tôi nhăn mặt bảo thàng bên cạnh: “ Tưởng thế nào, hơn buồi gì thành phố, đi cho phí công, dcm..” Lão cười hề hề : “chú cứ bình tĩnh, đéo gì nóng máy sớm vậy, ăn uống xong a cho chú đi vào chương trình chính..’ Tôi ‘ờ’ cái dồi hững hờ cắn bú dù chả biết cái “chương trình chính” nó có làm mình vui hơn không.

Đang ngán ngẩm thì bỗng giật mình bởi tiếng la to từ đám khách mới vào: “Són, Són hả, ơ địt mẹ thàng này, phải mày không…” Quay lại nhìn thấy một lão người gầy gầy mực đầy thân rẽ đám đông bước tới. Tôi thoáng ngỡ ngàng, không ngờ gặp cố nhân ở đây. Lão tên M. dân xã hội có tiếng thành Nam, dính vụ đéo gì đi to to trốn nã mãi tận trong Nam vùng giáp ranh Miên. Sau về đầu thú, ăn 5 cuốn nằm Rừng Xanh aka Thanh Lâm (THC). Năm đó tôi làm công trình nhà ở cho phạm nhân, quen biết và hay mang đồ vi phạm như tiền, diệu…vào trại cho lão. Quí nhau rất. Lão này giang hồ mã thượng, sống đàng hoàng đúng chất du đãng thứ thiệt kiểu quân tử Tàu. Tay bắt mặt mừng, lão bồi hồi: ‘Anh mới về xã hội hơn hai tháng, k ngờ lại gặp e ở đây…’ dồi bắt mấy ong ve đi cùng sắp bàn ghế lôi cả bọn tôi sang. Đuỵt cụ, tay chơi bản xứ có khác, thửa hẳn diệu ngon riêng uống, ngon ngon là. Chuyện nổ như ngô rang. Diệu ngà ngà, biết tôi lần đầu thăm thú chốn đây, lão vỗ vai bảo: “Đi hát cho hả diệu, xong anh bố trí cho e quả chương trình VIP, hề hề..” Tôi nghe mà nóng hết cạ người, hình như có gì cục cựa phía dưới quần, dcm hế hế.

Sang quán Karaoke cũng chả khá hơn, xập xệ vẫn, được quây kín bằng mấy tấm gỗ ép, lão M. gọi quản lí điều mấy tay vịn đến. Mấy ẻm quãng 20 mùa bắp ngô trổ lông, quần sóc áo hai dậy, dcm da thịt cứ ngồn ngộn thây lẩy. Gái ngồi cạnh tôi do dích thân lão M. bát xê dáng khá chuẩn, mặt bầu bĩnh môi chúm chím, mông to vãi đái, nhìn động đực lắm à cơ. Ngon phết, hê hê. Hỏi e bao tuổi, 19 ạ. E chu đáo rót bia bóc hoa quả. Chuyện trò lúc thấy tôi cũng không suồng sã vồ vập như mấy con vẩu kia, e khá cởi mở tự nhiên. Hai chúng tôi còn song ca bài Cơn mưa tình yêu, mắt liếc mắt tay trong tay, tình quá người ơi.

Qua 23h, lão M. nhấm nháy “thôi thàng nào ngồi thêm cứ ngồi, còn tùy nghi di tản, hẹn nhao 2h ở đây nhậu tiếp” xong lão quay sang gái ngồi cạnh tôi dặn “khách Vip của anh, chu đáo hộ anh phát”. Tôi chưa kịp nói gì thì lão cắp đít đi mẹ với một ẻm nhìn chắc chắn ghê, dcm nhìn dáng mình hạc xương mai khoác tay gái mũm mĩm phúc hậu mông đánh tanh tách mà tôi đéo nhặt được mồm, nhẽ sờ-tai lão vậy.

Gái kéo tay tôi ra khỏi quán dắt sang bên kia đường vào một kiot quây bằng ván chia thành các phòng kiểu nhà trọ, tạm bợ lắm. Dcm đi vào đến giữa chừng, một thứ mùi hổ lốn pha trộn giữa khắm khú của chăn chiếu-hôi thối của cống rãnh-mồ hôi liu cĩu cùng thứ mùi đặc trưng tanh tanh tởm lợm liu lại sau những cuộc đực cái bóc bánh trả tiền khiến tôi gập bụng xuống nôn khan. Đéo chịu nổi tôi quay đít gần như chạy ra đến ngoài thì ói mẹ luôn. Gái chạy theo hỏi anh sao. Tôi ậm ừ “ở đây k có khách sạn à??” Gái phá lên cười “a mơ à, chỉ có mấy hô teo nài thôi”. Tôi khoát tay “thôi đéo, a đau dạ dày quá, qua kia uống nước dồi về” Gái nhìn tôi ái ngại. Cười cười tôi bảo “sợ a M. trách à, k sao, có gì a nói đỡ cho, coi như đã giao dịch. Ok chưa”.

Gái dắt tôi sang quán cà phê gọi cốc nước cam. Tôi dềnh dàng làm li đen mềnh màng bú thuốc hỏi chuyện linh tinh. Tính tôi tò mò, đi đâu hay ngó nghiêng loăng quăng tìm hiểu, dm k có buồi tư liệu mà chém gió cho cacc nghe, có phỏng hehe. Gái kể e mới làm đây được hơn ba tháng, thu nhập cũng khá ổn. Tôi hỏi sao làm, gái cười buồn “ở nhà quê kiếm đâu ra việc anh, e theo 1 chị đến đây phụ giúp bán hàng, sau gia đình khó khăn quá thì đi khách, chạy sô mấy kiot cũng kha khá anh ạ” Tôi cười đểu “cứ như sâu bít ấy nhẻ”. Phá lên cười, gái nheo mắt “anh trêu em, mà a không ‘đi’ thật à ??” Tôi ừ hữ “mất mẹ hứng dồi, ngồi nghe e kể chuyện khoái hơn hihi”.

Thấy gái lấy điện thoại chăm chú bấm bấm, tôi cười cười “nhắn tin cho người iêu à”, gái bảo “không anh, e ghi thu nhập từng ngày”. Tôi há hốc mồm, ơ địt mẹ chuyên nghiệp gớm nhẻ. Tò mò “đâu cho anh xem nào”.Cầm điện thoại đọc cái ghi chú, tôi chả hiểu ccj, tuyền kí hiệu viết tắt. Hỏi, gái chỉ đây đây, ngày mấy shot, thu bao nhiêu, chi bao nhiêu cho chủ kiot, tiền bo bao nhiêu, thậm chí cả tiền mấy con lợn bùng..Vãi lồn mí mấy thanh niên nghiêm túc đi chơi gái bùng tiền, nhẽ đéo gì khốn nạn hơn. Dcm. Thấy dòng cuối mỗi ngày viết chữ hoa to, cũng toàn kí hiệu nốt, đéo hiểu cũng. Tôi hỏi, gái dường như hoạt bát “à đây là tiền e gửi về cho nhà. Mẹ e mới đi mổ, bố thương binh không có phụ cấp gì, hai đứa em còn đang đi học..bla..bla.. ”. Ơ đcm, lại giở văn phò à, tổ sư. Cơ mà quan sát em hồn nhiên kể, giọng nói và gương mặt vẫn còn dấu vết gái quê, thế đéo nào mà tôi lại tin gái nói thật.

Tự dưng thấy nẫu hết mề, đéo hiểu sao thàng tôi lúc đó lại móc ra 200k đưa cho ẻm “cầm đi em, a về đây”. “thôi anh, e có làm gì cho anh đâu” “cầm đi, a k nói gì với a M. đâu, cứ cầm lấy cho anh vui.” Đuỵt cụ con “phò’ làm bố buồn. Đi làm bao năm mà đéo có bao giờ nghĩ đến gia đình, có đồng nào thì cũng đắp vào thân những thú vui đàng điếm vô bổ, dcm thậm chí còn xin thêm những lúc nhỡ nhàng à cơ. Nhìn cô gái bán dâm trẻ tuổi nhỏ bé ngồi cạnh mà thấy mình chó má quá thể. Dcm.


 Nó là đứa trẻ ở đâu đến, bố là ai, nó không biết. Chỉ biết mới 4,5 tuổi khi đã nhận thức được mọi việc xung quang thì nó đã đi bán hàng rong cùng mẹ. Quê đâu nó cũng không nhớ, chỉ biết có lần hai mẹ con về quê bị ông bà cùng mấy cô chú bác họ hàng mắng chửi đuổi đi. Chưa kịp ấm chỗ hai mẹ con đã phải bìu ríu nhau đi giữa trời mưa xuân lép nhép lạnh lẽo. Mẹ nó nước mắt ròng ròng tay xách balo ôm chặt nó đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì bước lên chuyến xe khách muộn cuối năm. Tết đó hai mẹ con ăn tết ở nhà trọ tồi tàn ven bãi bồi sông Hồng. Từ đó hai mẹ con nó không bao giờ về quê lần nào nữa.

Hàng ngày nó đeo giỏ hàng đi bán dạo dọc phố quen đầy hàng cà phê cùng quán nhậu ken nhau san sát. Ban đầu mẹ nó đi cùng, sau quen thì mẹ bỏ nó bán một mình đi bỏ mối lạc rang đậu phộng. Phận con gái không chen chân được với mấy thàng nhóc lanh lẹn ma cô, nó chỉ biết quanh quẩn lượn lờ xung quanh các bàn mà không dám níu áo chào mời. Nó đủ khôn để không làm vậy khi chứng kiến một thàng nhóc hơn tuổi nó níu áo lôi kéo chào mời bị một ông khách to béo tát cho mấy cái. Cơ mà nó lại đắt hàng. Nhẽ giời thương nên phục vụ quán cùng mấy cô tiếp thị bia diệu hay để mắt đến nó, mua lặt vặt gì cũng gọi. Quản lí một quán nhậu thường gói đồ ăn thừa khách để lại vào túi ni lông cuối buổi đưa cho nó. Có hôm buổi trưa chú ấy bắt nó ngồi ngay tại quán ăn cả đĩa cơm rang to. Ăn một nửa, một nửa xin túi ni lông gói về cho mẹ. Hôm đó có bác gì hay ngồi đó nhậu mỗi chiều thấy thế lại gần bảo “Ăn hết đi nhóc, tí tao mua cho đĩa khác cầm về”. Nó không dám cãi, cắm cúi ăn hết vì vẫn còn thòm thèm. Nó sợ bác ấy lắm. Người gì đầu trọc to béo, đeo toàn xiềng xích quanh cổ với tay. Có hôm trời nóng cởi trần ngồi nhậu, nó thấy người bác ấy toàn hình vẽ gì loằng ngoằng, sợ nhất là con hổ đang nhe nanh múa vuốt sau lưng. Mỗi khi nhìn vào nó thấy rùng mình. Bàn nhậu bác ấy nó không dám đến gần, toàn người như bác ấy lại còn nói cười rổn rảng đôi khi còn lớn tiếng chửi tục nên nó hãi. Mỗi khi nghe tiếng xe phân khối lớn nổ như bom điếc cả tai là nó lảng nhanh. Chết nỗi là thỉnh thoảng bác ấy bắt mấy anh chị phục vụ gọi nó lại hỏi han dăm câu xong mua cho nó một vài thứ. Những lúc như vậy nó chỉ biết lí nhí cúi mặt vì sợ.

Lên sáu tuổi, mẹ nó thuê hẳn nhà trọ gần đó ở, chấm dứt cảnh lang thang cả ngày ngoài đường, tối về chui chỗ trọ qua đêm cùng những người buôn thúng bán mẹt để sáng sớm sau lại nhét tất cả các thứ vào balo đi miu sinh. Nhà bé thôi, là gầm cầu thang khu tập thể cũ gần đó, chỉ đủ chỗ cho mẹ con nó nằm và chứa vừa chiếc xe bán hàng. Nhưng nó thích lắm, nó có thể thỏa sức trang trí bằng cách ngồi cắt giấy dán lên tường dồi say mê nhìn ngắm tác phẩm. Mẹ con nó thôi không đi bán hàng rong, sắm một cái xe đẩy bán bánh mì cùng thịt xiên nướng nơi gần dãy quán nhậu quen. Phụ mẹ bán hàng, nó sợ nhất là mỗi khi các bác dân phòng mặc áo xanh bắt cả xe hàng của mẹ nó đưa lên đồn công an mặc cho nó nước mắt ngắn dài. Hôm bữa đầu tháng, có chú tre trẻ cương quyết bắt đưa lên xe ô tô có cái thùng đằng sau. Đang dằng co với mẹ nó thì bất chợt có tiếng xe máy nổ như bom sát ngay bên tai. Nó sợ nhắm tịt mắt, chỉ nghe thấy giọng bác to béo quen quen hay ngồi quán nhậu : “Này, dcm sống lại đi mày, vừa phải thôi chứ”. Tiếng xe xa dần, nó mở mắt không thấy ai hết ngoài mẹ con nó và chiếc xe hàng.

Mùa hè năm đó, nó được mẹ cho đi học. Ngôi trường cách nhà mấy trăm mét, nó hồi hộp lắm, đã bao giờ được đến trường đâu. Nó vui vẻ chơi đùa với các bạn mới, về nhà là lôi sách vở nhìn ngắm say mê những hình vẽ, chăm chỉ thích thú cặm cũi tập viết và tô màu. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, ở lớp có bạn Hoàng to con nhất chuyên bắt nạt mọi người. Hôm nó mách cô giáo khi bạn ấy lấy của nó miếng chả giờ ăn trưa cũng là khởi đầu cho nỗi khổ mà nó gánh chịu. Bạn ấy chờ lúc ngủ trưa đánh nó dồi dọa còn mách nữa thì còn đánh. Cả lớp ai cũng sợ không dám lên tiếng vì bạn ấy quá đầu gấu và to khỏe. Từ đó nó trở thành tâm điểm cho những trò nghịch ngợm bạn Hoàng đầu têu mà không dám kêu.

Hôm bữa bạn ấy ngang nhiên lấy của nó cục tẩy có hình con bướm xinh xinh mà nó hết mực iêu thích bẻ vụn ra, không chịu đựng nổi nước mắt lưng tròng nó lên mách cô. Bạn Hoàng bị cô phạt úp mặt góc lớp. Chiều tan học về, nó bị một người đàn ông đầu húi cua đi đón bạn Hoàng chặn lại chỉ tay mặt nó mắng dọa đánh. Nó sợ quá nhắm tịt mắt khóc òa lên. Bất chợt có một vòng tay ôm nó vào lòng ‘Mày làm gì đó thàng ghẻ rách, trẻ con biết gì. Mày thích gì bố chiều,hả con lợn kia”. Nghe giọng quen quen, nó mở mắt lại càng thêm sợ vì người ôm nó chính là bác to béo hay ngồi quán nhậu. Thêm nỗi sợ bạn Hoàng trả thù, nó òa lên nức nở. Vòng tay bác to béo siết chặt thêm an ủi “Con không phải sợ, ai bắt nạt con cứ sang quán cà phê đối diện kia gọi bác. Để bác dắt con vào gặp cô giáo nói cho rõ chuyện”...

Tết năm đó, mẹ con nó ăn tết ở nhà mới. Và lần đầu tiên trong đời nó biết mặt bố, chính là bác to béo dữ dằn người đầy hình vẽ hay ngồi quán nhậu. Nó yêu bố nó, người đàn ông đã từng khiến nó sợ chết khiếp.

Tác giả: Són Trần


Bà Nga

 Bà Nga bán thịt trong chợ nhà mình. Hồi bé mình sợ bà vãi đái, mấy lần nghịch quá bà trừng mắt múa con phóng lợn hươ hươ dí vào mặt mình dọa, dcm xón cả đái ra quần. Từ đấy đi học là dí dái vào, đi qua chỗ bà là bố mài len lén đi cách xa quãng chục mét, có đi gần cũng lừa lừa chạy ù phát qua hehe.

Bà to béo đúng tướng đồ tể, đanh đá chua ngoa nổi tiếng chợ, giọng cứ xoen xoét như xé vải. Có lần quản lí hay thuế má đéo gì cãi nhao mí bà, bà nhảy mẹ lên phản thịt tụt quần ra chửi to, cả chợ nghe thấy, tôi đi học về ủ ôi nhòm thấy, to như lá bàng đen sì sì, hế hế, cơ mà đéo biết nó là cái gì.

Thế đéo nào qui luật bù trừ, ck bà thì lẻo khỏe hiền lành chăm chỉ ít nói, mỗi tội nghiện diệu nặng. Sáng ra cứ tay cầm dao chặt thịt tay kia cầm cốc liên-xô đầy nhóc diệu trắng, bên cạnh còn thêm chai 65, vk bên cạnh cứ lèm bèm chửi, lão kệ mẹ. Cơ mà iêu nhao phết, có đêm lão uống đâu say về ngã ở chợ, bả khóc rống lên kêu mọi người ầm ĩ “ối anh ơi a có nàm xao e biết sống mí ai..’, dcm nghe tình lắm cơ hế hế. Hai vk ck k có con, nuôi hai đứa cháu 1 giai 1 gái cho ăn học tử tế. Đó là quãng mùa 199x.

Từ ngày chợ xuất hiện một chị điên thì bà Nga có thêm việc. Chị điên dắt theo thàng con nhìn kháu lắm, quãng 3 tuổi cơ mà địt mẹ nghịch hơn ô chó hoang. Nghe đâu chị có chửa mấy lần, đẻ ra tuyền chết, đc nhõn cu nài, đéo có tên, khai sinh cũng đéo có nốt và đương nhiên cũng đéo có bố. Người chợ gọi nó là thàng Rem. Cacc cho tôi chửi phát cho đỡ bực cửa mình, Địt mẹ quân chó lợn vô lương tâm ng điên cũng đéo tha.

Chị điên ban ngày kệ mẹ thàng cu chơi trong chợ, cứ lang thang đi bới rác, đói chị về vồ thịt sống cá sống tôm cua sống ăn. Hình như tình mẫu tử có sự ràng buộc vô hình nào đó, chị kiếm được gì là về tìm thàng Rem, hai mẹ con hỉ hả chén hehe đéo bệnh tật gì mí tài. Tối hai mẹ con ngủ bên mái hiên trong chợ, chiếu chăn màn đàng hoàng, chắc ai ở chợ cho.

Có lần chị vồ thịt bà Nga, bà chửi um lên, đuổi bằng được đè nghiến chị ra lấy lại, vừa chửi vừa đấm thùm thụp vào lưng chị. Ng chợ ra can, bả trừng mắt Dmm cút ngay, kệ mẹ tao. Bả túm cổ chị điên về dí mặt vào phản thịt chửi tiếp.

Lát sau tôi đi ngang qua thấy hai mẹ con chị điên cầm tô cơm to đang ngồi nhe răng cắn, dcm đéo hiểu gì sất. Từ đấy cứ đến bữa là hai mẹ con ngồi cạnh phản thịt bê tô cơm cắn bú, cạnh là bà Nga mồm chửi lèm bèm.

Thàng Rem sợ bà Nga một phép, bả oánh nó dữ lắm, cứ cái que buộc mảnh nilong đuổi ruồi bà vụt vào mông, lằn cả vết đỏ. Ông Cương ck bả can, bả đẩy mẹ ck ngã chỏng vó, chửi cả ck luôn, vcl. Cơ mà cu cậu ngoan hẳn ra, lễ phép phết hehe. Hôm tôi đi ngang qua chào dõ to, hứng chí tôi mua cho mấy cái kẹo dồi. Dcm làm phúc phải tội, bà Nga nhìn thấy ngoác mồm chửi Dmm, sao mài cho nó ăn linh tinh, làm hư nó chứ báu đéo, lần này thôi nhá.

Chị điên thôi k đi lang thang, quanh quẩn dọn hàng xách nước cho bà Nga, đến bữa lại cắn tô cơm to, cơ mà thỉnh thoảng lên cơn vẫn vồ thịt sống ăn, và lại ăn đòn của bà Nga đương nhiên. Hai mẹ con tối vào kiot bán hàng trong chợ của e bà Nga ngủ, cũng gọi là yên ấm rất.

Nhà tôi chuyển nhà, bẵng đi mấy năm tôi về chợ chơi k thấy mẹ con chị điên, cũng chả hỏi, chỉ thấy bà Nga vẫn chửi đều vẫn tụt quần mỗi khi nóng mắt hehe. Tôi hỏi thăm bà khỏe không lá đa vẫn tốt chứ, Bả hươ hươ con phóng Địt mẹ mày, nhìn thấy à, có lồn bà đơi nài, hế hế vl quá đy.

Hôm họ hàng có giỗ, tôi về nhà cũ, thàng e họ bảo bà Nga giờ tai biến nằm một chỗ khổ lắm. Hai đứa cháu bàn nhau lừa bả bán mẹ nhà chia nhau dồi cút, hai vk ck giờ ở tạm căn bếp nhà cô em, ô Cương xơ gan cũng sắp niết bàn trực chỉ.

Tôi sang thăm, thấy hai ông bà ngồi một chỗ lết lết đéo đi được, cơ mà vẫn tỉnh táo phết, nhận ra tôi. Nhìn phòng cũng tươm phết, chả thiếu đéo gì tivi tủ lạnh máy lạnh, mỗi tội hơi nhỏ.

Bả cười như mếu Con chờ e nó về pha nước. Tôi hỏi ai, bà bảo thàng Thanh, nhớ k con, chính là thàng Rem đấy. Tôi ngã ngửa sao nó ở mí bà à. Bả chậm rãi ánh mắt thoáng ánh vui Ừ, hồi đó tao đưa mẹ nó vào trung tâm tâm thần, làm giấy khai sinh gửi nó về làng SOS, tháng hai vợ ck vào thăm đôi lần. Giờ mẹ nó mất vì ung thư, nó về đây chăm hai vk ck tao. Vào làng được học hành, giờ cán bộ nhà nước hẳn hoi đó mày !?? Tôi há hốc mồm, khóe mắt cay cay. Địt mẹ thàng Rem mlt làm bố mài khóc nhá.

Tác giả: Són Trần